Đông Sơn Việt tại Đại Ngư khê – nơi giáp ranh giữa hai nhà – có đóng một đạo binh mã khoảng hơn hai ngàn người, do một tu sĩ Luyện Khí trấn giữ. Thời Mộc Tiêu Man cai trị thì đông hơn, có hơn năm ngàn người, nhưng nay lại càng ít đi.
So với quốc lực của Đông Sơn Việt và thực lực của Lý gia, chi binh mã này thực sự ít đến đáng thương. Có lẽ Tề Mộc căn bản không hề nghĩ đến việc sẽ ngăn cản khi Lý gia tiến quân về phía tây, chỉ cần một tu sĩ Luyện Khí để báo tin là đủ rồi.
Từ Công Minh nhận mệnh lệnh của Lý Uyên Tu, dẫn binh mã làm tiên phong. Hắn mang theo một trăm binh sĩ đi dò xét, không ngờ tướng lĩnh Sơn Việt đối diện lại nở nụ cười nịnh bợ, cứ thế không chút phòng bị đi tới trước quân trận, quát lớn:
“Phía trước có phải là Thượng sứ đến không? Đại vương nhà ta đã đánh hạ xong phong địa, nay sai ta đến nghênh đón công chúa!”
Từ Công Minh ngẩn người, khuôn mặt đang căng ra suýt chút nữa thì bật cười. Không ngờ vị tướng này lại tưởng Lý gia gả con gái sang. Đám người xung quanh cũng nhìn nhau ngơ ngác, Từ Công Minh lập tức nói:
“Mời vào trong trận nói chuyện!”
Vị tướng kia hớn hở tiến lại gần, trên người cư nhiên còn khoác bộ giáp mô phỏng theo người Đông. Khóe mắt Từ Công Minh giật giật, bước lên một kiếm đâm chết gã, rũ sạch máu trên kiếm rồi phất tay ra hiệu cho cấp dưới.
Quân trận phía dưới lập tức chuyển động, xông thẳng vào bộ chúng Sơn Việt đang hoàn toàn không có chuẩn bị. Nhất thời máu tươi bắn tung tóe, đội hình quân địch bị đâm loạn xạ. Hai đạo quân phía sau cũng ép lên, Từ Công Minh dựa vào tu vi Thai Tức tầng hai, một quyền hạ gục một tên, giết thẳng tới trước trận.
Từ Công Minh đang giết đến đỏ mắt, thì trong đại doanh phía trước bỗng bay lên một bóng người. Tiếng pháp lực dao động truyền khắp chiến trường, hạo hãn hùng hậu, chính là tu sĩ Luyện Khí của Sơn Việt.
“Các ngươi là bộ chúng phương nào, dám ở đây làm loạn?”
Tu sĩ Luyện Khí Sơn Việt này không rõ tình hình, còn tưởng là bộ lạc nào đó nổi loạn. Đến khi nhìn kỹ bộ giáp tinh lương của quân đội phía dưới, lão mới kinh hãi hô lên:
“Người Đông?!”
“Đừng hoảng hốt, tự nhiên có người đối phó lão.”
Thấy binh sĩ bên cạnh có chút rụt rè, Từ Công Minh cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên. Quả nhiên thấy một đạo kim quang như sao băng từ phía đông bay tới. Vị tu sĩ Sơn Việt kia còn chưa kịp phản ứng, đến một tiếng rên cũng không kịp thốt ra đã nổ tung thành một chùm pháo hoa máu thịt. Các cơ quan nội tạng và thịt vụn từ trên trời rơi xuống, dội thẳng lên bộ giáp của Từ Công Minh.
“Tu sĩ tạp khí, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Từ Công Minh cũng đã tu hành được bảy tám năm, tu sĩ Lý gia không ít nên hắn cũng có hiểu biết về tạp khí và thuần khí, tự nhiên biết Luyện Khí của Sơn Việt đặc biệt yếu ớt. Lúc này mí mắt hắn giật giật, miệng tuy cứng cỏi nhưng trong lòng lại càng thêm kính sợ vị trưởng bối cầm cung trong nhà.
“Dù là tu sĩ tạp khí cũng không phải Thai Tức thông thường có thể so bì, vậy mà trước mặt vị trưởng bối kia lại chẳng bằng một phàm nhân… Thật là cường hoành, không biết là do tu vi hay do công pháp, mấy đạo Thái Khí Quyết trong nhà thật sự quá đỗi hấp dẫn…”
Từ Công Minh đang mải suy nghĩ, quân đội Sơn Việt phía trước đã hoàn toàn tan rã, như lũ ruồi không đầu chạy loạn khắp nơi. Hắn nhấc thanh trường đao trong tay, hung hãn đuổi theo. Trên không trung lúc này đã hiện ra bóng dáng một thanh niên, khoác áo da thú nhưng búi tóc lại thắt gọn trên đỉnh đầu, tiếng nói hào hùng truyền xuống.
“Tề Mộc tính tình lang sói, thân cận kẻ gian tà, tàn hại trung lương, sát tỷ đồ huynh, giết vua độc mẹ. Ta là vương tử tiên vương Sa Ma Lý… Nay hưng binh đoạt vị, trả lại công đạo cho chư bộ, mau mau buông vũ khí xuống! Kẻ hàng không giết!”
“Là tên may mắn kia.”
Đám quân Sơn Việt xung quanh Từ Công Minh đã lần lượt vứt bỏ vũ khí đầu hàng. Hắn nhìn Sa Ma Lý đang ngự phong kiêu ngạo đứng trên không, trong lòng đầy vẻ hâm mộ.
Người tinh mắt đều có thể nhận ra Sa Ma Lý chẳng qua là một con rối do Lý gia dựng lên, nhưng ai nhắc đến mà không ghen tị? Không dưng có được tu vi Luyện Khí, lại có được quyền vị, dù bị bó chân bó tay thì đó cũng là chủ một nước, hưởng tận vinh hoa phú quý.
Lý Huyền Phong thu cung đứng thẳng. Lý Thông Nhai ở bên cạnh nhìn vị tu sĩ Luyện Khí Sơn Việt nổ tung như pháo hoa thì gật đầu, cười nói:
“Không tệ, một mũi tên này đừng nói là tu sĩ tạp khí Sơn Việt, dù là Luyện Khí sơ kỳ thông thường cũng phải chịu thiệt thòi lớn.”
Lý Huyền Phong nhấc cung, chắp tay với Lý Thông Nhai, trả lời:
“Cháu mấy năm bế quan lại có thu hoạch mới.”
Hắn đưa cây Kim Canh ra, cẩn thận vuốt ve những phù văn trên đó. Ánh sáng vàng nhạt lưu chuyển, Lý Huyền Phong giải thích:
“Kim Canh sử dụng Kim Phương Bình Thạch, có thể dung nạp Cương khí của cháu. Ngày thường cháu mài giũa một đạo Tiễn ý trong đó, phối hợp với Cương khí tẩy luyện. Mỗi lần mài giũa đều có tinh tấn, lúc bình thường không dễ dàng sử dụng, chờ đến thời khắc nguy cấp, tế ra Tiễn ý đã mài giũa ngày đêm này, nhất định sẽ khiến kẻ địch chịu thiệt lớn.”
“Ồ?”
Lý Thông Nhai nhướng mày, tuy không hiểu rõ yếu quyết bên trong nhưng nghe qua thấy vô cùng tinh diệu, bèn khẽ gật đầu. Lý Huyền Phong đeo cung lên lưng, nhìn Sa Ma Lý đang bay phía dưới, quan sát một lát rồi dùng pháp lực truyền âm than rằng:
“Tạp khí mà cũng có uy lực thế này, Tử Lôi Bí Nguyên Công đúng là không thể xem thường. Nếu không phải có tác dụng phụ là làm đứt đoạn sinh sản và giảm thọ nguyên thì đúng là quá tốt.”
“Đúng là không tệ,”
Lý Thông Nhai nhìn quân đội tiến lên như đàn kiến dưới chân, thấp giọng nói:
“Nhà ta phô trương thanh thế lớn như vậy, chư gia trên hồ không phải mù, e rằng hiện tại đã có từng nhóm tu sĩ tìm đến thám thính tình hình rồi, ngay trong đám mây mù xung quanh đây thôi. Những việc Sa Ma Lý có thể giải quyết thì chúng ta không cần ra tay, tránh bị người ta nhìn thấu hư thực.”
“Cháu hiểu rồi.”
Lý Huyền Phong gật đầu, hai người ẩn đi thân hình, đi theo sau quân trận. Trần Đông Hà và Lý Huyền Tuyên thì ở trong quân trận, bảo vệ mấy đứa nhỏ để phòng trường hợp mấy tu sĩ thiên phú trong nhà gặp chuyện.
Quân trận hành tiến được một canh giờ, hạ được vài trấn. Tề Mộc đã điều động quân đội và tu sĩ sang phía tây để đánh chiếm các thôn làng, vì thế những trấn này không có mấy lính canh, trấn giữ cũng chỉ là vài tu sĩ Thai Tức. Sa Ma Lý chỉ cần lộ thân phận vương tử, rồi ra tay bắt giữ bọn họ. Người Sơn Việt vốn không có ý niệm trung quân quá nặng, cơ bản đều thuận tòng đầu hàng.
Tiến lên ròng rã nửa ngày, bấy giờ mới thấy phía trước cờ xí phấp phới. Chính là chủ nhân Đông Sơn Việt đương thời – Tề Mộc – dẫn binh chạy tới. Năm sáu tu sĩ Sơn Việt ngự phong đứng trên không trung, ai nấy đều khoác da thú, đeo ngọc thạch, trợn mắt giận dữ.
Quân trận bên dưới đối đầu nhau, nhưng không trung đã tràn ngập mùi thuốc súng. Chủ nhân Đông Sơn Việt – Tề Mộc – có diện mạo khá giống Mộc Tiêu Man nhưng âm hiểm hơn, lông mày hẹp dài, y phục rườm rà. Lão nhìn chằm chằm vào Sa Ma Lý, thần tình vừa kinh vừa nộ, đôi tay run rẩy không thôi, chỉ vào Sa Ma Lý đối diện hồi lâu mới mở miệng nói:
“Ngươi… ngươi… thật to gan! Binh mã ở đâu ra, dám xâm phạm bờ cõi nhà mình…”
Tề Mộc vội vàng chạy tới, không biết dưới trướng Sa Ma Lý là quân đội người Đông, cứ tưởng là bộ chúng gã tìm được ở đâu đó. Lúc này thấy gã có tu vi Luyện Khí, khí tức cường hoành, lão vừa kinh vừa sợ, đã nghĩ đến điều gì đó.
Sa Ma Lý nghe vậy ha ha cười lớn, vút lên không trung, một mình ngự phong đứng đó. Gã lạnh lùng nhìn khuôn mặt có bảy phần giống mình ở phía đối diện, lôi đình tím nhạt trong tay không ngừng nhảy nhót, cười thấp giọng nói:
“Huynh trưởng, Sa Ma Lý đã về rồi!”
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!