“Haiz.”
Lư Tư Tự liên tục thở dài, đáp:
“Nào có lỗi lầm gì! Lỗi lớn nhất chính là thực lực không bằng người ta. Trận chiến kinh thiên động địa trên Vọng Nguyệt hồ dạo đó, Lăng Dục môn chết một tu sĩ Tử Phủ, sáu tu sĩ Trúc Cơ, trong môn phái chỉ còn lại một tu sĩ Trúc Cơ cùng lèo tèo vài ba người râu ria, hiển nhiên là bị diệt môn.”
“Ba tông môn cho rằng thực lực Lăng Dục môn quá yếu, truyền thừa Tử Phủ có nguy cơ bị hủy diệt, thế là yêu cầu Lăng Dục môn phải giao truyền thừa cho ba tông môn bảo quản thay, lại ép người của Lăng Dục môn phế bỏ toàn bộ công pháp thuộc bộ truyền thừa này. Lúc đó, Lăng Dục môn đã để mất gần hết địa bàn, nếu đồng ý chuyện nhục nhã này thì cũng chẳng khác nào bị diệt môn, đương nhiên họ không chịu, thế là chuốc lấy họa diệt môn.”
Lý Thông Nhai chăm chú nghe xong, lẳng lặng gật đầu, đáp:
“Muốn cướp đoạt truyền thừa, cớ sao phải chèn ép đến bước đường cùng như vậy… Lăng Dục môn này cũng thật cứng cỏi, không biết đạo truyền thừa kia hiện ra sao rồi?”
“Mất tích rồi.”
“Mất tích?”
Lý Thông Nhai chợt khựng lại, liền nghe Lư Tư Tự nói tiếp:
“Lăng Dục môn diệt môn, trong sáu mươi mốt viên ngọc giản lại bị mất đạo truyền thừa Tử Phủ đó, thế là ba tông môn, bảy môn phái cùng vô số gia tộc đều đổ xô đi tìm kiếm vật này… Đến nay đã hơn hai trăm năm trôi qua, vẫn chưa từng nghe nói có tin tức gì.”
“Nay những kẻ kia kéo đến vây công phường thị Vọng Nguyệt hồ, cũng là vì nhận được tin tức về tàn đảng của Lăng Dục môn, tới đây để tìm kiếm truyền thừa Tử Phủ kia.”
Nghe được lời này, trong lòng Lý Thông Nhai chợt chấn động mạnh, ngẫm lại lời Trương Duẫn từng nói trong động phủ Xà yêu hôm nào.
“《Giang Hà Đại Lăng Kinh》bị thất lạc sau khi Lăng Dục môn diệt môn, cần có bí pháp mới giải được…”
“Chẳng lẽ《Giang Hà Đại Lăng Kinh》này chính là truyền thừa Tử Phủ kia?!”
Trái tim đập thình thịch, Lý Thông Nhai cố gượng trấn định, càng nghĩ càng thấy có khả năng. Lắng nghe Lư Tư Tự lải nhải dăm ba chuyện đâu đâu, hắn nhớ tới bí pháp trên ngọc giản, thầm nghĩ:
“Nhưng không có bí pháp của Lăng Dục môn thì cũng chẳng mở được ngọc giản này, đành phải giấu ở nhà trước, sau này tính cách tiếp vậy.”
“Thông Nhai huynh! Chuyện hôn sự này đã có quyết định chưa?”
Lư Tư Tự cất tiếng gọi, lúc này mới làm Lý Thông Nhai bừng tỉnh. Lý Thông Nhai khẽ lắc đầu, đáp:
“Vẫn còn sớm.”
Chỉ thấy đáy mắt Lư Tư Tự hiện lên một tia âm u, lão đặt chén trà trên tay xuống, cười nói:
“Phía Bắc Hóa Trung sơn có một gia tộc gọi là Uất gia, Thông Nhai huynh có biết không?”
Lý Thông Nhai gật đầu, trầm giọng nói:
“Từng nghe qua. Vạn gia, cho dù Vạn Hoa Thiên còn sống cũng không dám tiến lên phía Bắc, chính là vì có Uất gia này ở đó. Hiện tại Uất gia cũng đã đầu quân cho Thanh Trì tông, mấy năm nay coi như an phận.”
“Chính xác.”
Lư Tư Tự nhấp ngụm trà, giải thích:
“Uất gia này có tu sĩ Trúc Cơ tọa trấn, tu sĩ Luyện Khí lại có đủ hơn mười vị, so với các gia tộc ở Lê Hạ quận cũng không hề kém cạnh, thực lực cường hãn. Chỉ là mới đầu quân cho Thanh Trì tông, không dám chơi ngông nên mãi vẫn chưa thấy động tĩnh gì.”
“Ý của tiền bối là…”
Lý Thông Nhai có chút nghi hoặc, liền thấy Lư Tư Tự nghiêm mặt nói:
“Người minh bạch không nói tiếng lóng! Thông Nhai huynh cũng không cần kéo dài thời gian. Mối hôn sự này chỉ cần định ra, hai nhà ngươi và ta chính là huynh đệ. Nếu không định được, Lý gia các ngươi chính là con mãnh hổ bên mạn sườn chúng ta. Đợi ta chết đi, Lư gia ta cho dù có rước sói vào nhà cũng phải tìm cho được một tia sinh cơ này!”
Sắc mặt Lý Thông Nhai chợt biến đổi, trầm giọng hỏi:
“Tiền bối nói vậy là có ý gì!”
“Đương nhiên là dâng Hoa Thiên sơn cho Uất gia, cùng lắm thì Lư gia ta lưu lạc đến thảo nguyên Khuẩn Lâm, dẫu sao cũng còn một đường sống sót!”
Lư Tư Tự dằn chén trà xuống, giọng cũng trầm hẳn đi:
“Hoặc là kết thông gia với Lư gia ta, hứa hẹn sẽ không xâm phạm đất đai của ta. Hoặc là chờ Uất gia tiến xuống phía Nam, chiếm lấy hai ngọn núi Hoa Thiên và Hóa Trung, vây nhốt Lý gia các ngươi trong tòa núi lớn này!”
Lời này vừa nói ra, Lý Thông Nhai lập tức chìm vào trầm mặc. Hắn cúi đầu nhìn Lư Tư Tự một cái, thấy vẻ mặt lão kiên quyết, không giống đang nói đùa, liền đáp:
“Lư huynh bức bách khổ sở như thế, không sợ ta giữ ngươi lại đây, quay đầu đi diệt môn gia tộc của ngươi sao?”
“Ha ha ha ha ha ha ha.”
Lư Tư Tự bật cười lớn, cất giọng nghiêm nghị:
“Ngươi không dám. Muội muội ta lúc sinh tiền từng tu hành ở Nguyệt Hồ phong, trước khi lâm chung có gửi gắm cho Nguyệt Hồ phong chủ, dẫu sao vẫn còn giữ lại ba phần tình mọn. Nếu ngươi giết ta, cho dù đệ đệ ngươi ở trong tông môn cũng phải gánh lấy họa lớn. Lý Thông Nhai ngươi có thể thôn tính đất đai nhà ta, nhưng tuyệt đối không diệt vong nhà ta được!”
Lý Thông Nhai hơi liếc mắt nhìn lão, trầm giọng hỏi:
“Ngươi muốn gả cho ai?”
“Hai vị công tử, tùy ý Thông Nhai huynh lựa chọn!”
Lư Tư Tự xua tay, bộ dạng vô cùng hào phóng. Lý Thông Nhai lại nhìn lão, thầm tính toán:
“Cũng chỉ là kế quyền biến mà thôi. Hậu bối Lư gia toàn là lũ phế vật, cho dù có hứa hẹn thì cũng chỉ là kéo dài hơi tàn. Chỉ cần tạm ổn định lão già này trước, muốn đánh sập Lư gia thiếu gì cách…”
“Huyền Phong là con trai của Hạng Bình, thiên phú lại cao, ta không thể lấy tương lai của nó ra làm tiền cược được, đành phải để Huyền Lĩnh chịu thiệt thòi thôi…”
Thế là sau vài nhịp thở trầm mặc, hắn lên tiếng:
“Vậy chọn Lý Huyền Lĩnh. Huyền Lĩnh là con trai độc nhất của ta, để nó cưới nàng, đủ thấy thành ý của nhà ta rồi.”
Lư Tư Tự liên tục gật đầu. Lý Thông Nhai trừng mắt nhìn lão thật sắc, cười khẩy nói:
“Nếu lời đã nói đến mức này rồi, tiền bối cũng nên biết, ta có thể không động đến nhà ngươi, nhưng Lý gia ta vẫn luôn phải mở rộng thế lực! Lư tiền bối tốt nhất nên nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường, bằng không chuyện này chưa thể dễ dàng cho qua đâu!”
Lư Tư Tự thấy Lý Thông Nhai nói vậy, lập tức cũng tin vài phần. Lão trầm tư chốc lát, cắn răng nói:
“Chờ sau khi ta nhắm mắt xuôi tay, Hóa Trung sơn của An gia, Lý gia cứ việc đi lấy, Lư gia ta sẽ không nhúng tay!”
Lý Thông Nhai trong lòng bĩu môi, không cho là đúng, thầm mắng:
“Lư gia ngươi lấy đâu ra thực lực mà nhúng tay ngăn cản, đem chuyện ván đã đóng thuyền ra làm lời hứa, bàn tính gảy thật kêu.”
Ngay lúc này hắn cũng lười dây dưa với lão, cười nói:
“Vậy thì một lời đã định. Nhưng ta phải gặp mặt đích nữ của Lư gia nhà ngươi trước đã.”
Giọng vừa dứt, Lư Tư Tự gật đầu lia lịa. Nữ tử nãy giờ vẫn im lặng đứng sau lưng lão liền vén mạng che mặt lên, để lộ ra khuôn mặt đoan trang tú lệ cùng đôi mắt to tròn có hồn. Thấy Lý Thông Nhai nhìn sang, nàng rũ mi nói:
“Lư gia Lư Uyển Dung, bái kiến tiền bối.”
Lý Thông Nhai đánh giá một phen. Nữ tử này dung mạo xuất chúng, lại mang trong mình Linh khiếu, làm thê tử của Lý Huyền Lĩnh thì đã đủ tư cách rồi, chỉ là khó lòng bàn đến chuyện tình chàng ý thiếp, đành ủy khuất cho hai đứa nhỏ vậy.
“Vậy thì đính hôn đi.”
Chỉ một câu nói nhẹ bẫng của Lý Thông Nhai đã định đoạt quãng đời còn lại của hai người trẻ tuổi. Lư Tư Tự lập tức mừng rỡ như điên, liền chốt luôn sính lễ và ngày tháng. Vẻ mặt Lý Thông Nhai có chút phức tạp, hắn nhìn ông lão đã hơn một trăm tám mươi tuổi trước mặt, khẽ nói:
“Tiền bối quả thật đã cúc cung tận tụy vì gia tộc, quý tộc có ngài là niềm vinh hạnh của cả gia tộc.”
Lư Tư Tự hiển nhiên không ngờ Lý Thông Nhai lại thốt ra câu này nên ngẩn người ra. Ngay lúc đó, trong lòng lão cũng trào dâng xúc động. Lão há miệng, ngây ra mất một lúc mới đáp:
“Tử đệ trong nhà ngu dốt, cái thân già này thật sự không yên tâm nổi. Đã chừng này tuổi đầu rồi mà còn phải vì gia tộc vạch đường sống trong chỗ chết, thật đáng xấu hổ!”
Lý Thông Nhai lắc đầu, vẻ mặt Lư Tư Tự phức tạp, ấp úng mở miệng:
“Chỉ mong Thông Nhai huynh… đừng có một ngày cũng giống như ta bây giờ, đến lúc đó mới thấu được cảm giác khổ sở nhường nào!”
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!