Lý Diệp Thịnh năm ngoái vừa mất cha, ruộng đất và tài sản trong nhà đều thuộc về gã – người con trưởng. Gã cảm thấy vô cùng khoái chí, lập tức bán đi một mảnh đất lấy tiền, rồi ra quán nhỏ trong thôn ăn uống một trận no say thỏa thích.
Kể từ đó, gã suốt ngày không có việc gì làm, cứ lượn lờ trong thôn và trên núi, càng thêm ngang ngược trêu ghẹo, trộm cắp. Cả thôn Lê Kinh này, ngoại trừ người bác cả Lý Mộc Điền, gã chẳng nể sợ một ai.
Chỉ khổ cho đứa em út là Lý Diệp Sinh, rõ ràng cùng tuổi với Lý Hạng Bình, nhưng trong khi Lý Hạng Bình từ nhỏ đã được theo tiên sinh đọc sách đầu thôn, thì Lý Diệp Sinh lại cô độc lẻ loi, đói rách cơ cực.
Một đứa trẻ mười mấy tuổi đầu vừa mất cha, ngày ngày phải đi chăn vịt, dắt bò thuê cho người ta. Nếu không có nhà Lý Mộc Điền thỉnh thoảng giúp đỡ, e rằng cậu nhóc đã chết đói trong nhà từ lâu.
Lý Diệp Thịnh nào quản đến sống chết của em mình. Những lúc rảnh rỗi, lòng gã luôn ngứa ngáy, nhìn nhà Lý Trường Hồ ra vào trong đại viện xây bằng gạch xanh mà ghen tị đến phát điên.
“Mọi người đều họ Lý, dựa vào cái gì mà mày là đích còn tao là thứ? Dựa vào cái gì mày mua được ruộng tốt, xây được nhà cao cửa rộng! Chẳng qua chỉ là một hộ giàu trong thôn, bày đặt học đòi thói phong lưu xây đại viện làm gì? Cứ như thể trong viện có bao nhiêu là bảo bối không bằng!”
Gã chợt đứng thẳng người, sực nhớ lại đêm của vài năm về trước, thần sắc căng thẳng của mấy người đó và thanh đao trong tay Lý Mộc Điền.
“Lý Mộc Điền có bảo bối nha…”
Lý Diệp Thịnh ngậm một cọng cỏ đuôi chó, nhìn Lý Trường Hồ đang cười nói vui vẻ với tá điền trên ruộng, trong lòng thầm khó chịu.
“Chẳng qua là đầu thai tốt thôi.”
Đánh một giấc ngủ trưa dưới bóng cây, thấy trời đã về khuya, Lý Diệp Thịnh “nhổ” một cái văng cọng cỏ trong miệng ra, xắn ống quần, lén lút lẻn về phía đại viện nhà họ Lý.
Vòng quanh tường viện một vòng, Lý Diệp Thịnh chẳng thấy lấy một khe hở. Gã thử bám vào tường mấy cái, nhưng tường xây phẳng lì trơn láng, e là khó mà trèo qua được.
“Đồ chó đẻ.”
Lý Diệp Thịnh nhổ bãi nước bọt lên tường, hạ quyết tâm, chạy thẳng về phía núi sau.
“Lão tử không tin chúng mày có thể dựng một cái lồng trên mái nhà.”
Đại Lê Sơn uốn lượn quanh co, núi sau thôn Lê Kinh chỉ là một ngọn trong số đó, dân làng lười đặt tên nên cứ gọi là núi sau.
Vượt qua núi sau đi về phía Nam là đỉnh Mi Xích, đi tiếp xuống chân núi là thôn Kinh Dương. Hai thôn giao thương với nhau đều đi qua con đường mòn trên núi này.
Lý Diệp Thịnh gạt lùm cây, dọc theo đường mòn leo khoảng một khắc đồng hồ, tìm thấy một mỏm đá nhô ra có tầm nhìn thoáng đãng, gã nằm rạp người nhìn xuống tiểu viện dưới núi.
Gã dụi dụi mắt, chỉ thấy mấy bóng người mờ ảo đang chuyển động, giống như đang ngồi xếp bằng, có bóng người thì ôm tảng đá chạy đi chạy lại, chẳng biết đang làm cái quái gì.
“Nghe nói đám này bày khóa đá trong viện, chẳng lẽ Lý Mộc Điền kiếm được công phu chiến pháp gì ở bên ngoài, lén lút dạy cho mấy thằng ranh đó.”
Lý Diệp Thịnh ngẩng đầu nhìn trời. Trong núi vốn dĩ đã âm u, vầng trăng sáng lại bị mây đen che khuất, đất trời tối đen như mực, ngay cả bóng người cũng dần không nhìn rõ nữa.
Đêm đã về khuya, trong núi vượn hú dài, sói tru cáo lợn, gió lạnh lùa qua ống quần khiến Lý Diệp Thịnh run lẩy bẩy, gã vội khép chặt hai chân, ngồi bệt xuống tảng đá lớn.
“Cũng hơi đáng sợ thật.”
Lý Diệp Thịnh ngồi thêm một khắc nữa, nước mũi chảy ròng ròng vì lạnh, trong lòng cũng đã âm thầm soạn sẵn những lời đồn thổi chuẩn bị tung ra trong thôn:
Cái gì mà bảo bối tổ tiên truyền lại, gã Lý Diệp Thịnh cũng là người nhà họ Lý, sao lại không được chia một phần? Nếu là công phu chiến pháp thì gã chả thèm luyện, đem bán lấy tiền chẳng phải sẽ được sống tiêu dao sung sướng bao ngày sao.
Cúi đầu nhìn vào trong viện, thấy đã không còn bóng người nào nữa, Lý Diệp Thịnh cũng không để tâm, kéo chặt cổ tay áo rồi đứng dậy chuẩn bị về nhà.
“Mẹ ơi!”
Ai ngờ vừa quay đầu lại đã thấy trên lối nhỏ trong núi có một bóng người đang đứng lặng lẽ. Lý Diệp Thịnh sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, lăn lộn bò toài chui tọt vào sau tảng đá xanh lớn.
Run rẩy thò đầu ra nhìn, thấy người này mày thanh mắt tú, đang cúi xuống nhìn mình, hóa ra là em họ Lý Hạng Bình.
Lý Diệp Thịnh trợn mắt, bày ra bộ dạng hung hăng định phát tác, nhưng chợt thấy Lý Hạng Bình đang kết một pháp ấn trong tay.
“Cái gì?”
Trước mắt gã hiện lên một luồng kim quang rực rỡ, cổ họng đau nhói kịch liệt, thế giới trước mắt đảo điên xoay chuyển, lúc thì thấy vầng trăng sáng lung linh, lúc lại thấy tiểu viện mờ ảo dưới ánh trăng.
Cái đầu của Lý Diệp Thịnh đột ngột bay lên, rơi bịch xuống lối mòn trong núi. Ý thức tàn dư của gã đầy nghi hoặc nhìn nụ cười lạnh lùng trên mặt Lý Hạng Bình, chỉ cảm thấy đứa em họ này trở nên xa lạ chưa từng thấy.
Cái xác không đầu nấp sau tảng đá đang phun máu xối xả, những đóa hoa máu nóng hổi nhuộm đỏ tảng đá xanh, con đường đất và lá khô, chảy mãi đến tận chân Lý Hạng Bình.
Ghét bỏ lùi lại một bước, Lý Hạng Bình nhìn thi thể Lý Diệp Thịnh ngã gục, trầm tư một hồi, rồi lại kết ấn thi pháp, gọi ra một đạo kim quang.
Cậu cúi người xuống, theo tỷ lệ thích hợp mà “phập phập” cắt thi thể ra thành từng đoạn lớn, để đám dã thú ngửi thấy mùi máu đêm nay tha đi các nơi khác nhau trong núi.
Làm xong tất cả, Lý Hạng Bình đứng dậy nhìn quanh. Trong bóng tối của cánh rừng đã xuất hiện không ít những đôi mắt xanh lè, Lý Hạng Bình vỗ vỗ tay, thấp giọng nói:
“Mời các vị dùng bữa.”
————
Nhà họ Lý.
Lý Trường Hồ tỉnh lại từ trạng thái nhập định nhưng không thấy hai người em đâu, hậu viện rộng lớn tĩnh lặng chỉ còn tiếng côn trùng kêu. Anh lấy làm lạ, vội bước ra tiền viện mới thấy Lý Thông Nhai.
Nhìn Lý Thông Nhai đang ngồi bên bàn gỗ lật xem pháp quyết, Lý Trường Hồ có chút nghi hoặc hỏi:
“Sao không thấy Hạng Bình?”
“Đi rửa tay rồi.”
Lý Thông Nhai chậm rãi cuộn thẻ tre lại, nhìn anh cả nói.
“Thông Nhai, em đã chuẩn bị ngưng tụ Huyền Cảnh Luân chưa?” Lý Trường Hồ chống hai tay xuống bàn gỗ, có chút ngưỡng mộ hỏi.
“Chắc vài ngày nữa là tụ đủ tám mươi mốt luồng Nguyệt hoa. Chúng ta kém xa Xích Kinh, em thấy cứ nên đợi thêm chút nữa, chuẩn bị thêm vài ngày cho chắc chắn.”
Lý Thông Nhai mười cười lấy ra một đoạn vải trắng, quấn chặt mấy vòng quanh thẻ tre rồi thắt một nút thòng lọng.
“Anh cả, anh thấy trong bốn anh em mình, ai là người giống cha nhất?” Lý Thông Nhai đột nhiên lên tiếng, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào anh cả Lý Trường Hồ.
“Dĩ nhiên là em rồi.”
Lý Trường Hồ buột miệng nói, sau đó ngẩn ra một chút, tìm một chỗ ngồi xuống, rồi cười nói tiếp:
“Anh thì quá khoan hòa, Hạng Bình thì hiếu động quá, Xích Kinh thì lại quá nhút nhát, chỉ có Lý Thông Nhai em là trấn định tự nhược, không lộ vui buồn ra mặt, giống ông ấy nhất.”
“Ha ha ha.”
Lý Thông Nhai cười gượng vài tiếng, phẩy tay rồi nghiêm mặt nói:
“Anh đừng tâng bốc em nữa. Theo em thấy, trong bốn anh em mình, Hạng Bình mới là người giống cha nhất.”
“Tại sao?” Lý Trường Hồ nghi hoặc nhìn em trai.
Lý Thông Nhai chậm rãi nói:
“Hồi nhỏ khi chơi đùa trong viện, cha từng nói: Người mới giết người lần đầu, kẻ thì ù tai nóng đầu, tiến thoái lưỡng nan; kẻ thì run rẩy lẩy bẩy, không tự chủ được; kẻ thì gào thét không thôi, chẳng biết trời đất là gì.”
“Chỉ duy nhất Lý Mộc Điền ông ấy lần đầu giết người xong, thu đao uống rượu, cười nói tự nhiên. Nói xong ông ấy còn ha ha cười lớn, đắc ý vô cùng.”
“Hạng Bình giống cha nhất.”
Lý Thông Nhai hạ thấp giọng, ghé sát tai Lý Trường Hồ nói khẽ:
“Là bởi vì nó đủ tàn nhẫn.”
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!