Trước khi kể chuyện, Đỗ Linh cảm thấy bầu không khí trong phòng quá ngột ngạt, liền tự ý mở cửa sổ, để có thể nhìn thấy ánh hoàng hôn cuối cùng ngoài trời.
Gió mát bên ngoài thổi vào phòng, xua bớt mùi thuốc nồng nặc, khiến tinh thần mọi người cũng nhẹ nhõm hơn vài phần.
Bọn họ không rời đi, chỉ ngồi xa giường một chút, quây quanh chiếc bàn nghe Giang phu nhân kể lại chuyện ngày hôm đó.
"Lão gia nhà ta tuy có mời mấy vị tiên trưởng Bồng Lai, nhưng trong lòng cũng không thật sự tin có yêu quái, chỉ nghĩ có phải có kẻ mượn danh yêu quái để bắt cóc những cô gái nhà lành hay không, khi ấy cũng chỉ là phòng ngừa vạn nhất, ai ngờ......" Giang phu nhân chậm rãi kể lại chuyện ngày hôm ấy.
Đêm đó trong phủ vốn yên tĩnh, bà đã ngủ rồi, nhưng bị tiếng ồn đánh thức, vừa mở mắt đã nghe có người đập cửa, đứng dậy mở ra thì thấy hạ nhân trong phủ cùng nha hoàn bên cạnh bà đứng ngoài, mặt mày hoảng hốt nói rằng tiểu thư xảy ra chuyện!
Bà và Giang lão gia nghe tin, chỉ kịp khoác thêm áo ngoài đã vội vàng chạy sang, trong lúc hỗn loạn còn nhìn thấy bên kia lóe lên mấy chục tia lửa và kiếm quang, động tĩnh lớn đến mức kinh động cả phủ.
Khi đến nơi, gương mặt Giang tiểu thư đã bị móng vuốt sắc nhọn cào nát, máu chảy không ngừng, thảm đến mức không nỡ nhìn. May mà có một vị đệ tử Bồng Lai ra tay giúp mới cầm được máu.
Chỉ là Giang tiểu thư dường như bị cảnh tượng lúc đó dọa cho sợ hãi quá độ, hôn mê bất tỉnh, đến nay vẫn chưa tỉnh lại.
Mấy đệ tử Bồng Lai chuẩn bị không đầy đủ, vốn chỉ nghĩ canh giữ một đêm là xong, nào ngờ thật sự gặp phải yêu quái, trở tay không kịp nên chết bị thương quá nửa, còn để cho đối phương trốn thoát.
Số đệ tử còn lại phải quay về Bồng Lai cầu viện, yêu quái bị thương, hẳn sẽ ẩn nấp một thời gian, vì thế mà bọn họ cũng không ở lại mà trực tiếp rời đi.
Vài ngày sau đó, Giang tiểu thư dần dần biến thành bộ dạng như hiện giờ, trên mặt toàn là những vết sẹo đóng vảy chằng chịt, người thì nằm trên giường hôn mê bất tỉnh cho tới nay.
Hôn sự của nàng vẫn chưa bị hủy, phía nhà trai cũng từng tới một lần, không nhắc đến chuyện lui hôn, chỉ nói sẽ rời khỏi thành để tìm danh y chữa trị.
Nửa canh giờ sau, Giang tiểu thư quả nhiên tỉnh lại, những người khác không tiện ở lâu trong phòng, Giang phu nhân liền sai hạ nhân sắp xếp chỗ ở cho mọi người, mời họ tạm thời ở lại trong phủ.
Bà còn chưa kịp cảm tạ Đỗ Linh, thì đã nghe trong phòng truyền ra tiếng Giang tiểu thư phát điên vì phát hiện mình bị hủy dung, đập phá mọi thứ xung quanh, Giang phu nhân hốt hoảng chạy vào an ủi con gái, Đỗ Linh bọn họ chỉ nghe trong phòng bà không ngừng gọi "con ngoan", sau đó hai người ôm nhau khóc nức nở.
Lúc này trời đã tối hẳn, Giang lão gia nghe tin con gái tỉnh lại cũng vội vã chạy tới, chưa kịp nói với mọi người mấy câu, chỉ chắp tay hành lễ rồi vội đi thăm con gái.
Cả đời ông chỉ có một cô con gái này, cưng như bảo bối trong lòng bàn tay, hôn sự vốn đang tốt đẹp, nay lại thành ra nông nỗi này, mỗi lần đến thăm thấy con gái nằm trên giường không chút sinh khí, trong lòng Giang lão gia lại đau như cắt, dần dần cũng không dám thường xuyên qua nhìn nữa.
Vừa nãy nghe hạ nhân báo tiểu thư tỉnh rồi, ông liền tức tốc chạy tới.
Gia nhân Giang phủ dẫn Đỗ Linh bọn họ rời khỏi viện của Giang tiểu thư, đưa bọn họ tới khu phòng cho khách.
Vừa đi, Đỗ Linh vừa nhìn sang Trần Ngộ Hòe, do dự một lúc vẫn không nhịn được hỏi: "Hôm nay chúng ta ở lại đây thật sao?"
"Khách đ**m giờ này có lẽ đã đóng cửa rồi." Trần Ngộ Hòe hoàn hồn, nhìn nàng đáp.
Đỗ Linh còn muốn nói thêm gì đó, chợt có người tới bẩm báo ngoài phủ có hai thiếu nữ ăn mặc giống bọn họ, hỏi có phải người quen không, gia nhân không dám tự tiện cho người lạ vào phủ, nên tới xin chỉ thị.
Dù sao trong mắt bọn họ, những người này đều là khách quý của Giang phủ, không dám sơ suất.
Trần Ngộ Hòe hỏi: "Bọn họ có báo tên không?"
"Một người nói họ Chúc, người kia họ Diêu." Gia nhân đáp.
Nghe hai họ quen thuộc ấy, Đỗ Linh có chút tò mò, sao hai người đó lại đi cùng nhau?
Nàng nhìn Trần Ngộ Hòe, "Hai người đó sao tìm được tới đây?"
"Chúc Y Y thông minh hơn muội nhiều." Trần Ngộ Hòe liếc nàng một cái, cười như không cười, rồi mới nói với gia nhân dẫn họ tới gặp.
Nghe hắn nói vậy, trong lòng Đỗ Linh không vui, đứng yên không chịu đi theo, buồn bực nói: "Nếu huynh không thích cùng muội chung một lần thí luyện thì nói sớm đi, cần gì vừa giẫm người này lại vừa nâng người kia!"
Trần Ngộ Hòe thấy Đỗ Linh không theo kịp, lại nghe tức giận nói, quay sang Vệ Trường Thanh và những người khác: "Các ngươi đi gặp hai vị sư muội trước đi."
Vệ Trường Thanh không phải người không biết nhìn sắc mặt, đáp một tiếng, nhưng trong lòng vẫn thấy kỳ lạ, sao hai người này đang nói chuyện bình thường lại đột nhiên trở mặt.
Lưu Phù vội kéo hắn và Tô Phong đi trước, cố rời khỏi tầm mắt hai người càng sớm càng tốt, tránh làm phiền người ta.
Trần Ngộ Hòe đi tới bên Đỗ Linh, Đỗ Linh thấy hắn tới liền xoay người sang hướng khác, không nhìn hắn, "Qua đây làm gì? Dù sao muội đầu óc ngu ngốc, chẳng thông minh, cũng không giúp được huynh điều gì!"
"Ta nói là sự thật." Trần Ngộ Hòe thấy nàng quay lưng không thèm nhìn mình, có chút bất đắc dĩ, "Chúc Y Y giỏi mưu tính, biết lợi dụng điểm yếu của bản thân để giành lợi thế lớn nhất, Diêu Hinh thì không nghĩ ra được chúng ta ở đây, rõ ràng là Chúc Y Y đoán được nên mới tìm tới, ta không phải nâng người này dìm người kia, nàng ta đúng là thông minh thật."
Nói xong, thấy Đỗ Linh vẫn không quay lại, hắn lại hỏi: "Muội thử đặt mình vào vị trí nàng ta xem, nếu không tìm thấy người ở khách đ**m, muội có nghĩ tới chuyện đến Giang phủ không?"
Đỗ Linh nghĩ theo lời hắn, phát hiện quả thật mình không nghĩ ra được, có lẽ chỉ biết ngốc nghếch ngồi đợi ở khách đ**m bọn họ quay về.
Sau đó nàng mới nhận ra suy nghĩ của mình lại bị Trần Ngộ Hòe dẫn dắt, không khỏi tức giận, bất mãn nói: "Huynh nghĩ lúc này muội muốn nghe huynh giải thích hả?"
Trần Ngộ Hòe không mấy hiểu tâm tư của Đỗ Linh ý tưởng, từ trước đến nay hắn quen nói thẳng nghĩ thẳng, liền hỏi: "Vậy muội muốn nghe cái gì?"
Nghe hắn hỏi như vậy, Đỗ Linh quay đầu nhìn hắn, trong lòng vừa kinh ngạc vừa buồn cười, nàng vốn biết tiểu sư huynh của mình rất thông minh, nhưng không ngờ thông minh thì thông minh thật, chỉ là đầu óc lại không biết rẽ khúc.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết tại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!