Chương 30: #30. Chương 30

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe về phòng chưa được bao lâu đã chuẩn bị ra ngoài dạo xem.

Trần Ngộ Hòe vốn không muốn dây dưa quá nhiều với Triển Hồng Nghê, nhưng Đỗ Linh lại đặc biệt hứng thú với chuyện nhà Triệu viên ngoại mà nàng vừa nhắc tới, dù trong lòng không mấy kiên nhẫn, hắn cũng chỉ đành nhịn xuống

May mà chiếc Tam Thanh Linh trên người Triển Hồng Nghê tuy là chí bảo, nhưng khi hắn ở gần lại không phát ra động tĩnh gì nữa, chỉ cần sáng mai rời đi là xong.

Bởi vậy, hắn cũng không tỏ ra quá vội vàng, chỉ ngồi cùng Đỗ Linh bên bàn, nghe nàng và Triển Hồng Nghê trò chuyện.

Trước đó họ chỉ mới trao đổi tên tuổi, chưa nói chuyện được mấy câu, nay có thể ngồi xuống hàn huyên, cũng xem như có duyên.

Triển Hồng Nghê đối với Đỗ Linh cũng rất thân thiện, kể cho họ nghe chuyện nhà Triệu viên ngoại.

Chuyện này vốn không phải chuyện gì bí mật, trước bọn họ đã có mấy nhóm người tới dò xét, nhưng đều không tra ra nguyên do, chỉ biết Triệu tiểu thư hôn mê bất tỉnh đã lâu, ban đêm trong phòng nàng thường vang lên tiếng nói chuyện, nhưng mỗi lần mở cửa vào thì chỉ thấy nàng nằm một mình trên giường, không còn ai khác, vì vậy mọi người đều đoán là có quỷ quái quấy phá.

"Ta và Tiết sư điệt vừa từ phủ Triệu viên ngoại trở về, trước mắt còn có mấy người đang ở trong phủ điều tra, e rằng đến lượt chúng ta phải ngày mai." Triển Hồng Nghê nói.

Đỗ Linh nghe xong, chống cằm suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Nếu những người đi trước đã giải quyết xong, vậy chẳng phải mọi người chờ uổng công sao?"

"Như vậy chẳng phải càng tốt hơn? Dù sao cũng là một mạng người, cứu được thì tốt rồi, tốn chút thời gian cũng không đáng gì." Triển Hồng Nghê mỉm cười nói, vốn xinh đẹp trời sinh, một thân hồng y chẳng hề tầm thường, trái lại càng tôn lên vẻ rực rỡ động lòng người.

Đỗ Linh đã quen với vẻ thanh nhã dịu dàng của các sư tỷ sư muội ở núi Phù Lê, nay bỗng thấy một mỹ nhân với phong thái khác hẳn, không khỏi thầm cảm thán Tu Tiên giới quả thật lắm mỹ nhân.

Biết được ngày mai Triển Hồng Nghê sẽ tới phủ Triệu viên ngoại, nếu hôm nay chưa ai giải quyết được việc này, nàng cũng muốn theo đi xem thử.

Vì thế nàng quay sang nhìn Trần Ngộ Hòe, hỏi ý hắn, "Tiểu sư huynh, chúng ta có nên đi xem không?"

Trần Ngộ Hòe vốn muốn nói hai chữ "không được", nhưng nghĩ lại, để Đỗ Linh tiếp xúc thêm với những chuyện như thế này cũng là một cách tích lũy kinh nghiệm, nên cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Thấy vậy, Đỗ Linh mới vui mừng hỏi Triển Hồng Nghê liệu ngày mai bọn họ có thể đi cùng hay không.

Triển Hồng Nghê từng chứng kiến thực lực của Trần Ngộ Hòe, cũng không do dự, lập tức đáp ứng.

Sau khi quyết định xong chuyện này, Đỗ Linh lại hỏi thêm về những việc khác của Triển Hồng Nghê, trong lúc trò chuyện nhàn nhã, nàng mới biết Triển Hồng Nghê xuất thân từ một gia tộc thiên sư, khác với Đỗ Linh, phần lớn thời gian đều đi khắp nơi, chuyên xử lý các chuyện quỷ quái.

Nếu gặp phải yêu quỷ khó đối phó, thường họ sẽ tìm đến trưởng bối cầu viện, nếu ngay cả các thiên sư cũng không giải quyết được, mới báo lên các môn phái tu hành trong vùng

Chỉ là mấy năm gần đây nhân gian loạn lạc, các tông môn tu hành đều phái đệ tử ra ngoài rèn luyện, vì thế đối với những thiên sư như bọn họ, gánh nặng cũng nhẹ đi không ít.

Trước kia, Đỗ Linh chỉ tu luyện ở núi Phù Lê, đối với chuyện bên ngoài gần như không biết gì, núi Phù Lê cũng không thường xuyên thu thập tin tức của nhân gian, mà nàng và Trần Ngộ Hòe dọc đường tuy có nghe ngóng được vài chuyện lớn nhỏ, nhưng vẫn không hiểu rõ như Triển Hồng Nghê, vì vậy nàng hỏi thêm khá nhiều.

Nhờ đó nàng mới biết, ngoài các môn phái tu hành ra, trong nhân gian còn có không ít thế gia tu hành, chỉ là công pháp của mỗi nhà mỗi khác, không thể xử lý toàn diện những chuyện quỷ dị kỳ lạ, nên phần lớn đều phải nhờ đến sự trợ giúp của các đại tông môn.

Nhánh Xích Thiên sư của Triểngia chính là như vậy.

"Tuy xưng là thiên sư, nhưng gặp phải những lão yêu tinh tu luyện mấy trăm năm thì chúng ta cũng bó tay thôi." Triển Hồng Nghê không khỏi cảm thán, rồi lại cười thoải mái, "Có điều bọn ta chỉ bắt quỷ, mấy lão yêu tinh ấy cứ để các đại tông môn xử lý là được."

Trần Ngộ Hòe ngồi bên cạnh nghe vậy, chén trà trong tay khựng lại giữa không trung, thần sắc có phần phức tạp, nhưng rốt cuộc vẫn không nói gì.

Tiết Tuyết Phong không chen vào được, dù sao cũng là hai cô nương đang nói chuyện rôm rả, một đại nam nhân như ông cũng khó mở miệng xen ngang, bèn quay sang Trần Ngộ Hòe vẫn luôn yên lặng bên cạnh.

"Tiết mỗ thấy Ngộ Hòe đạo hữu chỉ với một mình đã có thể đánh bại mao cương, vì sao vẫn chịu ở núi Phù Lê, không đến các đại tiên môn?" Tiết Tuyết Phong nhìn Trần Ngộ Hòe, thấy hắn còn trẻ mà đã dễ dàng giết được quỷ vật tu luyện gần trăm năm, thực lực quả thật không thể xem thường, chỉ là không khỏi cảm thấy khó hiểu.

Những thiên tài như vậy, phần lớn đều bị ba đại tiên môn thu nạp, thật khó tin Trần Ngộ Hòe lại tu luyện ở một môn phái không mấy danh tiếng như núi Phù Lê.

Trần Ngộ Hòe hiểu rõ nguyên do, nhưng không thể nói thẳng, chỉ đáp: "Sư phụ đã cứu ta một mạng, nếu lại đổi sang nơi khác, chẳng phải quá vô tình vô nghĩa?"

Đỗ Linh nghe vậy, sợ giọng hắn quá lạnh lùng khiến người khác hiểu lầm, liền chủ động giải thích, "Tiểu sư huynh là do sư phụ nhặt về, lớn lên ở núi Phù Lê từ nhỏ, huynh ấy không phải người ham danh lợi, tất nhiên sẽ không đến những tông môn kia."

Nói xong, Đỗ Linh lại sinh tò mò về ba đại tông môn, bèn hỏi Triển Hồng Nghê, "Nhắc tới mới nhớ, dọc đường ta vẫn chưa gặp đệ tử của ba đại tiên môn, bọn họ có chuyện gì thú vị không?"

"Không có gì thú vị cả, chẳng phải đều như vậy sao! Người duy nhất khiến người ta nhớ đến, chỉ có Lăng Mộc Sanh mà thôi." Triển Hồng Nghê thờ ơ đáp, "Tiên môn của Lăng Mộc Sanh nổi tiếng là chỉ xuất hiện khi loạn thế, đến lúc thái bình thịnh trị thì lại biến mất không tăm tích, cũng chỉ có Lăng Mộc Sanh, bất kể loạn hay thịnh đều đi lại nhân gian."

"Không còn ai nổi tiếng khác sao?" Đỗ Linh chưa cam tâm, hỏi tiếp, ít nhiều cũng phải có chút chuyện bát quái chứ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Cổ Đại, Sủng, Xuyên Không đang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.