Chương 34: #34. Chương 34

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Đỗ Linh nhận ra hắn nhìn Triển Hồng Nghê, nàng cũng ngoảnh đầu theo nhìn thoáng qua, Triển Hồng Nghê đang nói chuyện với Tiết Tuyết Phong, trông không có gì khác thường.

Nàng quay lại nhìn hắn, hỏi: "Có chuyên gì sao?"

Ánh mắt Trần Ngộ Hòe chuyển sang Đỗ Linh, hắn đứng quay mặt về phía ánh nắng, đôi mắt được ánh sáng phản chiếu trông trong veo đến lạ, "Muội nói cái gì?"

Đỗ Linh hơi nghiêng đầu, "Muội thấy huynh vừa nhìn Triển cô nương, trên người nàng ấy có thứ gì à?"

"Ta nhìn Tam Thanh Linh." Trần Ngộ Hòe chỉnh lại lời nàng, rồi nhìn hoàn cảnh xung quanh, sau đó bước vào phòng, chuẩn bị bày bố trận pháp.

Triển Hồng Nghê và Tiết Tuyết Phong dự định tiếp tục đi tìm hồn phách của Triệu tiểu thư, Đỗ Linh cảm thấy lời Trần Ngộ Hòe nói không phải vô cớ, nên cũng không đi theo, mà quay người vào phòng hỏi hắn có cần nàng giúp đỡ không.

Thấy nàng tới, Trần Ngộ Hòe nhìn cách bày trí trong phòng một lượt, rồi lấy ra một xấp bùa chú, chỉ cho nàng cách bố trí trận pháp.

Đỗ Linh làm quen rất nhanh, vốn dĩ nàng không hề ngốc, chỉ là không nhiều tâm cơ, nên chẳng mấy chốc đã bày xong trận pháp theo đúng lời Trần Ngộ Hòe.

Dán xong bùa chú, Đỗ Linh thong thả bước đến bên canh Trần Ngộ Hòe, thấy hắn vẫn nhìn chằm chằm vào Luyện Hồn Trận đã bị thiêu hủy, nàng cũng nhìn theo.

Nhìn hồi lâu vẫn không phát hiện ra điểm gì khác thường, nàng liền hỏi Trần Ngộ Hòe, "Tiểu sư huynh, trận pháp này có gì đặc biệt sao?"

"Không, chỉ là đang nghĩ xem kẻ nào đã giản lược trận pháp ấy thôi." Trần Ngộ Hòe nhìn nàng một cái rồi đáp.

"Giản lược ư?" Nghe vậy, Đỗ Linh lại nhìn về phía Luyện Hồn Trận, trên tường chỉ còn sót lại những vết cháy xém, hơn nửa trận pháp đã bị hủy hoại, gần như không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.

Trần Ngộ Hòe lên tiếng: "Đúng vậy, trận pháp nguyên bản có thể luyện hóa cả một tòa thành, bố cục khi vẽ ra phức tạp hơn rất nhiều, những thứ cần dùng để duy trì trận pháp cũng vì thế mà nhiều hơn, không đơn giản như hiện tại."

Đỗ Linh nhớ tới lời Tiết Tuyết Phong nói về vị đại yêu năm xưa, liền hỏi, "Ý huynh là chỉ có vị đại yêu bị trấn áp kia mới làm được ạ?"

"Không phải." Trần Ngộ Hòe nói.

Đỗ Linh vẫn chưa thật sự nghĩ thông, nhưng nàng biết những bóng đen từng gặp trước kia có liên quan đến mình, nàng mơ hồ hiểu rằng, nếu có thể tìm ra kẻ đứng sau những bóng đen ấy, có lẽ sẽ biết được vì sao thuở nhỏ nàng lại bị truy sát.

Ngoài phòng, Triển Hồng Nghê và Tiết Tuyết Phong đã rời đi, dường như vẫn chưa từ bỏ việc tìm kiếm hồn phách của Triệu tiểu thư.

Đỗ Linh nhìn thoáng ra ngoài, rồi hỏi Trần Ngộ Hòe, "Tiểu sư huynh, huynh nghĩ bọn họ có tìm được người không?"

"Khó nói." Trần Ngộ Hòe trả lời.

Nếu Triển Hồng Nghê không gặp bọn họ, Tam Thanh Linh vẫn còn có thể cảnh báo, nàng cũng có thể lần ra vị trí quỷ ảnh, nhưng hiện tại Trần Ngộ Hòe đã âm thầm dùng chút thủ đoạn, có hắn ở đây tất nhiên chẳng thể dò xét ra được gì.

Tâm tư Trần Ngộ Hòe rối rắm, hắn quay sang nhìn Đỗ Linh, thấy nàng không hề lộ vẻ lo lắng, chỉ lặng lẽ nhìn những dấu cháy trên tường, như muốn từ đó tìm ra manh mối, vì thế hắn khẽ hạ mi mắt, không nói thêm gì nữa.

Đêm mùa hạ đến muộn hơn ba mùa còn lại, trời vừa chập tối Triển Hồng Nghê và Tiết Tuyết Phong đã quay về, nhưng cũng không mang theo tin tức tốt lành nào.

Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh đứng ngoài viện, cổng viện đã khép chặt, trên cửa dán hai lá bùa, ngăn cách toàn bộ người không liên quan.

Triển Hồng Nghê thấy vậy liền hỏi Đỗ Linh, "Làm thế này để làm gì?"

"Tiểu sư huynh nói là bắt ba ba trong rọ." Đỗ Linh tiện tay dán cho mình một lá bùa ẩn thân, nhìn sắc trời rồi hỏi Trần Ngộ Hòe, "Nếu hắn không tới thì sao?"

"Trận pháp còn ở đây, hắn nhất định sẽ quay lại hoàn thành giai đoạn cuối để khởi động trận." Trần Ngộ Hòe nói.

Nghe vậy, Triển Hồng Nghê nhìn những lá bùa trên cửa, nghi ngờ hỏi, "Nhưng bây giờ đã dán bùa rồi, chẳng phải sẽ chặn hắn không vào được viện?"

"Bùa chú tiểu sư huynh dùng không phải loại tầm thường, hắn chưa khởi động trận pháp, những lá bùa này sẽ không phát huy tác dụng gì." Nói xong, Đỗ Linh lại hỏi Triển Hồng Nghê có bùa ẩn thân hay không, không có thì nàng có thể đưa cho vài lá, để tránh lộ khí tức, đánh rắn động cỏ.

Triển Hồng Nghê cau mày, không nói thêm lời nào, nàng lấy ra lá bùa ẩn thân, cùng Tiết Tuyết Phong che giấu khí tức, khoanh tay đứng đó, trong lòng không hiểu Trần Ngộ Hòe rốt cuộc muốn làm gì.

Trên bầu trời đêm, vầng trăng khuyết rất sáng, bóng của mọi người in xuống mặt đất đen đặc.

Triển Hồng Nghê đứng bên cạnh nhìn những cái bóng dưới chân, âm thầm lần lại những chuyện từ lúc gặp Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh đến giờ, nàng luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lúc này lại không sao nghĩ ra được.

Nàng lại nhớ tới ban ngày ở ngôi miếu hoang, rõ ràng đã xuất hiện nhiều quỷ ảnh như vậy, thế mà Tam Thanh Linh của nàng lại hoàn toàn không có phản ứng, chẳng biết có phải đã mất đi hiệu lực hay không nên mới không hề cảnh báo.

Ngay cả lúc trừ cương thi trước đó cũng thế, xung quanh rõ ràng không có quỷ quái, vậy mà Tam Thanh Linh lại rung lên không ngừng.

Triển Hồng Nghê chợt nhớ đến lời Tiết Tuyết Phong từng nói với mình, ông nói Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh có vấn đề, chỉ là khi ấy nàng nghĩ hai người này cũng từng giúp nàng, hơn nữa ban ngày vẫn có thể đi lại bình thường, nên chưa từng suy nghĩ sâu xa.

Nghĩ đến đây, nàng quay đầu nhìn hai sư huynh muội, Đỗ Linh đã ngồi xổm dưới đất ngẩn người, còn Trần Ngộ Hòe thì vẫn đứng, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn nàng.

Nhìn như thế nào, nàng cũng không thấy hai người họ có gì bất thường, chẳng lẽ Tam Thanh Linh thật sự đã hỏng?

Dù thế nào đi nữa, sau khi nhiệm vụ này kết thúc, nàng cũng phải quay về gia môn một chuyến.

Đỗ Linh cảm thấy ngồi chờ như vậy thật quá nhàm chán, nàng nghĩ chi bằng về ngủ sớm một chút, đến giờ thì để Trần Ngộ Hòe gọi mình dậy là được.

Nàng ngẩng đầu liếc nhìn Trần Ngộ Hòe, thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào những lá bùa trên cửa, liền chống cằm cúi xuống nhìn mặt đất trước mắt, gần chân tường mọc lên mấy cụm cỏ dại, bóng của nàng in rõ trên bức tường trắng, Đỗ Linh đứng dậy bắt đầu nghịch bóng tay.

Ánh trăng mờ nhạt khiến cái bóng trên tường càng thêm đen sẫm, Đỗ Linh thấy thú vị, muốn kéo Trần Ngộ Hòe tiến lên một bước để bóng của hắn cũng in lên tường.

Nhưng Trần Ngộ Hòe không phối hợp, vẫn đứng yên tại chỗ.

Lúc này, phần lớn các gia đình đều đã yên giấc, chờ thêm một lúc nữa, màn đêm càng sâu, Trần Ngộ Hòe khẽ bảo Đỗ Linh yên lặng lại.

Đỗ Linh ngoan ngoãn đứng im, lắng nghe động tĩnh xung quanh, không phát hiện điều gì khác thường, ngược lại Tiết Tuyết Phong bỗng lên tiếng: "Hồn phách của Triệu tiểu thư đang ở gần đây."

Đỗ Linh quay sang nhìn Trần Ngộ Hòe, thấy hắn đã nhắm mắt từ lúc nào, hai ngón trỏ và giữa khép lại dựng trước ngực, rõ ràng đang chờ thời cơ khởi động trận pháp, Đỗ Linh không quấy rầy hắn, lặng lẽ triệu hồi linh kiếm, nắm chặt trong tay.

Không biết đã trầm tĩnh chờ đợi bao lâu, Trần Ngộ Hòe bỗng mở mắt, bắt đầu bấm quyết khởi động trận pháp, sau đó hắn quay sang Đỗ Linh, "Linh Linh!"

Nghe tiếng gọi, Đỗ Linh điểm mũi chân, trong chớp mắt đã vượt qua bức tường trắng tiến vào trong viện, Trong sân không thấy bóng người, nàng vung trường kiếm trong tay, kiếm khí xé gió chém thẳng vào cánh cửa khuê phòng của Triệu tiểu thư ở chính giữa, người bị nhốt trong phòng lập tức hiện hình.

Đỗ Linh thấy trong phòng là một đạo sĩ, không kịp nghĩ nhiều liền cầm kiếm lao tới.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.