Chương 46: #46. Chương 46

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Mặt trời lặn, trăng lên, hoàng hôn dày đặc.

Từ xa vọng lại tiếng mõ canh đêm, trên phố người qua lại thưa dần.

Thược Dược và Thủy Liên sóng bước lên cây cầu đá, trong tay mỗi người xách một chiếc đèn giấy, chung quanh trống trải không một bóng người, chỉ có vầng trăng soi xuống mặt nước bầu bạn.

Thủy Liên căng thẳng níu chặt tay áo Thược Dược, bối rối nhìn quanh, nàng không thấy dấu vết ai, gió đêm lại se lạnh, khiến người khẽ run.

Thược Dược nắm tay nàng, cẩn thận liếc nhìn bốn phía, kéo nàng chậm rãi rời khỏi cầu, định đi về phía con phố cách đó không xa.

Bỗng nhiên gió nổi lên, mặt nước dưới cầu gợn sóng lăn tăn, Thủy Liên nhận ra điều bất thường, vội nép sát về phía Thược Dược, căng thẳng quan sát xung quanh.

Thược Dược lúc này cũng thấp thỏm, nhưng nghĩ đến lá bùa Trần Ngộ Hòe đưa cho, vẫn còn giữ được bình tĩnh, kéo Thủy Liên chạy xuống dưới cầu.

Tựa như sợ hai người thoát thân, có thứ gì đó đột ngột trồi lên khỏi mặt nước, lao thẳng tới trước mặt bọn họ.

Thủy Liên còn chưa kịp thét lên, trên người đã xuất hiện một tầng kết giới, hất văng thứ kia ra ngoài.

Ngay sau đó, một ánh sáng xanh lá xẹt qua, xua đuổi thứ quái vật không thấy rõ hình dạng, Thược Dược lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn kỹ mới phát hiện thanh quang ấy là một thanh ngọc kiếm, được người điều khiển để công kích con quái vật màu đen.

Yêu vật dường như muốn bỏ chạy, nhưng nhiều lần bị thanh ngọc kiếm chặn đường, lập tức trở nên mất kiên nhẫn, quay sang chủ động tấn công.

Đỗ Linh điều khiển Ly Hỏa Kiếm, rất nhanh nhận ra thực lực đối phương không hề yếu, liền từ mái nhà đáp xuống bên cầu, cùng yêu vật đấu pháp, nàng liên tục biến hóa thủ quyết, tìm cách thu phục con yêu kia.

Trần Ngộ Hòe chỉ đứng ở nơi không xa quan sát, hoàn toàn không ra tay.

Thược Dược thấy vậy, kéo Thủy Liên tránh xa mũi nhọn, chạy về phía Trần Ngộ Hòe, đi đến bên cạnh hắn, nàng quay đầu nhìn Đỗ Linh đang cầm kiếm giao chiến với yêu quái, thấp giọng hỏi, "Công tử không qua hỗ trợ sao?"

"Không cần." Trần Ngộ Hòe lạnh nhạt đáp.

Thủy Liên trông vẫn chưa hiểu lắm, nàng tuy không lanh lợi như Thược Dược, nhưng cũng nhìn ra hai người kia tuyệt không phải sư huynh muội bình thường, trong lòng không khỏi nghi hoặc, "Công tử không lo cho Đỗ cô nương ư?"

Nghe nàng nói vậy, Trần Ngộ Hòe rũ mắt xuống, không nhìn về phía Đỗ Linh, cũng không trả lời câu hỏi của Thủy Liên, chỉ im lặng.

Thược Dược thấy hắn không muốn nói thêm, liền đặt tay lên mu bàn tay Thủy Liên, khẽ lắc đầu ra hiệu đừng hỏi nữa.

Thủy Liên hiểu ý, không nhiều lời, nàng quay đầu nhìn Đỗ Linh đang cùng yêu quái đánh đến khó phân thắng bại, rồi lại nhìn sang Trần Ngộ Hòe, trong lòng càng không hiểu rốt cuộc lúc này hắn đang nghĩ gì.

Trần Ngộ Hòe lặng lẽ dõi theo thiếu nữ ở không xa, nàng cầm trường kiếm trong tay, ánh sáng xanh biếc xé rách không trung, giao chiến với yêu vật, trong ánh mắt hắn vừa có vẻ yên tâm, lại vừa ẩn chứa lo lắng.

Thược Dược đứng bên cạnh nhìn hắn, mơ hồ hiểu ra điều gì, nàng quay sang thiếu nữ áo lam ở phía kia, thấy trường kiếm trong tay nàng ra chiêu dứt khoát, tiêu sái gọn gàng, thần sắc mang theo nét kiên nghị, nàng vốn chẳng cần bất kỳ ai giúp đỡ.

Nhưng trên thực tế, thần sắc Đỗ Linh lại vô cùng nặng nề, tu vi của đối phương có lẽ còn trên nàng, nàng lo lắng linh lực trong người cạn kiệt, hậu lực không đủ, chỉ muốn nhanh chóng phân thắng bại.

Chỉ tiếc trời không chiều lòng người, đối phương một chiêu đánh bật nàng ra, Đỗ Linh rơi khỏi không trung, phía sau là mặt sông tĩnh lặng, nàng ngoái đầu nhìn thoáng qua, xoay người một vòng, đá mạnh vào con thuyền nổi trên mặt nước, mượn lực bật trở lại không trung.

Đỗ Linh mơ hồ cảm nhận được linh khí giữa trời đất có biến hóa, nàng nhớ lại trước kia cũng từng gặp tình huống tương tự, liền thử hấp thu linh khí xung quanh vào cơ thể, chuyển hóa chúng thành linh lực của bản thân, rồi lại cầm kiếm đâm thẳng về phía đối phương.

"Yêu quái! Hôm nay bà đây sẽ lấy mạng mi!" Bỗng một tiếng quát trong trẻo vang lên, suýt nữa khiến mũi kiếm trong tay Đỗ Linh lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Âm thanh ấy quen tai vô cùng, nhưng lúc này không phải lúc phân tâm, Đỗ Linh chỉ tập trung vào thanh kiếm trong tay.

Trần Ngộ Hòe phát hiện có người xuất hiện, thân thể theo bản năng bước lên một bước, rồi nhìn rõ thiếu nữ đột nhiên xuất hiện kia có chút quen mắt, lúc này mới miễn cưỡng đè xuống ý định xen vào.

Đỗ Linh né tránh luồng kiếm quang bất ngờ, quay đầu nhìn thấy gương mặt quen thuộc, còn chưa kịp vui mừng thì đã thấy nàng cầm kiếm lao thẳng về phía yêu quái.

Nhìn thấy Lan Dung Dung, trong lòng Đỗ Linh sao có thể không kinh hỉ, nhưng hiện tại vẫn phải dồn tâm đối phó kẻ địch trước mắt.

Nàng giao đấu với đối phương đã lâu, vẫn chưa nhìn ra đó là yêu quái gì, chỉ thấy một đoàn bóng đen, hoàn toàn không thấy rõ chân dung thật sự.

Đỗ Linh lại điều tức, chuyển hóa linh khí trời đất xung quanh thành linh lực, tiếp tục công kích yêu vật.

Lan Dung Dung nhận ra là Đỗ Linh, không khỏi dừng chiêu kiếm trong tay, vui mừng nhìn nàng, "Đỗ Linh! Sao tỷ cũng ở đây?"

"Tập trung!" Đỗ Linh một kiếm gạt bàn tay yêu quái vung về phía Lan Dung Dung, cau mày quát khẽ hai chữ rồi không để ý tới nàng nữa.

Yêu quái trước mắt quả thực khó đối phó, tuy tạm thời Đỗ Linh chưa thể thu phục được đối phương, nhưng việc chuyển hóa linh lực lại dần trở nên thuần thục, thậm chí có thể hấp thu nhiều linh khí hơn để sử dụng, chỉ có điều những linh lực này không thể lưu lại lâu trong cơ thể, chẳng khác nào chỉ mượn dùng tạm thời.

Tiếp tục giằng co cũng không có lợi, Đỗ Linh dựng kiếm trước người, dẫn toàn bộ linh khí xung quanh nhập vào cơ thể, rồi lập tức xông thẳng về phía yêu quái.

Lan Dung Dung giúp nàng kéo dài thêm chút thời gian, thấy Đỗ Linh dường như đang tụ lực, nàng liền chủ động thu hút sự chú ý của yêu vật, chia sẻ bớt áp lực cho Đỗ Linh.

Chỉ là Đỗ Linh không ngờ rằng, trường kiếm đã đâm trúng thân thể đối phương mà nó vẫn còn dư lực, yêu vật lập tức tung một chưởng đánh về phía Đỗ Linh, thừa lúc mọi người không kịp trở tay, không ai ngăn cản được, liền rơi thẳng xuống nước.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.