Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe tìm một nơi trọ lại nghỉ ngơi, lúc Đỗ Linh tỉnh giấc đã là buổi chiều.
Cửa sổ phòng khách vẫn mở, quay lưng về phía mặt trời, gió mát từ ngoài thổi vào khiến nàng tỉnh táo hơn đôi chút, Đỗ Linh bước đến bên cửa sổ đứng một lúc, ánh mắt rơi xuống khoảng sân trong khách đ**m. Trong sân có một cây đa cổ thụ rất lớn, tán lá rậm rạp không chỉ che khuất ánh nắng trên đầu mà còn chắn đi quá nửa tầm nhìn.
Sau khi búi lại mái tóc cho gọn gàng, nàng mới xoay người đi ra ngoài, đứng tựa vào lan can hành lang nhìn xuống dưới, nhưng nhìn một vòng, nàng không thấy bóng dáng Trần Ngộ Hòe đâu, liền nghĩ có lẽ hắn đang ngồi ở góc khuất tầm mắt.
Đỗ Linh vội vàng chạy xuống lầu tìm hắn, đại sảnh có không ít khách, nhưng không có ai mặc y phục đen quen thuộc kia.
Thấy vậy, nàng lại quay người lên lầu, đi đến trước cửa phòng Trần Ngộ Hòe, nàng giơ tay định gõ, rồi lại chần chừ, nếu hắn vẫn đang nghỉ ngơi, nàng làm vậy chẳng phải sẽ quấy rầy sao?
Đỗ Linh đứng tại chỗ, do dự không quyết, trong đầu nàng hiện lên đủ loại khả năng, nhưng không nhìn thấy Trần Ngộ Hòe, nàng vẫn không yên lòng, chần chừ một lúc lâu, nàng rốt cuộc vẫn gõ cửa.
"Ai?" Giọng Trần Ngộ Hòe vang lên từ trong phòng.
"Là muội." Nghe thấy giọng hắn, khóe môi Đỗ Linh cong lên, nàng đứng yên chờ hắn mở cửa.
Một lát sau, cửa phòng mở ra. Trần Ngộ Hòe y phục chỉnh tề đứng ở cửa, thấy nàng muốn vào liền nghiêng người nhường lối, hỏi, "Sao lại qua đây?"
"Muội xuống dưới tìm không thấy huynh." Đỗ Linh nói.
Trần Ngộ Hòe ừ một tiếng, đóng cửa lại, "Ta đang điều tức, nên không xuống."
Đỗ Linh đi đến bên bàn vừa ngồi xuống, chợt phát hiện sau khi cửa đóng, trong phòng tối đi không ít. nàng quay đầu mới nhận ra cửa sổ chưa mở, liền đứng dậy mở cửa sổ ra.
Phòng của hai người ở sát vách, cảnh sắc nhìn ra cũng tương tự nhau, Đỗ Linh mở xong cửa sổ, quay lại ngồi xuống bên bàn, lúc này mới tiếp tục nói chuyện với hắn.
Nàng hỏi: "Vậy bây giờ huynh đỡ hơn chưa?"
Trần Ngộ Hòe ngồi đối diện nàng, liếc nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, đáp một câu ngắn gọn, "Cũng tạm."
"Vậy ngày mai chúng ta hãy tiếp tục lên đường nhé?" Đỗ Linh dò hỏi ý kiến hắn, rồi lại nói thêm: "Không biết Đại Kiều với Tiểu Kiều còn ở đó không nữa."
Trần Ngộ Hòe thoáng trầm mặc. hắn nhìn gương mặt vô lo của Đỗ Linh, đứng dậy hỏi nàng có muốn xuống dưới gọi chút đồ ăn không.
"Được ạ!" Đỗ Linh cũng đứng lên theo hắn ra ngoài, nhanh nhẹn xuống lầu tìm tiểu nhị.
Trần Ngộ Hòe tùy ý chọn một chiếc bàn ngồi xuống, khách xung quanh khá đông, tiếng người nói chuyện ồn ào không ngớt.
Khi Đỗ Linh quay lại, nàng còn xách theo một ấm trà, nàng biết Trần Ngộ Hòe không mấy khi ăn uống, nhưng vẫn uống nước, nên đã dặn tiểu nhị chuẩn bị một ấm trà trong.
Đỗ Linh lấy ra hai chiếc chén, đặt một cái trước mặt mình, rót xong nàng đặt một chén trước mặt Trần Ngộ Hòe, rồi mới rót cho mình, sau đó đặt ấm trà sang một bên.
Hai người ngồi đối diện, khoảng cách có phần xa, Đỗ Linh liền đổi chỗ, ngồi sang bên cạnh hắn, dịch lại gần hơn một chút.
"Tiểu sư huynh, lúc trước huynh nói muốn đi một nơi, đó là chỗ nào vậy?" Đỗ Linh chống cằm nhìn hắn, cười hỏi.
Trần Ngộ Hòe nhìn nàng một cái, suy nghĩ chốc lát rồi không định giấu giếm nữa, liền đáp: "Chỗ phong ấn."
Đỗ Linh nghe vậy thấy có chút quen tai, dù sao bên cạnh nàng có một cái máy buôn chuyện là Lan Dung Dung, từng kể không ít chuyện về một vị tiền bối liên quan đến nơi đó, chỉ là nàng vẫn không hiểu, vì sao Trần Ngộ Hòe lại đột nhiên nhắc tới chỗ phong ấn.
"Có liên quan đến Luyện Hồn Trận?" Đỗ Linh chợt nhớ tới chuyện trước đó, liền hỏi.
"Ừm." Trần Ngộ Hòe nâng chén trà lên, nhìn mặt nước trong chén như đang suy nghĩ điều gì, "Luyện Hồn Trận không thể vô duyên vô cớ xuất hiện, ở đó có lẽ sẽ tìm được manh mối."
Tiểu nhị bưng đồ ăn lên, đặt từng đĩa xuống bàn rồi rời đi.
Đỗ Linh nhìn những món điểm tâm trước mặt, cầm đũa lên nhưng vẫn chưa thông suốt, "Vậy vì sao năm đó vị kiếm tiên kia không giết đối phương, mà chỉ phong ấn thôi?"
Nghe nàng hỏi, Trần Ngộ Hòe đặt chén trà xuống, trong chốc lát hắn không biết nên trả lời thế nào, liền im lặng.
Đỗ Linh vốn cũng không trông mong hắn sẽ trả lời, dù sao đó cũng là chuyện mấy trăm năm trước, nàng không nghĩ Trần Ngộ Hòe biết rõ nguyên do, nên ngay sau đó đã chuyển sang chuyện khác.
Chỉ là xung quanh bỗng như ồn ào hẳn lên, Đỗ Linh không nghe thấy Trần Ngộ Hòe nói gì, liền ngẩng đầu nhìn hắn, mới phát hiện hắn vẫn cúi đầu trầm ngâm, từ đầu đến cuối chưa hề mở miệng.
"Tiểu sư huynh, huynh không khỏe à?" Đỗ Linh đặt đũa xuống, lo lắng nhìn hắn.
Trần Ngộ Hòe như vừa hoàn hồn, ngước mắt nhìn nàng, nở một nụ cười nhạt, rồi chậm rãi đứng dậy, "Ta về nghỉ ngơi một chút."
Đỗ Linh đưa tay ra định giữ hắn lại, nhưng thấy vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt hắn, nàng đành thu tay về, "Vậy được, huynh nhớ chú ý sức khỏe."
"Ừm." Trần Ngộ Hòe giơ tay xoa đầu nàng, rồi xoay người lên lầu.
Đỗ Linh nhìn theo bóng hắn khuất dần khỏi tầm mắt, nhìn lại bàn điểm tâm trước mặt, nàng bỗng thấy chẳng còn khẩu vị gì nữa, hai tay chống cằm, trong đầu toàn là sắc mặt vừa rồi của Trần Ngộ Hòe.
Nàng đã nói sai điều gì sao?
Đỗ Linh nghĩ mãi không nhớ ra mình vừa nói những gì, nhưng sắc mặt khi nãy của Trần Ngộ Hòe quả thật có chút khác thường, nàng không khỏi để tâm, chỉ tiếc lúc này bên cạnh không có ai để tâm sự.
Hiếm khi hôm nay không cần vội vã lên đường, buổi tối Đỗ Linh muốn ra ngoài dạo chợ đêm, nàng đứng trước cửa phòng Trần Ngộ Hòe, định rủ hắn cùng đi, nhưng nhớ lại thần sắc ban ngày của hắn, lại chần chừ mãi.
Nàng cúi đầu, mũi chân khẽ cọ xuống sàn, nàng không muốn đi một mình, cuối cùng vừa hạ quyết tâm giơ tay gõ cửa, thì cánh cửa đã bất ngờ mở ra.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!