Chương 17: #17. Chương 17

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Trần phu nhân và Trần Cẩm Thư đều bị Trần Hoành dọa cho giật mình, ngay cả nha hoàn Tiểu Man đứng phía sau cũng không nhịn được nhìn thoáng qua.

Đỗ Linh yên lặng ngồi tại chỗ, cầm đũa nhìn trái ngó phải, trên bàn lúc này chỉ có nàng và Trần Cẩm Thư đang cầm đũa, chủ nhà còn chưa động tới, nàng cũng chẳng dám ăn, trong lòng chỉ lo không biết rốt cuộc có được ăn cơm hay không.

Trần Ngộ Hòe ngồi ngay ngắn, thần sắc vẫn thong dong, trên mặt còn mang theo nụ cười nhàn nhạt, "Trần lão gia cảm thấy có chỗ nào không ổn sao?"

Trần phu nhân ngồi bên cạnh cũng nhận ra phu quân mình như vậy quá thất lễ, liền vội vàng giảng hòa, khách sáo mời Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh dùng bữa, mọi người lúc này mới lần lượt động đũa.

"Là lão phu thất thố, khiến hai vị chê cười rồi." Trần Hoành lấy lại tinh thần nói.

Ông thu lại vẻ thất thần, nhìn Trần Ngộ Hòe một lúc, chỉ trong chớp mắt đã nở nụ cười như cũ, hoàn toàn không nhìn ra sự khác thường ban nãy.

Trần phu nhân chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, Trần Cẩm Thư thì hoàn toàn không nhận ra điều gì, trái lại nha hoàn Tiểu Man đứng phía sau lại đem toàn bộ biểu cảm của mọi người trên bàn thu vào đáy mắt, ánh nhìn thoáng qua vẻ trầm tư.

Sắc mặt Trần Ngộ Hòe trở nên lạnh nhạt hơn, trong bữa ăn Trần Hoành liên tục dò hỏi về thân thế của hắn, Trần Ngộ Hòe vẫn làm theo lời đã bàn bạc với Đỗ Linh từ trước, tuyệt không nhắc tới chuyện ở núi Phù Lê.

Đỗ Linh mơ hồ cảm thấy Trần Hoành hẳn là biết điều gì đó, nàng nghĩ tới cái tên Trần Ngộ Hòe, lại không biết rốt cuộc có vấn đề ở đâu, đành tạm thời chôn nghi vấn này trong lòng, tính về sau hỏi lại.

Hỏi tới cuối cùng, Trần Hoành mới chậm rãi buông một câu, "Phụ mẫu ngươi đâu?"

Khóe môi Trần Ngộ Hòe nhếch lên, "Đã qua đời rồi."

"Sao lại qua đời rồi?" Trần Hoành dường như không ngờ hắn trả lời như vậy, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Trần phu nhân nghe hai người đối thoại, càng cảm thấy không ổn, nhất là thái độ của Trần Hoành, bà ngồi bên cạnh chậm rãi gắp thức ăn đưa vào miệng, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Trần Ngộ Hòe cười nhạt, không đáp lại, ánh mắt lướt qua tất cả mọi người trong phòng, cuối cùng dừng lại trên người Trần phu nhân.

Bữa cơm tuy bề ngoài vẫn giữ vẻ hòa khí, nhưng trong lòng mỗi người lại mang tâm tư riêng, Đỗ Linh cũng cảm nhận được bầu không khí không đúng, nàng tự coi như mình không tồn tại, quay sang nhìn Trần Cẩm Thư vẫn ngơ ngác chẳng hay biết gì, trong lòng còn sinh ra một tia khâm phục.

Cuối cùng bữa cơm kết thúc, mọi người ra ngoài, trời đã tối hẳn, Đỗ Linh nhìn bầu trời đêm một cái, thấy có người xách đèn lồng tới dẫn đường, liền cười nhận lấy đèn, khéo léo từ chối không cần người đưa.

Đợi người kia rời đi, nàng nhìn Trần Ngộ Hòe một cái, rồi sau đó hai người cùng đi về chỗ ở.

Lúc này Trần phủ vô cùng yên tĩnh, cũng chìm trong bóng tối, khung cảnh xung quanh không còn rõ ràng như ban ngày.

xách đèn lồng đi bên cạnh Trần Ngộ Hòe, đi được một đoạn mới mở miệng, "Tiểu sư huynh, Trần lão gia kia có phải biết chuyện gì đó không?"

"Ừm." Trần Ngộ Hòe khẽ gật đầu, "Tên của ta là do sư phụ đặt, nhưng ông ta không phải không biết ta tên gì."

"Thảo nào." Đỗ Linh lúc này mới hiểu ra, thì ra Trần Hoành biết tên hắn, nên khi nghe ba chữ Trần Ngộ Hòe mới phản ứng lớn như vậy.

Sau đó nàng lại nhìn người bên cạnh, hỏi: "Vì sao sư phụ lại đặt cho huynh cái tên Ngộ Hòe? Chữ Hòe  (槐)  có bộ quỷ, chẳng phải không may mắn sao?"

*鬼: bộ quỷ

"Vậy theo cách nói của muội, chữ Ngụy  (魏)  cũng có bộ quỷ, chẳng phải càng xui xẻo hơn à?" Trần Ngộ Hòe nhìn nàng.

"Ồ......" Đỗ Linh nhất thời không nghĩ ra cách trả lời, dứt khoát bỏ qua vấn đề này, tiếp tục hỏi: "Vậy vì sao sư phụ lại đặt cho huynh cái tên đó?"

Trần Ngộ Hòe nhìn nàng một cái, mới đáp: "Chuyện này phải kể từ lúc ta mới sinh ra, khi đó ta có một lúc không còn thở nữa, người trong Trần phủ đều cho rằng là thai chết, chuẩn bị đem chôn thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng khóc. Lúc ấy đúng vào giờ Tý, âm khí nặng, sư phụ lấy chữ Hòe đặt cho ta là để trấn áp âm khí trên người, cái gọi là mộc áp quỷ vi hòe, chữ Mộc đè lên chữ Quỷ thành chữ Hòe, chính là ý này."

"Nhưng cây hòe chẳng phải tụ âm sao?" Đỗ Linh không hiểu.

"Nói linh tinh gì thế! Cây hòe chiêu tài trấn quỷ, cùng với đào và liễu đều có tác dụng trấn trạch trừ tà, cây đào xua quỷ, cây liễu đánh quỷ, thậm chí còn có người dùng chúng để luyện pháp khí." Trần Ngộ Hòe kiên nhẫn giải thích.

Đỗ Linh nghĩ một lúc mới nhận ra, là do tư duy của nàng vẫn còn dừng lại ở thế giới cũ, dù sao nơi này cũng không phải thế giới ban đầu của nàng, có những chuyện đương nhiên sẽ khác.

Hai người vừa đi vừa nói, đến trước sân chỗ ở, Đỗ Linh quay đầu nhìn Trần Ngộ Hòe, "Tiểu sư huynh, huynh có hận người Trần gia không?"

Nghe vậy, Trần Ngộ Hòe chỉ cười nhạt, "Không hận, bọn họ không đáng để ta bận tâm."

Đỗ Linh nghe xong tâm trạng có chút phức tạp, vì không để ý nên không hận, nàng cũng không biết điều này rốt cuộc là tốt hay xấu.

Còn chưa kịp nghĩ xem nên an ủi hắn thế nào, đã nghe Trần Ngộ Hòe nói tiếp: "Đừng quên nửa đêm còn phải ra ngoài, nghỉ sớm đi."

Đỗ Linh đành đáp một tiếng, nàng xách đèn lồng đứng trong sân, không vội về phòng, nhìn Trần Ngộ Hòe đi vào phòng mình, thấy hắn thắp đèn lên rồi mới quay về phòng mình.

Đợi nàng thắp nến trong phòng, thổi tắt cây nến trong đèn lồng, ngồi trước bàn nhìn ngọn đèn dầu một lúc lâu, cuối cùng mới quay lại giường nghỉ ngơi.

Nửa đêm, Trần Ngộ Hòe tới gọi Đỗ Linh, thấy cửa phòng nàng đóng chặt, trong phòng vẫn còn ánh sáng, hắn gõ mấy cái không thấy trả lời, biết nàng chưa tỉnh, bèn thử đẩy cửa, phát hiện bên trong đã cài then, chỉ đành dùng pháp thuật mở cửa.

Đỗ Linh bị hắn lay tỉnh, vừa nhìn thấy mặt Trần Ngộ Hòe liền nhớ ra bọn họ phải đi làm gì, lập tức ngồi bật dậy, tùy tiện chỉnh lại tóc rồi theo hắn ra ngoài.

Ra đến sân, Trần Ngộ Hòe ngẩng đầu nhìn bầu trời, khẽ nhíu mày, "Những thứ ban ngày không thấy, ban đêm đều xuất hiện rồi, e rằng đây là một con oán quỷ."

Đỗ Linh cũng ngẩng đầu nhìn theo, nàng không có cảm giác nhạy bén như Trần Ngộ Hòe, nhưng tốt xấu gì cũng là tu sĩ, vẫn nhìn ra trên không trung đang tụ lại một mảng âm khí đen sì.

Nửa đêm quỷ hồn không bị hạn chế, Trần Ngộ Hòe nhìn thấy càng nhiều hơn ban ngày, hắn quay sang nói với Đỗ Linh: "Trước tiên đến viện của Trần phu nhân."

Hai người không chần chừ nữa, cũng không định mò mẫm khắp Trần phủ, mà trực tiếp nhảy lên mái nhà.

"Bên này." Trần Ngộ Hòe nhìn về một hướng, dẫn Đỗ Linh lao vút qua.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.