Bốn phía chìm trong bóng tối, Đỗ Linh cảm thấy các giác quan của mình nhạy bén hơn hẳn ngày thường, viên Hải Minh Châu trong tay nàng tỏa ra ánh sáng, soi rõ không gian xung quanh, nhưng chẳng có điều quái dị nào xảy ra.
Bọn họ rất nhanh đã đi đến điểm cuối, bên trong không hề thắp đèn, trông còn u ám hơn cả đoạn đường vừa rồi, như một nơi đặc biệt thích hợp cho bóng tối sinh sôi.
Trong lòng Đỗ Linh vẫn còn vương chút sợ hãi, nàng vô thức siết chặt trường kiếm trong tay, để có thể ứng phó bất cứ lúc nào nếu biến cố ập đến.
Nàng không ngừng tự nhủ rằng mình đã không còn là người năm xưa, những bóng đen này chẳng có gì đáng sợ, mọi cơn ác mộng rồi cũng sẽ trở thành quá khứ.
Trần Ngộ Hòe nhận ra tay nàng đang cầm Hải Minh Châu khẽ run, nhân lúc Triển Hồng Nghê và Tiết Tuyết Phong đang dò xét xung quanh, hắn nhẹ nhàng lấy viên châu từ tay nàng, rồi chìa ra bàn tay còn trống ra.
"Nếu thật sự sợ, thì cứ bám sát ta." Trần Ngộ Hòe nói.
Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn hắn, ánh sáng xanh nhạt phản chiếu lên gương mặt Trần Ngộ Hòe, đôi mắt đen như mực dường như cũng nhuốm một tầng lam sắc, sâu thẳm tựa đại dương, bất giác nàng đưa tay lên, đặt vào tay hắn rồi nắm chặt.
Trần Ngộ Hòe dùng Hải Minh Châu chiếu sáng, dẫn nàng tiến sâu vào tầng hầm.
Bên ngoài không có gì đáng chú ý, chỉ thấy trên mặt đất lờ mờ vài vệt máu, cũng không rõ là máu của ai.
Khi Đỗ Linh cùng Trần Ngộ Hòe đi vào bên trong, nàng nhìn thấy khắp các bức tường đều dán đầy bùa chú bị vẽ ngược bằng mực đen, ánh sáng xanh nhạt phản chiếu lên những lá bùa ấy, khiến hoa văn và đường vẽ hiện ra rõ ràng, hoàn toàn khác với những bùa chú từng được phát hiện trong khuê phòng của Triệu tiểu thư.
Đỗ Linh định đưa tay gỡ một lá xuống, nhưng phát hiện bàn tay trống của mình đang bị Trần Ngộ Hòe nắm chặt trong lòng bàn tay hắn, do dự hồi lâu nàng vẫn không thu tay cầm Ly Hỏa Kiếm lại, cũng không dám tự tiện chạm vào lá bùa trên tường, sợ vô tình kích hoạt cơ quan quái dị nào đó.
Những lá bùa này dường như được sắp xếp theo một pháp trận, cụ thể là trận gì thì do phạm vi chiếu sáng của Hải Minh Châu có hạn, Trần Ngộ Hòe chỉ có thể ghi nhớ những gì mình nhìn thấy, rồi ghép lại trong đầu, mới dần nhận ra manh mối.
Trong tầng hầm không hề có hơi thở của người sống, bên cạnh quả thực có một nhà lao, nhưng lần lượt kiểm tra cũng không thấy giam giữ ai, Triển Hồng Nghê dùng bùa dò xét, cũng không phát hiện có hồn phách nào bị nhốt tại đây.
Xem ra vì Tiết Tuyết Phong tìm hồn đã bị đối phương phát giác, nên trước khi bọn họ tới, kẻ kia đã mang theo hồn phách của Triệu tiểu thư rời đi.
Triển Hồng Nghê không tin, nàng bảo Tiết Tuyết Phong dùng Thất Tinh La Bàn kiểm tra lại lần nữa, nhưng lần này cũng chẳng thu được kết quả gì, bọn họ đã hoàn toàn mất dấu hồn phách của Triệu tiểu thư.
Đỗ Linh đứng bên cạnh Trần Ngộ Hòe, nhìn những lá bùa giấy vàng dán kín tường, liền hỏi hắn, "Trận pháp trên kia là gì?"
"Luyện Hồn Trận." Sắc mặt Trần Ngộ Hòe có phần khó coi, hắn giơ Hải Minh Châu soi kỹ bức tường, rồi lập tức quyết định kéo Đỗ Linh lùi lại, hắn trả Hải Minh Châu cho nàng, hai tay bấm quyết thi pháp chiếu sáng, lúc này bọn họ mới nhìn rõ toàn bộ bố cục bùa chú trên tường.
"Luyện Hồn Trận gì cơ?" Triển Hồng Nghê nghe thấy lời hắn, liền quay sang nhìn Tiết Tuyết Phong.
Tiết Tuyết Phong sững người trước cảnh tượng trước mắt, rất nhanh đã hoàn hồn, ông nhìn trận pháp, "Đây chẳng lẽ là Luyện Hồn Trận trong truyền thuyết?"
Đỗ Linh nhìn những lá bùa dày đặc trước mắt, trong tầng hầm không hề có lấy một làn gió, từng lá bùa giấy vàng nối tiếp nhau dán kín bức tường, hợp thành một đồ án pháp trận hoàn chỉnh.
Triển Hồng Nghê và Đỗ Linh đều không hiểu rõ bọn họ đang nói gì, càng không biết Luyện Hồn Trận là thứ ra sao, nghe Triển Hồng Nghê hỏi, Tiết Tuyết Phong mới giải thích, đó là pháp trận do một đại yêu sa vào ma đạo tự sáng tạo từ mấy trăm năm trước, có thể luyện hóa hồn phách con người thành những bóng đen để hắn điều khiển. Nhưng từ khi Lăng Mộc Sanh phong ấn đại yêu kia, Luyện Hồn Trận hầu như không còn được nhắc đến, không ngờ lại xuất hiện ở nơi này.
"Vậy là thứ này do đại yêu kia để lại?" Triển Hồng Nghê nhíu mày, chuyện này hiển nhiên không hề nhỏ, xong việc nơi đây nàng nhất định phải trở về bẩm báo với phụ thân, đề phòng bất trắc.
"Chưa từng nghe tin phong ấn bị phá." Tiết Tuyết Phong khẽ lắc đầu, rõ ràng cho rằng khả năng này rất thấp.
Trần Ngộ Hòe thu lại thuật pháp, xung quanh lập tức chìm vào bóng tối lần nữa, hắn nói: "Không phải hắn, trận pháp ở đây đã bị giản lược, nếu là hắn thật, cả tòa thành này e rằng không ai sống sót."
Đỗ Linh nghe bọn họ trao đổi, liền hỏi Trần Ngộ Hòe, "Vậy mục đích kẻ đó bắt Triệu tiểu thư là để luyện hồn?"
"Khả năng là hắn muốn lợi dụng Triệu tiểu thư để đối phó với Triệu viên ngoại, chỉ là không ngờ ông ta lại mời người ngoài đạo vào trừ tà, nên hắn mới phải ẩn nấp ở đây, chờ thời cơ." Triển Hồng Nghê cau mày nói ra suy đoán của mình, chuyện này có lẽ còn rắc rối hơn nàng tưởng.
Trần Ngộ Hòe trầm ngâm giây lát rồi mở lời, "Không đúng, phòng của Triệu tiểu thư nhất định có vấn đề, Linh Linh, chúng ta quay lại."
"Vâng." Đỗ Linh chỉ mong rời khỏi nơi u ám này càng sớm càng tốt, liền đáp ngay, nàng thực sự không thích cảm giác sợ hãi khi bị bóng tối bao trùm.
Tiết Tuyết Phong thấy hai sư huynh muội rời đi, quay sang nhìn Triển Hồng Nghê bên cạnh, "Tiểu sư thúc nghĩ sao?"
"Người chắc đã chạy mất rồi, ra ngoài trước rồi tính." Triển Hồng Nghê không cần suy nghĩ liền đáp.
Tiết Tuyết Phong gật đầu: "Sư điệt cũng nghĩ vậy."
Hai người cũng lần lượt rời khỏi tầng hầm tối tăm, men theo lối cũ trở lại ngôi miếu, ánh nắng bên ngoài quá chói, khiến người ta nhất thời chưa kịp thích ứng.
Khi Đỗ Linh bước ra, Trần Ngộ Hòe đưa tay che mắt nàng, nàng hơi sững người, định kéo tay hắn xuống nhưng vừa chạm vào đã nghe hắn nói: "Đợi thích nghi với ánh sáng bên ngoài rồi hãy mở mắt."
Đỗ Linh lập tức hiểu ra, đành đứng yên một lát rồi mới mở mắt.
Ở trong bóng tối quá lâu, dù đã thích nghi một lúc, ánh nắng bên ngoài vẫn chói đến khó chịu, nàng nghiêng đầu, nheo mắt tránh nhìn thẳng, một hồi sau mới chậm rãi mở mắt, nhìn sang Trần Ngộ Hòe đứng bên cạnh.
"Đi thôi." Thấy nàng đã quen với ánh sáng, Trần Ngộ Hòe liền dẫn đầu rời khỏi ngôi miếu đổ nát.
Đỗ Linh vội vàng theo sau hắn, trên đường tiện hỏi thêm về Luyện Hồn Trận, "Tiểu sư huynh, những bóng đen kia thật sự đều là do luyện tế mà thành sao?"
"Ừm." Trần Ngộ Hòe chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi Đỗ Linh, "Trước đây muội từng nói, những bóng đen xuất hiện trong giấc mơ của muội chính là những thứ vừa rồi?"
Bước chân Đỗ Linh chợt khựng lại, nàng từ trên không nhẹ nhàng đáp xuống đất, nhìn cái bóng của chính mình in dài trên mặt đất dưới ánh nắng mặt trời.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một trong những truyện nổi bật trên với các yếu tố Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!