Đỗ Linh kéo Trần Ngộ Hòe ra khỏi tiệm, lúc này mới hỏi, "Tiểu sư huynh, huynh không sao chứ?"
"Hử?" Trần Ngộ Hòe thấy câu hỏi này có phần thừa thãi, nghĩ đến những gì mình vừa phát hiện, liền nói: "Trên người hắn có quỷ khí."
"Thật sao?" Thấy hắn trông vẫn bình thường, Đỗ Linh cũng yên tâm hơn.
Trần Ngộ Hòe cúi đầu trầm ngâm một lát, vừa định nói gì đó thì đã nghe giọng của vị công tử trẻ tuổi ban nãy vang lên, "Bổn thiếu gia còn chưa xem xong, các ngươi chạy cái gì mà chạy, đâu phải ta không trả tiền!"
Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn sang, lúc này mới thấy rõ dáng vẻ đối phương trạc tuổi bọn họ, dung mạo tuấn tú, thần thái phóng khoáng, y phục trên người nhìn là biết giá trị không nhỏ, gương mặt còn mang theo vẻ tức giận, một tay chỉ thẳng về phía hai người.
Nếu không biết hắn có vấn đề, có lẽ Đỗ Linh cũng chẳng buồn để ý, nhưng lúc này nàng chỉ nhìn Trần Ngộ Hòe, không nói gì.
Ngược lại, Trần Ngộ Hòe như đang suy nghĩ điều gì đó, bèn hỏi: "Ngươi họ Trần? Là Trần trong Nhĩ Đông Trần?"
Vị công tử trẻ tuổi dường như lúc này mới ý thức được điều gì đó, liền quan sát hai người, "Các ngươi không phải người địa phương?"
Rồi hắn lại nói tiếp: "Ta mặc kệ các ngươi là ai, mau vào trong giúp ta chọn ngọc đi!" Không biết hắn lấy từ đâu ra một thỏi vàng, nhìn chừng phải đến mười lạng, giơ lên trước mặt, "Chờ bổn thiếu gia chọn xong, cái này là của ngươi, thế nào?"
Đỗ Linh nhìn bộ dạng khinh bạc của hắn, khóe miệng giật giật, tiểu sư huynh của nàng là người có thể bị tiền mua chuộc sao?
Tầm thường!
Trần Ngộ Hòe nheo mắt nhìn hắn hồi lâu, như đang xác nhận điều gì, một lúc sau mới đáp: "Được."
Đỗ Linh đứng bên cạnh Trần Ngộ Hòe nghe rõ mồn một, không dám tin quay sang nhìn hắn, "Tiểu sư huynh! Chỉ có mười lạng vàng thôi mà, đâu cần huynh phải bán sắc!"
Trần Ngộ Hòe nghe nàng nói vậy, ánh mắt nhìn nàng trở nên kỳ lạ, "Rốt cuộc trong đầu muội đang nghĩ cái gì vậy?"
Đỗ Linh tròn mắt, "Chẳng lẽ không phải thế sao?"
Vị công tử trẻ lại là người lên tiếng trước, vội vàng thu tay cầm vàng về để chứng minh mình trong sạch: "Nói nhảm gì thế! Bổn thiếu gia đã có người trong lòng từ lâu rồi! Tiểu Man là cô nương tốt đẹp xinh xắn nhất trên đời, sao có thể đem so với đám nam nhân thô kệch được! Thấy hắn có làn da giống Tiểu Man, nên muốn chọn đồ cho nàng ấy mà thôi!"
Đỗ Linh nghe xong không nói gì, nhưng trong đầu lại đột nhiên vang lên một giọng thiếu nữ: "Đồ mà nam nhân hôi hám chạm qua rồi, ta không thèm!"
Nàng chợt nhận ra mình lạc kịch sang Lâm Đại Ngọc, vội lắc đầu mấy cái cho tỉnh táo, định thần nhìn lại thì đã thấy Trần Ngộ Hòe theo người kia vào trong tiệm rồi.
Đỗ Linh vốn định gọi hắn lại nói gì đó, nhưng nhớ tới câu hắn vừa nói với mình, Trần Ngộ Hòe có một loại cảm ứng đặc biệt với quỷ quái, cuối cùng nàng vẫn theo vào.
Nàng chán nản đứng nhìn vị công tử trẻ kia cầm trang sức ướm tới ướm lui trên tay Trần Ngộ Hòe, mãi một lúc sau hắn mới chọn được món ưng ý, rồi đưa thỏi vàng cho Trần Ngộ Hòe.
Trần Ngộ Hòe nhận vàng, không nán lại, liếc nhìn Đỗ Linh một cái ra hiệu, hai người liền rời khỏi tiệm.
Ra đến phố lớn, người qua lại dường như đã đông hơn lúc trước, sắc trời dần quang đãng, trên mặt đường chỉ còn vài vũng nước đọng, ngói trên mái hiên cũng đã khô, hoàn toàn không còn dấu vết của cơn mưa vừa rồi.
Đỗ Linh không nhịn được quay đầu nhìn lại, phía sau không thấy bóng dáng vị công tử trẻ tuổi kia đâu nữa, vì thế nàng quay sang Trần Ngộ Hòe, thấy hắn đang cầm thỏi vàng trong tay, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Nàng hỏi: "Tiểu sư huynh, không phải hắn có quỷ khí sao? Thế sao chúng ta không tìm cách theo dõi?"
"Ta biết hắn ở đâu rồi." Trần Ngộ Hòe liếc nàng một cái, khẽ cười: "Muội vẫn chưa đoán ra à?"
Đỗ Linh nghe mà mơ hồ, nàng cẩn thận hồi tưởng lại tình huống ban nãy, nhớ rằng lúc đó Trần Ngộ Hòe đã hỏi vị công tử trẻ tuổi kia một câu, sau đó mới đồng ý giúp hắn.
Vì cảm thấy câu hỏi đó của Trần Ngộ Hòe khá kỳ lạ nên nàng vẫn nhớ rất rõ, trong khoảnh khắc ấy, đầu óc nàng xoay chuyển, tim đập thình thịch, ngẩng đầu nhìn Trần Ngộ Hòe, nắm chặt tay áo hắn, thần sắc căng thẳng.
"Huynh nói, hắn có thể là người nhà của huynh hả?" Đỗ Linh hỏi.
Trần Ngộ Hòe nghe vậy, nắm chặt thỏi vàng trong tay, quay đầu nhìn nàng, sắc mặt lạnh hẳn, "Linh Linh, ta không có người nhà."
Đỗ Linh sững sờ, buông tay áo Trần Ngộ Hòe ra, đưa tay che miệng, phát hiện ánh mắt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ, thần sắc cũng không còn dịu dàng như thường ngày.
Thấy Đỗ Linh ngây người nhìn mình, Trần Ngộ Hòe mới nhận ra bản thân vừa rồi dọa nàng, liền thu liễm lại, vẻ mặt dịu xuống, tựa như tất cả chỉ là ảo giác.
Đỗ Linh cúi đầu, lặng lẽ theo sau hắn, trông có phần trầm mặc, thỉnh thoảng nàng lại ngẩng lên nhìn thiếu niên phía trước, thấy cây sáo ngọc trắng bên hông hắn đung đưa theo bước chân, tua ngọc trên đó lắc qua lắc lại, nàng vô thức đưa tay kéo nhẹ sợi tua.
Do dự một lúc, nàng mới lên tiếng: "Tiểu sư huynh, muội không có ý đó."
Nghe giọng nàng mang theo áy náy, Trần Ngộ Hòe bắt đầu nghi ngờ có phải mình phản ứng quá mức rồi không, liền dừng lại quay người, đồng thời cũng phát hiện động tĩnh nơi cây sáo sau lưng.
Hắn nhìn Đỗ Linh, tháo cây sáo ngọc xuống, xoay trong tay một vòng, mới nói: "Không phải trách muội, chỉ là......"
Không biết Trần Ngộ Hòe nghĩ tới điều gì, hắn không nói tiếp, ánh mắt thoáng ngẩn ra, rồi hạ mi xuống.
"Huynh thật sự không giận chứ?" Đỗ Linh lại gần, cẩn thận nhìn mặt hắn, thấy hắn đã trở lại như thường ngày mới nở nụ cười, "Không sao đâu, tiểu sư huynh không có người nhà, muội cũng không có, vậy thì muội làm người nhà của huynh nhé!"
Trần Ngộ Hòe phát hiện Đỗ Linh đứng quá gần, liền giơ ngón trỏ chọc lên trán nàng, đẩy nàng ra xa một chút, rồi lại búng nhẹ lên trán nàng một cái.
"Sau này nhớ kỹ, đừng tùy tiện hứa hẹn với người khác, sẽ dính tới nhân quả." Trần Ngộ Hòe vừa nói vừa xoay cây sáo ngọc một vòng rồi cất đi, tránh cho Đỗ Linh lát nữa lại túm lấy tua ngọc trên đó.
Đỗ Linh ôm trán, cực kỳ bất mãn với hành động vừa rồi của hắn, "Có gì thì nói cho đàng hoàng, đừng có động tay động chân!"
Trần Ngộ Hòe không tranh cãi với nàng, chỉ buồn cười nhìn nàng một cái, kéo tay nàng đang che trán xuống, thấy trên trán nàng in một vệt đỏ nhàn nhạt, liền tự hỏi vừa rồi mình hình như cũng đâu có dùng sức.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!