Chương 7: #7. Chương 7

03/04/2026 2 Lượt đọc

Trước Tiếp

Nhóm người bọn họ đi tới con phố gần nhất để hỏi thăm dân địa phương, rất nhanh đã tìm được nhà của tân nương bị mất tích, chỉ là một gia đình làm nông hết sức bình thường.

Thế nhưng cửa nhà ấy đóng chặt, hỏi thăm hàng xóm mới biết, lúc trước mọi người đều cho rằng con gái nhà họ bỏ trốn khỏi hôn lễ, họ bị người ta mắng chửi đến mức phải dọn ra khỏi thành.

Đỗ Linh nghe lời đại thẩm hàng xóm nói xong cũng không lên tiếng, chỉ nhìn quanh một lát rồi quay sang nhìn Trần Ngộ Hòe.

Hắn rũ mắt, không biết đang suy nghĩ điều gì, một lúc sau mới nói: "Đến nhà thứ sáu."

"Những nhà khác không đến nữa sao?" Đỗ Linh nhẹ giọng hỏi một câu.

"Để lúc khác rồi tính." Trần Ngộ Hòe nói.

Hắn cảm thấy dù có đi hỏi cũng chưa chắc hỏi được gì, huống chi đã qua nhiều ngày như vậy, e là cũng không còn sót lại dấu vết nào, vẫn nên tới nhà xảy ra chuyện gần đây nhất thì hơn.

Nhà thứ sáu từng có người nhìn thấy yêu vật, có lẽ có thể biết thêm manh mối.

Nhà đó lại ở khá xa, nếu đi bây giờ không biết sẽ tốn bao nhiêu thời gian, cuối cùng mọi người quyết định ngày mai sẽ tới hỏi.

Lúc bọn họ trở về khách đ**m, mặt trời đã ngả về tây, mây chiều nhuộm ánh vàng rực rỡ, phủ lên người một tầng kim sắc nhàn nhạt.

Trước cửa khách đ**m có một đệ tử dường như đang đợi họ, thấy Trần Ngộ Hòe liền vội vàng bước lên, mừng rỡ nói: "Trần sư huynh, cuối cùng huynh cũng về rồi."

Trần Ngộ Hòe thấy hắn nhẹ nhàng thở ra bộ dáng, không cấm dò hỏi: "Có chuyện gì?"

"Vừa rồi có một gia nhân của một hộ trong thành tới, nói bọn ta là đệ tử Bồng Lai được lão gia nhà họ mời đến bắt yêu, các sư huynh sư tỷ khác đều đã qua đó rồi, chỉ còn mình ta ở lại khách đ**m chờ các huynh về." Người đó kể sơ qua tình hình, giọng có phần nôn nóng, "Trần sư huynh, chúng ta cũng qua đó đi."

Trần Ngộ Hòe đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt chăm chăm nhìn hắn, "Ai bảo các ngươi đi?"

Tên đệ tử thấy thần sắc hắn vẫn lạnh nhạt, không đoán ra được suy nghĩ, trong lòng thấp thỏm, ấp úng đáp, "Là Diêu sư tỷ và mấy vị sư huynh khác."

"Ồ, ngươi muốn đi thì cứ đi, tối nay bọn ta ở lại khách đ**m." Trần Ngộ Hòe nói xong liền nhấc chân bước vào trong, hoàn toàn không có ý định rời đi.

Đối phương không hiểu, "Tại sao?"

"Bồng Lai là Bồng Lai, núi Phù Lê là núi Phù Lê, ngươi là đệ tử núi Phù Lê mà chạy đi giả làm đệ tử Bồng Lai, có mất mặt không?" Đỗ Linh thay Trần Ngộ Hòe nói nốt phần còn lại.

"Nhưng, nhưng mà bọn họ nói đây là ảo cảnh, có khi nhiệm vụ lần này chính là chuyện đó......" Tuy hắn cũng cảm thấy mạo danh đệ tử Bồng Lai không hay, nhưng đây dù sao cũng là thí luyện xuống núi, biết đâu thân phận của bọn họ trong ảo cảnh chính là đệ tử Bồng Lai.

Nghe vậy Trần Ngộ Hòe dừng bước, quay đầu hỏi, "Có nói là bắt loại yêu gì không?"

Đối phương giơ tay gãi gãi đầu, lắc đầu nói: "Không."

"Thôi, tiểu sư huynh, ngày mai rảnh thì chúng ta tới xem sau vậy." Đỗ Linh không muốn tốn thời gian ở đây, bước vào khách đ**m, định cùng hắn lên lầu.

Trần Ngộ Hòe ngầm đồng ý, quay người đi lên trên.

May mà phòng của bọn họ vẫn chưa trả, khỏi phải tốn thêm một khoản phí.

Vệ Trường Thanh và Lưu Phù nhìn nhau một cái, thấy Lưu Phù cũng đi vào khách đ**m, hắn đứng tại chỗ lẩm bẩm đầy nghi hoặc, "Đệ tử Bồng Lai......"

"Vệ sư huynh cũng ở lại sao?" Tên đệ tử kia dè dặt hỏi, nếu chỉ mình hắn qua đó, để mấy người kia biết Trần Ngộ Hòe không tới, không biết bọn họ sẽ lộ ra vẻ mặt như thế nào.

Vệ Trường Thanh thấy hắn cẩn trọng quá mức, liền bật cười, duỗi tay vỗ vai trấn an, "Ta cũng không đi góp vui nữa, với lại, lỡ bị vạch trần thân phận thì chẳng phải mất mặt lắm sao?"

Nói xong hắn cũng bước vào khách đ**m.

Tên đệ tử kia thấy ai cũng không đi, đứng tại chỗ suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng quyết định ở lại, dù sao có Trần Ngộ Hòe và Vệ Trường Thanh ở đây, hắn còn có chỗ dựa.

Lúc lên lầu, Đỗ Linh hỏi Trần Ngộ Hòe, "Tiểu sư huynh, huynh nghĩ bọn họ có gặp chuyện không?"

"Dù sao cũng không chết." Trần Ngộ Hòe không nhìn nàng, câu trả lời nghe có phần lạnh lùng vô tình.

Đỗ Linh không để ý nhiều, chỉ có chút nghĩ không ra, "Sao lại có đệ tử Bồng Lai xuất hiện?"

"Bồng Lai......" Trần Ngộ Hòe lẩm bẩm một tiếng, dường như nghĩ ra điều gì, quay lại tìm tiểu nhị hỏi chuyện.

Đỗ Linh thấy hắn đột nhiên quay đầu xuống lầu thì ngẩn ra, không biết hắn nghĩ tới gì, chờ nàng đi xuống thì tiểu nhị đã rời đi.

Nàng nhìn về phía Trần Ngộ Hòe, thấy sắc mặt hắn lạnh lẽo, liền hỏi: "Huynh hỏi ra được gì rồi?"

"Quả thật từng có đệ tử Bồng Lai tới đây." Trần Ngộ Hòe nhìn về phía nàng trả lời, "Nhưng là chuyện bảy ngày trước, cũng chính là do nhà thứ sáu mời."

Đỗ Linh cũng dần hiểu ra, "Nhưng vừa nãy......"

"Bây giờ chúng ta qua đó." Trần Ngộ Hòe nói xong xoay người định rời khách đ**m, Đỗ Linh vội vàng theo sau.

Những người khác thấy Trần Ngộ Hòe dường như đã biết được điều gì, cũng không định về phòng nghỉ ngơi, Vệ Trường Thanh trực tiếp đuổi theo hỏi: "Trần sư huynh nghĩ ra gì rồi?"

"Không, chỉ thấy kỳ lạ, vì sao đối phương có thể chính xác tìm được khách đ**m chúng ta ở, thậm chí còn cho rằng chúng ta đến từ Bồng Lai?" Trần Ngộ Hòe nói rất nhanh, ở đây đông người, không tiện ngự kiếm, hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ, mũi chân điểm nhẹ, nhảy lên mái nhà, lướt gió mà đi.

Rất nhanh họ tới một con phố phồn hoa, Trần Ngộ Hòe tìm một ngõ hẻm vắng, từ mái nhà nhảy xuống, rồi trà trộn vào đám đông hỏi đường tới nhà thứ sáu.

Tới nơi, mấy người đứng trước cổng nhìn vào, ngói xanh tường đỏ, bảng hiệu chạm trổ tinh xảo, bên trên viết hai chữ Giang phủ, trông đúng là nhà phú hộ.

Trần Ngộ Hòe nhìn một lượt không phát hiện gì, liền tiến lên gõ cửa.

Cửa nhỏ bên cạnh mở ra, có một người ló đầu ra, thấy cách ăn mặc của họ thì quan sát một lượt, không rõ có chuyện gì.

"Các vị có việc gì vậy?"

Trần Ngộ Hòe tiến lên phía trước, trước tiên khom người hành lễ, "Tại hạ họ Trần, vâng lệnh sư phụ xuống núi trừ yêu, cùng các sư đệ sư muội nghe nói trong phủ từng có yêu vật xuất hiện làm người bị thương, nên muốn đến hỏi thăm tình hình."

"Các vị đợi một chút." Đối phương thấy Trần Ngộ Hòe lễ độ chu toàn, lại liếc nhìn mấy người ăn mặc tương tự hắn, nói một câu rồi đóng cửa lại.

Năm người đứng ngoài chờ một lúc, Trần Ngộ Hòe hơi cúi đầu, không nói gì, Đỗ Linh giơ tay vẫy vẫy trước mặt hắn, "Đang nghĩ gì vậy?"

Trần Ngộ Hòe thấy động tác của nàng, liếc nàng một cái rồi đáp: "Vừa rồi hắn không hỏi chúng ta có phải người Bồng Lai hay không, hiển nhiên biết chúng ta không phải đệ tử Bồng Lai.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.