Chương 1: #1. Chương 1

03/04/2026 9 Lượt đọc

Tiếp

Dãy núi Phù Lê xanh biếc trùng điệp, mây mù lượn lờ bao phủ.

Lúc này bình minh vừa ló rạng, một vệt ánh sáng vàng xé tan tầng mây, trong khoảnh khắc trời quang mây tạnh, ánh sớm giữa các dãy núi chồng lớp lan tỏa.

Làn sương trắng sữa chậm rãi lướt qua khe núi, xen lẫn trong đó là từng mảnh linh điền lớn nhỏ khác nhau, trong một thửa linh điền có một thiếu nữ mặc y phục đệ tử màu lam sẫm.

Mái tóc dài đen nhánh của thiếu nữ được buộc gọn bằng một dải lụa xanh, trên tóc còn cài một chiếc trâm hình bươm bướm điểm men lam bằng vàng, cánh bướm rõ ràng tinh xảo, râu bướm vươn dài, theo từng động tác của nàng mà khẽ run rẩy.

Lúc này tay phải nàng cầm một gáo nước, tay trái đỡ thùng gỗ, trên cổ tay còn đeo một chiếc vòng ngọc phỉ thúy, cúi đầu cẩn thận tưới nước cho những cây linh thảo.

Lượng nước tưới cho các loại linh dược mỗi ngày đều phải được tính toán chuẩn xác, vì vậy không thể dùng pháp thuật gọi mưa, mà bản thân phải tự nắm rõ.

Đỗ Linh làm việc này đã nhiều năm, đã sớm quen tay quen việc, nên làm rất nhẹ nhàng.

Ánh nắng vàng rơi xuống bên chân nàng, Đỗ Linh nhận ra xung quanh bỗng sáng hẳn lên, liền đứng thẳng người quay đầu nhìn lại, vừa hay thấy mây lành màu vàng đang dâng lên ở phương Đông.

Ánh mặt trời chiếu lên gương mặt khiến nàng không khỏi nheo mắt lại, nàng quay đầu nhìn mấy cây linh thảo còn sót ở phía sau, rồi cúi xuống tiếp tục công việc vẫn chưa xong.

Đỗ Linh đến núi Phù Lê đã bảy năm, nàng không có ký ức về thân thể này trước kia, từ lúc mở mắt ra đã ở núi Phù Lê.

Người cứu nàng một mạng là Trấn Dương Tử, sau đó nhận nàng làm đồ đệ, nàng mới có thể sống tiếp tại núi Phù Lê.

Để kiếm linh thạch phục vụ cho việc tu luyện, Đỗ Linh nhận nhiệm vụ trông coi dược điền do Hoàng sư thúc chuyên quản thảo dược giao cho.

Mỗi ngày, nàng chỉ cần tưới xong linh thảo trong mảnh linh này điền trước khi mặt trời mọc là có thể nghỉ ngơi.

Hôm nay của Đỗ Linh cũng giống như mọi ngày, chỉ là khi cất đồ về chỗ cũ, nàng lại không thấy bóng dáng Hoàng sư thúc đâu.

Đỗ Linh cảm thấy có chút kỳ lạ, tuy Hoàng sư thúc thỉnh thoảng có ra ngoài thu thập thảo dược, nhưng chưa từng không nói một tiếng đã biến mất.

Nàng còn đang nghĩ ngợi, chợt nghe có người gọi nàng.

"Đỗ Linh!"

Nàng theo tiếng nhìn sang, thấy một sư muội ở cùng viện đang vẫy tay với mình.

Chớp mắt sư muội đã chạy tới trước mặt, kéo nàng đi ra ngoài, miệng còn nói liên hồi: "Quả nhiên tỷ ở đây! Hôm nay là đại hội chọn kiếm đó! Chúng ta phải mau qua đó, không thì trễ mất!"

Vị sư muội này tên là Lan Dung Dung, gương mặt trái xoan, mày liễu mắt hạnh, trên người mặc đạo phục giống Đỗ Linh, chỉ là tóc búi đơn giản, cài mấy cây trâm ngọc trai.

Ngày thường trông nàng khá dịu dàng yên tĩnh, nhưng cứ hễ mở miệng nói chuyện là lập tức phá tan vẻ đẹp ấy, khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.

"Muội nói này, ngày nào tỷ cũng làm mấy việc này không thấy chán hả? Nhiệm vụ trong môn phái đâu phải chỉ có mỗi việc này!" Lan Dung Dung thao thao bất tuyệt nói, "Ai mà chẳng biết nhiệm vụ của Hoàng sư thúc là phiền phức nhất, tưới nước thì thôi đi, còn phải tưới từng cây một, thật không hiểu ông ấy nghĩ gì nữa!"

Đỗ Linh như lúc này mới hoàn hồn, từ lời nàng bắt được thông tin quan trọng, liền theo nàng chạy ra ngoài, "Đại hội chọn kiếm chẳng phải ngày mai sao?"

"Tỷ nhầm lẫn rồi hả? Đại hội chọn kiếm là hôm nay đó!" Lan Dung Dung nhìn nàng đầy khó tin, kéo nàng bước vào trận pháp truyền tống, "Hôm qua Trần sư huynh xuất quan đã có tin chính xác rồi! May mà muội lanh trí, biết tỷ ở đây, không thì tỷ bỏ lỡ mất rồi!"

Nói xong, trên mặt nàng còn lộ vẻ đắc ý, Đỗ Linh mỉm cười cảm ơn.

"Khách sáo gì chứ! Hai ta là ai với ai mà!"

Lan Dung Dung buông tay Đỗ Linh ra bắt đầu thi pháp khởi động pháp trận, rất nhanh, trận pháp dưới chân phát ra một luồng ánh sáng trắng, hai thiếu nữ đứng ở giữa lập tức biến mất.

Chớp mắt, hai người đã xuất hiện trên quảng trường trước đại điện núi Phù Lê, bên cạnh mấy trận pháp khác không ngừng truyền tống đệ tử tới đây.

Tòa kiến trúc trước mắt các nàng mang khí thế hùng vĩ, trước điện là mấy chục bậc thềm xếp tầng tầng, phía trên là cửa chính đại điện, vài cột trụ tròn chống đỡ mái hiên, ngói lợp dùng màu đen thuần, trông trang nghiêm lại trầm mặc, trên sống mái chính, hai bên mỗi bên đặt một con linh thú trấn mái, ở góc mái cong vút còn chạm khắc mây lành chim bay, tựa như lúc nào cũng có thể vút lên không trung.

Đỗ Linh nhìn bốn phía, xung quanh đã tụ tập không ít người, đều đang chờ đại hội chọn kiếm bắt đầu.

Đỗ Linh và Lan Dung Dung bước ra khỏi trận pháp, hòa vào dòng người, các nàng đều là kiếm tu, lại chung một sư phụ, rất nhanh đã tìm được vị trí của đệ tử cùng sư môn.

Sư phụ của Đỗ Linh chính là chưởng môn của núi Phù Lê, vì vậy mà nhánh của bọn họ đứng ở hàng đầu.

Ngoài một số kiếm tu đứng ở chính giữa, những người khác đều đến xem náo nhiệt.

Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn, thấy trước đại điện đứng một hàng người, đều là các trưởng lão trong môn phái.

Ngoài sư phụ nàng là Trấn Dương Tử, còn có Hoàng sư thúc mà Đỗ Linh quen biết, bảo sao lúc nãy không thấy ông ấy ở dược điền, hóa ra đã sớm tới đây rồi.

Bên cạnh Trấn Dương Tử còn có một thiếu niên trẻ tuổi đang đứng đó, lùi sau Trấn Dương Tử nửa bước, đứng ở vị trí phía sau, trong tay cầm một cuốn ghi danh.

Người đó cũng mặc y phục đệ tử giống như bọn họ, chỉ là bên hông đeo một khối ngọc bội trắng ép xuống vạt áo, làm nổi bật thân phận đệ tử của chưởng môn.

"Trần sư huynh quả nhiên đã xuất quan rồi! Nửa năm không gặp lại càng đẹp hơn! Sao trên đời lại có người tuấn tú đến vậy chứ!" Lan Dung Dung nhỏ giọng nói với Đỗ Linh, trong lời nói toàn là khen dung mạo của đối phương.

Dù nàng đã cố nói nhỏ, nhưng những người xung quanh vẫn nghe rõ mồn một.

Đỗ Linh nhìn người đứng phía trên, mái tóc dài buộc hờ hững, dung mạo rất anh tuấn, đôi mắt đào hoa dù không cười cũng mang vẻ ôn hòa đặc biệt.

Không biết có phải do bế quan quá lâu hay không, mà làn da của hắn trắng như tuyết, môi đỏ thắm, chỉ hơi cúi đầu, ánh mắt không nhìn xuống phía bọn họ, hàng mi rũ xuống khiến người ta không thấy rõ cảm xúc trong mắt hắn.

Hắn chỉ cần đứng yên ở đó thôi, đã cướp đi vô số ánh nhìn ái mộ từ phía dưới.

"Có mơ tưởng đến huynh ấy thì người ta cũng chẳng thèm nhìn ngươi đâu!" Bên cạnh bỗng có một thiếu nữ lên tiếng, rõ ràng là nối lời Lan Dung Dung, giọng điệu có vẻ cay nghiệt.

Đỗ Linh quay đầu nhìn sang, thấy một thiếu nữ ăn mặc khác hẳn bọn họ, một thân tiên váy tay rộng màu trắng, tóc dài vấn thành búi, trên đầu cài mấy cây trâm làm trang sức, trông vô cùng lộng lẫy.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện nổi bật trên , hấp dẫn nhờ yếu tố Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.