Chương 40: #40. Chương 40

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Đỗ Linh bị Trần Ngộ Hòe nhìn thẳng vào mắt, cứ như thế nào cũng không thoát khỏi ánh nhìn của hắn, trước mặt hắn chẳng còn chỗ nào để trốn.

Đỗ Linh nghiêng đầu, dời bước, cố tình kéo giãn khoảng cách với hắn.

"Huynh nói gì vậy? Muội không hiểu lắm." Đỗ Linh không chắc Trần Ngộ Hòe đang nói tới câu nào, sợ mình hiểu lầm liền rũ mi mắt, mím môi nhìn mũi chân mình khẽ cọ trên mặt đất.

Thấy nàng né tránh, Trần Ngộ Hòe hơi sững lại một thoáng, rồi mới nói: "Câu muội nói trước đó, có thể luôn nắm tay ta hay không."

Đỗ Linh lén nhìn hắn một cái, rồi lại nhanh chóng dời mắt đi, nàng cúi đầu mím môi, nhưng khóe miệng vẫn không kìm được cong lên, không muốn để Trần Ngộ Hòe trông thấy, nàng xoay lưng lại không nhìn hắn nữa.

"À, câu đó à, chẳng phải tiểu sư huynh đã nói rồi sao, nam nữ thụ thụ bất thân?" Đỗ Linh chắp hai tay ra sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời sao trăng sáng, rồi lại liếc sang hai người đang giao đấu giữa không trung là Triển Hồng Nghê và Vu Úy, cũng không biết đến khi nào bọn họ mới chịu đánh xong.

Nghe trong lời nàng thấp thoáng ý cười, Trần Ngộ Hòe nghe câu đó cũng không vội vàng nữa, hắn nhìn bóng lưng Đỗ Linh, nhất thời không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ khẽ nói: "Là ta sai rồi."

Đỗ Linh nghe vậy liền cười đến mức không khép được miệng, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản, ho khẽ một tiếng để hạ giọng, hai tay giấu sau lưng khẽ động, nàng ngoắc ngoắc ngón tay về phía hắn, "Huynh sai chỗ nào? Huynh có nói sai đâu."

Trần Ngộ Hòe hiểu ý, bước lên nắm lấy tay nàng, vừa chạm vào đã bị nàng nắm ngược lại, đồng thời nàng xoay người đối diện với hắn.

Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn hắn, mày mắt cong cong cười nói: "Lần này đến lượt huynh nói gì đó rồi, không thể lúc nào cũng để muội bày tỏ tâm ý được?"

"Muội không sợ ta?" Trần Ngộ Hòe nuốt khan một cái, khó khăn hỏi.

Trần Ngộ Hòe siết chặt tay nàng, nhiệt độ ấm áp từ lòng bàn tay Đỗ Linh gần như thiêu đốt hắn, vậy mà hắn lại tham luyến vô cùng, không nỡ buông ra.

"Hử?" Đỗ Linh nhìn hắn một cái, rồi mới hiểu ra ý hắn.

Nàng đứng đối diện hắn, giống như khi nãy, nhìn thẳng vào mắt hắn, dùng giọng điệu nhẹ nhàng quen thuộc nói, "Tiểu sư huynh vẫn là tiểu sư huynh, là người luôn ở bên muội, sao lại phải sợ?"

Nghe lời nàng, tim Trần Ngộ Hòe chợt khựng lại một nhịp. Hắn nhìn vào mắt Đỗ Linh, thấy trong ánh nhìn ấy không hề có chút sợ hãi nào, cho dù hắn cố tìm một tia giả dối, ánh mắt nàng vẫn trong trẻo nghiêm túc, mang theo niềm vui dịu dàng nhìn hắn.

Sợ hắn không tin, Đỗ Linh nói thêm: "Muội không sợ, cũng chẳng hề sợ huynh, huynh không giống người khác, không thể đem so với bọn họ được, chỉ là huynh có quá nhiều bí mật, muội lo rằng huynh sẽ rời xa muội bất cứ lúc nào."

Đỗ Linh nắm lấy hai tay hắn, chân thành nói: "Huynh đã hứa với muội sẽ luôn ở bên muội, huynh sẽ giữ lời, đúng không?"

"Ừm." Trần Ngộ Hòe mỉm cười đáp, đôi mắt đào hoa như thu cả tinh quang trời sao, "Ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh muội."

Nghe lại câu nói quen thuộc ấy, Đỗ Linh buông tay hắn, hai tay giơ lên rồi lại chần chừ, nhìn Trần Ngộ Hòe hỏi, "Muội có thể ôm huynh không? Huynh sẽ không lại nói nam nữ thụ thụ bất thân chứ?"

Trần Ngộ Hòe bật cười, chủ động đưa tay ôm nàng vào lòng, má hắn cọ nhẹ vào mái tóc mềm mại của nàng, dịu dàng dụi thêm mấy cái, hàng mi khẽ rũ xuống, khóe môi cong lên.

Hắn bỗng nói một câu, "Bất kể núi sông nhật nguyệt đổi thay thế nào, muội vẫn ở đây, thật tốt."

Đỗ Linh nghe mà thấy khó hiểu, lẩm nhẩm nghĩ lại ý tứ trong lời hắn, rồi vòng tay ôm lấy eo hắn, "Muội không thích nửa câu đầu, nghe xui xẻo lắm!"

"Vậy bỏ đi." Trần Ngộ Hòe thuận theo nói.

Đỗ Linh gật đầu, chợt nhớ ra điều gì, nàng buông hắn ra, đẩy hắn một cái, vẻ mặt khó hiểu, "Vì sao cuối cùng vẫn là muội tỏ tình thế?"

Trần Ngộ Hòe hơi sững lại, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng, hai người đang đánh nhau trên không trung không biết đã đi đâu, hắn cũng chẳng bận tâm, chỉ nhìn trăng định nói gì đó, lại nhớ tới việc vừa rồi Đỗ Linh bảo xui xẻo, đành thở dài.

"Ta không biết." Hắn bất lực đáp, muốn mượn vật gửi tình, lại sợ nàng chê xui.

Đỗ Linh kinh ngạc nhìn hắn, nàng còn chưa từng thấy chuyện gì Trần Ngộ Hòe không làm được, thấy vậy nàng lập tức nở nụ cười trêu chọc: "Cuối cùng cũng có thứ huynh không biết rồi?"

"Vui đến thế?" Trần Ngộ Hòe theo thói quen đưa tay lên, như muốn gõ nhẹ vào chiếc trâm bướm trên đầu nàng, nhưng giữa chừng hắn chợt nhận ra, trên mái tóc nàng không còn thấy bóng dáng chiếc trâm đâu nữa, bàn tay khựng lại giữa không trung.

"Sao vậy?" Linh thấy hắn cứ nhìn chằm chằm lên đầu mình, liền giơ tay sờ thử tóc, tưởng rằng kiểu tóc có vấn đề gì.

Rất nhanh, nàng cũng hiểu vì sao Trần Ngộ Hòe lại sững người, Đỗ Linh ngẩn ra một lát, rồi bật thốt, "Con bướm của muội đâu rồi?"

Nàng không dám tin, vội vàng sờ lại tóc mình, trên đó chỉ còn lại đúng một cây trâm, môi nàng mím chặt, vẻ mặt đầy lo lắng, "Đó là vật mẫu thân để lại cho muội, sao có thể làm mất được chứ?"

"Có lẽ rơi ở đâu đó rồi, ta đi tìm." Trần Ngộ Hòe trấn an nàng, hắn biết cây trâm ấy Đỗ Linh đeo từ nhỏ, mang thei ý nghĩa khác thường, liền định quay lại dọc theo con đường ban nãy để tìm.

Đỗ Linh lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, khóe môi gượng cười, nụ cười có phần miễn cưỡng, "Hôm nay tiểu sư huynh đã vì muội mà hao tổn không ít linh lực rồi, để muội tự đi tìm là được."

Trần Ngộ Hòe không đồng ý, "Ta không yên tâm, ta đi cùng muội."

Đỗ Linh nghĩ ngợi một lát rồi không từ chối, gật đầu đồng ý, hai người dù sao cũng hơn nàng đi một mình, còn hai kẻ chẳng biết đã đánh nhau chạy đến đâu kia, nàng cũng không muốn làm phiền, thế là nàng ngự kiếm cùng Trần Ngộ Hòe men theo con đường cũ tìm lại.

Mãi đến khi nơi chân trời ló lên một vệt rạng đông, Đỗ Linh vẫn không tìm được cây trâm bướm xanh vàng ấy, nàng không sao hiểu nổi, dọc đường vốn chẳng có nhà cửa hay người qua lại, không thể nào bị ai nhặt mất.

Hơn nữa nàng là Kim linh căn, cảm ứng với kim loại vốn không kém, nàng dùng pháp thuật dò tìm, nhưng hết lần này đến lần khác, thứ tìm được chỉ là vài mảnh sắt vụn, đồng nát.

Linh lực trong người Đỗ Linh đã gần cạn, nàng đứng trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn những vì sao đang dần lẩn khuất, vầng trăng chỉ còn sót lại một chút ánh sáng mờ nhạt, trời sắp sáng hẳn, đến lúc đó người qua đường xuất hiện, việc tìm lại cây trâm ấy chỉ càng thêm khó khăn.

Đỗ Linh bỗng nhiên cảm thấy vô cùng chán nản, nàng khụy xuống, ngồi xổm nhìn mặt đất, nước mắt không kìm được mà rơi xuống từng giọt, nàng không hiểu, cũng không biết có phải thật sự là vì mình quá vô dụng hay không.

Lời Thanh Mang nói quả nhiên không sai, thực lực của nàng chẳng ra sao, vậy mà còn vọng tưởng đi báo thù, giờ đây ngay cả món đồ mẫu thân để lại cho nàng cũng làm mất, nàng thật sự quá tệ hại rồi!

Trần Ngộ Hòe quay lại, nhìn thấy Đỗ Linh ngồi xổm trên đất khóc, nàng khóc rất lặng, không phát ra chút âm thanh nào, chỉ có bụi đất dưới chân bị nước mắt thấm ướt đi một chút, nếu không thì hắn cũng khó mà nhận ra.

"Sao vậy?" Trần Ngộ Hòe đi tới trước mặt nàng, cũng khom người xuống hỏi.

"Có phải muội rất vô dụng không, ngay cả một chiếc trâm cũng có thể làm mất......" Giọng nàng nghẹn lại, Đỗ Linh cố gắng nói chuyện như bình thường, nhưng thế nào cũng không làm được.

Lúc này nàng không dám ngẩng đầu nhìn hắn, sợ Trần Ngộ Hòe sẽ thật sự nói rằng nàng vô dụng, nàng chỉ cúi đầu ngơ ngẩn nhìn mũi giày của hắn, lặng lẽ rơi nước mắt.

"Không phải lỗi của muội, muội mới tu hành được mấy năm." Trần Ngộ Hòe đưa tay vén những sợi tóc rối bên thái dương nàng ra sau tai, từ đầu đến cuối không hề trách cứ.

Đỗ Linh chậm rãi nói, "Nhưng đến một pháp thuật tìm đồ đơn giản muội cũng làm không xong, trời đã sáng rồi, nếu bị người khác nhặt được thì càng khó tìm hơn."

"Vấn đề không nằm ở muội, ta đã xem rồi, khu vực này không còn khí tức của muội, chiếc trâm hẳn không phải rơi ở đây." Trần Ngộ Hòe trấn an nói, "Chỉ là hiện tại ta tạm thời không thể dùng lại quỷ thuật, nếu không thì còn có thể giúp muội hỏi một chút."

Đỗ Linh cúi đầu, đưa tay nắm lấy cổ tay đeo vòng ngọc, đầu ngón tay khẽ v**t v* chiếc vòng lạnh mát, "Muội chỉ còn lại mỗi thứ này thôi."

Trần Ngộ Hòe đưa tay kéo nàng đứng dậy, Đỗ Linh ngồi xổm quá lâu, hai chân tê dại không bước nổi, hắn đỡ nàng đứng yên một lúc cho qua cơn tê, nàng tựa vào hắn, lúc này mới phát hiện trên mặt đất đã xuất hiện một vệt nắng sớm.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía đông, trông thấy bầu trời nhuộm sắc cam đỏ của bình minh, sương sớm giữa núi rừng đang cuồn cuộn dâng lên. Rất nhanh nàng cúi đầu, dùng tay áo lau đi giọt nước mắt còn sót lại, cố gắng cong môi cười một lần không được, nàng lại thử thêm lần nữa.

Đỗ Linh gượng cười nhìn Trần Ngộ Hòe, vừa chạm phải ánh mắt hắn liền lại cúi đầu xuống, "Tiểu sư huynh, muội......"

"Ừm." Trần Ngộ Hòe khẽ đáp, chờ nàng nói tiếp, nhưng nàng chỉ nói được đến đó rồi im bặt, khiến hắn không khỏi cúi đầu nhìn nàng.

Hắn đại khái hiểu nàng vẫn còn buồn vì chuyện vừa rồi, bèn nói: "Đừng tự coi nhẹ mình, người thường tu luyện mấy năm cũng chẳng làm nên trò trống gì, ta đưa muội đi tìm chỗ nghỉ ngơi trước.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện nổi bật trên , hấp dẫn nhờ yếu tố Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.