Chương 35: #35. Chương 35

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Đinh linh linh......

Chiếc linh đang trên cổ tay khẽ rung lên, một bàn tay đưa ra, hứng lấy một làn khói xanh mỏng manh, nữ tử chậm rãi nhắm mắt lại, hình ảnh phản chiếu trong tầm nhìn là cây trâm xanh lam pha ánh vàng quen thuộc.

Nàng ta bỗng mở to mắt, siết tay bóp tan làn khói quẩn quanh không chịu tan biến, thần sắc khó dò..

Ngay sau đó, phía sau lưng nàng ta, vô số bóng đen ào ạt lao ra, trong chớp mắt đã nhấn chìm thân ảnh ấy, không còn nhìn thấy đâu nữa.

......

Đỗ Linh lại mơ thấy những người bên cạnh mình lần lượt ngã xuống, nàng đứng sững tại chỗ, nhìn những bóng đen không ngừng trồi lên xung quanh, cơ thể cứng đờ, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng từng chút một áp sát lại gần.

"Ta đã dạy con như vậy sao?" Một giọng nói lạnh lẽo xé toạc bầu không gian.

Đỗ Linh cúi đầu, lúc này mới phát hiện trong tay mình vẫn luôn nắm chặt một thanh linh kiếm, nàng lập tức hoàn hồn, trường kiếm vung lên xé tan sương mù, nghiền nát tất cả.

Giấc mộng vốn u ám nặng nề lập tức xuất hiện những vết nứt, rồi trong khoảnh khắc vỡ vụn hoàn toàn.

Nàng tỉnh lại từ trong mơ.

Đỗ Linh mở mắt, nhìn lên màn giường phía trên, lúc này mới nhận ra trời đã sáng rõ.

Nàng vội vàng chải chuốt, rửa mặt rồi ra ngoài, vừa đến đại sảnh, quả nhiên thấy Trần Ngộ Hòe đang ngồi đó, nàng lập tức vui vẻ chạy tới.

"Tiểu sư huynh!" Đã lâu rồi Đỗ Linh mới cảm thấy nhẹ nhõm đến vậy, nàng ngồi xuống bên bàn, thấy Trần Ngộ Hòe chưa gọi gì, liền gọi tiểu nhị đến gọi món.

Trần Ngộ Hòe nhận ra tâm trạng nàng dường như rất tốt, nhưng không hỏi nhiều, chỉ nhấp một ngụm trà rồi nói: "Hôm nay muội chào tạm biệt Triển Hồng Nghê, chúng ta tiếp tục lên đường."

"Vậy để muội nói với Dung Dung một tiếng, hỏi xem muội ấy giờ đang ở đâu." Đỗ Linh dứt khoát đồng ý, rồi lại hỏi thêm: "Chúng ta không tiếp tục truy tra Luyện Hồn Thuật sao?"

"Người của Thiên Sư phủ sẽ điều tra, chậm một hai ngày cũng không sao, đợi chúng ta hội hợp với Lan Dung Dung rồi tính." Trần Ngộ Hòe trả lời.

Đỗ Linh nghĩ Triển Hồng Nghê là hậu nhân của Xích Thiên Sư, chắc chắn không thể khoanh tay đứng nhìn, liền gật đầu đồng ý.

Trần Ngộ Hòe vốn không phải người nhiều lời, đã lâu rồi Đỗ Linh không được nghe sư đệ sư muội bên cạnh ríu rít nói cười, khi còn ở núi Phù Lê, để giữ cảm tình, nàng gần như không trò chuyện với bọn họ, nhưng thực ra nàng rất thích cảnh mọi người quây quần trò chuyện.

Nhất là Lan Dung Dung thường chẳng cần Đỗ Linh hỏi, nàng ấy đã thao thao bất tuyệt nói ra một đống tin tức đúng những gì Đỗ Linh muốn biết.

Ăn sáng xong, Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe chuẩn bị rời đi, vì thế nàng cố ý ghé qua Triệu phủ hỏi xem Triển Hồng Nghê còn ở đó không, biết hai người vẫn còn trong phủ, Đỗ Linh quay đầu nhìn Trần Ngộ Hòe một cái.

Hắn không có ý định xuống xe, Đỗ Linh đành một mình vào Triệu phủ, nhìn thấy Triển Hồng Nghê, nàng biết Triệu tiểu thư đã tỉnh lại, chỉ là thân thể còn hơi yếu, khiến mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Triển Hồng Nghê nhìn Đỗ Linh, có vẻ muốn nói lại thôi, nàng muốn nhắc đến chuyện của Trần Ngộ Hòe, nhưng lại không biết mở lời thế nào, do dự mãi cho đến khi Đỗ Linh cáo từ, nàng tiễn ra cửa, liền thấy Trần Ngộ Hòe đang đợi bên ngoài.

Hắn ngồi trên càng xe, trông như vô tình nhìn về phía này, ánh nắng rơi xuống người hắn, không thấy chút dấu vết nào giống quỷ mị.

Những lời đã chuẩn bị sẵn của Triển Hồng Nghê nghẹn lại nơi cổ họng, nàng chỉ có thể nhìn Đỗ Linh vui vẻ chạy tới chỗ Trần Ngộ Hòe, thấy nàng nhảy lên xe ngồi vững, cười tươi vẫy tay chào mình.

Triển Hồng Nghê gượng cười đáp lại, dến khi hai người khuất khỏi tầm mắt, nàng mới giật mình nhận ra mình đã không kịp nhắc nhở Đỗ Linh.

Nàng vội vàng chạy xuống bậc thềm, đứng giữa đường hồi lâu, mới hiểu rằng bọn họ đã đi thật rồi.

Sau khi ra khỏi thành cùng Trần Ngộ Hòe, Đỗ Linh phát hiện bùa truyền tin mình gửi đi vẫn chưa có hồi âm, không rõ phía Lan Dung Dung có phải bị chuyện gì níu chân hay không, nàng đành tạm thời tiếp tục lên đường theo lộ tuyến ban đầu.

Hôm nay vận may không được tốt lắm, chẳng tìm được nhà dân nào, cũng không thấy miếu hoang, đành phải nghỉ tạm ngoài trời.

Đỗ Linh liếc nhìn thời tiết, hôm nay xem ra ổn, ban đêm chắc sẽ không mưa.

Nàng theo thói quen lấy Hải Minh Châu ra, nhìn viên châu phát sáng hồi lâu rồi lại cất đi, Đỗ Linh cảm thấy mình cần phải trưởng thành, có lẽ không nên tiếp tục dựa dẫm vào những thứ ấy nữa.

Thế nhưng chưa được bao lâu, trong lòng nàng lại dâng lên cảm giác bất an, Đỗ Linh lấy Hải Minh Châu ra lần nữa, lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

Ban đêm nơi hoang dã, bụi rậm và cỏ dại mọc khắp nơi, bóng tối giăng đầy bốn phía, u ám hơn nhiều so với chỗ đất trống.

Đỗ Linh có chút khó ngủ, nàng vén rèm xe, nhìn ra bên ngoài, đảo mắt quan sát xung quanh, liền trông thấy Trần Ngộ Hòe đứng bên dòng suối, cúi đầu nhìn vầng trăng in xuống mặt nước lúc vỡ vụn, lúc lại tròn đầy.

"Tiểu sư huynh." Đỗ Linh xuống xe, bước tới chỗ Trần Ngộ Hòe, nhìn hắn cười, "Huynh cũng không ngủ được hả?"

"Ừm." Trần Ngộ Hòe nhìn nàng một cái, đáp khẽ, rồi lại dời mắt về phía vầng trăng phản chiếu trên mặt nước.

Đỗ Linh đứng bên cạnh hắn, trên mặt nước chỉ hiện lên bóng dáng mờ nhạt của hai người, nhìn hai cái bóng ở gần nhau, mũi chân nàng vô thức cọ nhẹ xuống đất, rồi quay đầu nhìn sang Trần Ngộ Hòe.

Sắc mặt hắn vẫn rất bình thản, ánh mắt dõi theo vầng trăng trên mặt nước, không biết đang nghĩ điều gì.

Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên cao một lúc, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách hồi lâu, rồi lại quay sang nhìn người đang đứng bên cạnh.

"Sao vậy?" Trần Ngộ Hòe nhận ra ánh mắt của nàng, quay đầu nhìn sang, vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

Ánh mắt hai người chạm nhau, tim Đỗ Linh bỗng dưng đập nhanh hơn, nàng vội quay đi, nhìn lại vầng trăng dưới nước, mím môi một cái rồi mới cố giữ bình tĩnh hỏi: "Tiểu sư huynh, huynh đang nhìn gì vậy?"

"Trăng." Trần Ngộ Hòe thuận theo câu hỏi của nàng, đáp một tiếng, ánh mắt lại quay về phía vầng trăng.

Gió đêm khẽ lướt qua mái tóc hai người, Đỗ Linh nhìn hắn thêm một lúc nữa, rồi mới chậm rãi dời ánh mắt lên vầng trăng treo cao trên bầu trời.

Nàng vẫn chưa thật sự hiểu, "Nhưng sao huynh chỉ ngắm trăng dưới nước,? Mà không nhìn trăng trên trời?"

Nghe vậy, Trần Ngộ Hòe ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên cao, im lặng một lúc rồi mới đáp: "Ngửa cổ lên mỏi lắm."

Đỗ Linh: "......"

Bầu không khí yên tĩnh ban nãy lập tức tan biến, Đỗ Linh vốn còn đang nghĩ sẽ nói ra một câu đạo lý thâm sâu nào đó, nhưng nghe câu trả lời của Trần Ngộ Hòe, nàng chỉ đành im lặng.

Nàng cúi đầu, trong lòng hơi rối, còn chưa kịp nghĩ ra rốt cuộc mình sai ở đâu, thì Trần Ngộ Hòe đã lên tiếng trước, "Về ngủ đi, nếu thật sự không ngủ được, ta thổi sáo cho muội nghe."

"Ồ." Đỗ Linh gật đầu, quay người định trở về.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết tại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 35 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.