"Không có gì là không buông xuống được."
Đỗ Linh nghe hắn nói vậy, im lặng một lúc rồi mím môi: "Huynh nói câu này lại khiến muội cảm thấy huynh chẳng buông được gì cả."
Nghe vậy Trần Ngộ Hòe khẽ sững người, nhớ lại những chuyện cũ, đưa tay kẹp lấy một lọn tóc sau lưng nàng, mỉm cười: "Có lẽ là thế."
Đỗ Linh sợ mình khơi lại chuyện buồn của hắn, vội nói: "Dù sao tiểu sư huynh cũng không phải thần tiên, làm sao có thể vô tình vô dục chứ? Chúng ta đừng nói mấy chuyện này nữa, tiếp theo tiểu sư huynh định đi đâu?"
"Quy Vân Tự." Trần Ngộ Hòe nghĩ một chút rồi đáp, "Không xa lắm, chắc vài ngày là tới."
Đỗ Linh gật đầu, không nói thêm gì.
Về tới viện, nàng không vội đi ngủ, mà ngồi trong phòng nhìn ngọn nến trên bàn, Đỗ Linh đưa tay lại gần ánh lửa đang lay động, có thể cảm nhận rõ nhiệt độ nóng rực trên da.
Nàng không biết Trần Ngộ Hòe có giống vậy không, không biết hắn có cảm nhận được sự ấm áp của ánh sáng hay không.
Ngày trước ở núi Phù Lê, nàng không biết hắn còn có thân thế như thế này, giờ có biết cũng chẳng thể an ủi hắn được nửa phần, nàng và hắn có số phận khác nhau, không thể đồng cảm hoàn toàn, cũng không biết an ủi thế nào.
Mà hắn cũng không cần ai an ủi.
Lúc này trời đã tối hẳn, bên ngoài đen kịt một màu, chỉ còn trong phòng là le lói ánh lửa.
Đỗ Linh nghe thấy tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng mở cửa, ngoài phòng vang lên giọng lạnh nhạt Trần Ngộ Hòe, "Ngươi tới làm gì?"
Đỗ Linh do dự một lúc, vẫn đứng dậy mở cửa đi ra, "Tiểu sư huynh?"
Nàng nhìn thấy trước một người đứng cửa phòng hắn, mặc gấm vóc hoa lệ, không ai khác ngoài Trần Cẩm Thư.
"Linh Linh, muội còn chưa ngủ?" Trần Ngộ Hòe thấy nàng ăn mặc chỉnh tề, tóc búi ngay ngắn, trâm hoa vẫn còn cài, hoàn toàn không giống vừa mới tỉnh dậy.
Đỗ Linh đi tới lắc đầu trả lời: "Muội ngủ không được."
Nàng lại nhìn sang Trần Cẩm Thư, thấy hắn cứ cúi đầu, không rõ định làm gì, "Ngươi tới tìm tiểu sư huynh có chuyện gì?"
Trần Cẩm Thư trầm mặc hồi lâu mới mở miệng: "Ta có thể gặp nàng ấy thêm một lần nữa không?"
"Không được." Trần Ngộ Hòe từ chối không chút do dự, "Hiện giờ nàng thần trí hỗn loạn, căn bản không nhận ra ngươi, chỉ có thể đưa tới tìm Phật tu tụng kinh, tẩy sạch oán khí trên người nàng."
"Các ngươi định đưa nàng ấy đi đâu?" Trần Cẩm Thư ngẩng đầu nhìn Trần Ngộ Hòe, ánh mắt sáng rực.
Hắn không muốn thừa nhận người trước mặt là huynh trưởng của mình, nhưng Tiểu Man đang trong tay đối phương, hắn không thể không cúi đầu.
Thấy hắn cứ dây dưa không dứt, Trần Ngộ Hòe càng thêm đau đầu, "Cho ngươi biết cũng vô ích, ngươi cũng không thể đi theo."
Hắn đuổi Trần Cẩm Thư đi, rồi mới quay sang nói với Đỗ Linh, "Ngày mai dậy sớm, muội cũng nghỉ sớm đi."
"Tiểu sư huynh cũng vậy." Đỗ Linh nói xong liền chạy về phòng mình.
Lúc đóng cửa, nàng như có cảm giác gì đó, ngẩng đầu nhìn sang, thấy Trần Ngộ Hòe vẫn chưa vào phòng, mà đang đứng ngoài nhìn mình, nàng không nhịn được nở nụ cười.
Đỗ Linh khép cửa lại, quay đầu nhìn ánh đèn trong phòng, đi tới đưa tay lại gần, cảm nhận hơi ấm lan trên da, rồi mới trở về giường nghỉ ngơi.
Nửa đêm, Đỗ Linh bị một trận ồn ào đánh thức, nàng mở mắt, vội vàng mặc lại y phục, mở cửa phòng ra thì phát hiện trong viện tụ tập không ít nha dịch, tay cầm đuốc, đứng bàn bạc gì đó.
Trong lòng Đỗ Linh chợt thấy không ổn, nàng lập tức đóng cửa lại, cài then, cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ, nàng quay về giường thu dọn đồ đạc của mình xong, mới mở cửa ra lần nữa.
Trước cửa có mấy đại hán cao lớn hơn nàng rất nhiều đang đứng đó, Đỗ Linh không nói hai lời, trực tiếp đá một cước, đá bay một người ra ngoài, vừa ra khỏi cửa, không thấy Trần Ngộ Hòe đâu, nàng lập tức hoảng hốt gọi.
"Tiểu sư huynh!"
"Ở đây." Trần Ngộ Hòe lên tiếng.
Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn theo tiếng, thấy hắn đang đứng trên mái nhà cách đó không xa, liền nhón chân nhảy lên, đáp xuống bên cạnh hắn.
"Chuyện gì vậy?" Nàng nhìn đám nha dịch phía dưới hỏi.
Tên cầm đầu sai người đi tìm thang, những kẻ khác thấy Đỗ Linh có thể bay, chân đều mềm nhũn, cầm đao dài cảnh giác nhìn chằm chằm Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe.
Tên nha dịch dẫn đầu cố trấn định tinh thần, ngẩng đầu nhìn họ nói: "Các ngươi đã bị bao vây rồi, khuyên các ngươi mau xuống đây, đừng ngoan cố chống cự!"
"Có người báo quan." Trần Ngộ Hòe không thèm để ý tới đám người phía dưới, chỉ nhìn về phương xa, nơi chân trời chỉ le lói một chút ánh sáng, bầu trời lúc này vẫn tối đen, còn lâu mới tới bình minh.
Đỗ Linh gần như lập tức nhìn thấy Trần phu nhân đứng ngoài viện, sắc mặt nàng lạnh hẳn xuống, trong lòng chợt hiểu vì sao Trần Ngộ Hòe không muốn dính dáng tới gia đình này.
Bởi vì không đáng.
"Đi không?" Đỗ Linh quay đầu nhìn Trần Ngộ Hòe, rõ ràng không muốn ở lại thêm giây nào.
Thấy nàng hiếm khi không khuyên nhủ mình, Trần Ngộ Hòe hơi mỉm cười, "Đi thôi."
Lúc này đã có người tìm được thang gỗ, dựng sát mái nhà, mấy tên nha dịch lần lượt trèo lên, rút đao cong bên hông, cảnh giác nhìn hai người.
"Chỉ mấy phàm phu tục tử mà cũng muốn giữ được bọn ta?" Đỗ Linh nhếch môi cười khinh, thần thái trên mặt thoáng chốc lại giống hệt Trần Ngộ Hòe thường ngày.
Nàng và Trần Ngộ Hòe nhìn nhau một cái, cùng lúc thi triển thuật pháp, trực tiếp vượt qua đám người bên dưới, bay thẳng ra ngoài Trần phủ.
Ra khỏi phủ, Đỗ Linh quay đầu nhìn lại toà nhà đèn đuốc sáng trưng phía sau, rồi ngẩng lên thấy Trần Ngộ Hòe đang khó hiểu nhìn mình, nàng cong môi cười, sóng vai cùng hắn rời đi.
Trần Hoành nghe động tĩnh trong phủ, nhìn Trần phu nhân tự ý gọi quan phủ tới, trong lòng vừa tức vừa bất lực, mắng bà ta mấy câu lại bị bà ta cãi ngược, ông tức đến mức nghẹn thở, ngực đau thắt.
Một bên khác, Trần Cẩm Thư biết chuyện, đứng sững trước cửa phòng rất lâu, rồi mới xoay người trở về, chỉ là lần này, bên cạnh hắn không còn thiếu nữ cầm đèn cho hắn nữa.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!