Ngày hôm sau, Đỗ Linh đi gặp Triển Hồng Nghê như hẹn.
Trời u ám, mưa rơi lất phất, Đỗ Linh che ô đến nơi đã hẹn, thu ô lại đứng nhìn màn mưa trước mắt.
Nàng nhớ tới lời Trần Ngộ Hòe nói tối qua, nhớ tới khoảnh khắc đôi môi mát lạnh của hắn chạm vào mình, khi đó nàng còn chưa kịp phản ứng, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
Đỗ Linh đứng yên suy nghĩ miên man, từng giọt mưa từ mái hiên rơi xuống.
Nơi Triển Hồng Nghê hẹn là một đình dài bên hồ, Đỗ Linh quen đường nên không gọi Trần Ngộ Hòe đi cùng, nàng cũng không biết Triển Hồng Nghê rốt cuộc muốn nói chuyện gì với mình.
Bên ngoài mưa vẫn rơi, Đỗ Linh thấy từ xa có người mặc y phục màu đỏ đang che ô đi tới, trong màn mưa bóng người mờ nhạt, đến gần nàng mới nhận ra là Triển Hồng Nghê.
Triển Hồng Nghê thấy Đỗ Linh liền chạy vài bước tới, gấu váy bắn lên không ít nước mưa, "Ngươi đợi lâu chưa?"
"Không." Đỗ Linh lắc đầu, nhìn nàng bước vào trường đình thu ô lại, "Ngươi tìm ta có chuyện gì"
Triển Hồng Nghê không trả lời ngay, chỉ liếc nhìn xung quanh, "Sư huynh của ngươi không đến à?"
Đỗ Linh trả lời: "Ta không để huynh ấy tới, có liên quan đến huynh ấy sao?"
Sắc mặt Triển Hồng Nghê trở nên nghiêm trọng, nàng trầm mặc một lát rồi nói: "Có liên quan đến ngươi."
Nàng dẫn Đỗ Linh men theo hành lang dài của trường đình, đi về phía tứ giác đình ở giữa hồ, "Thật ra hôm qua gặp ngươi, ta còn do dự, nhưng tối qua nghĩ rất lâu, cảm thấy ngươi vẫn nên biết chuyện này."
Đỗ Linh không biết Triển Hồng Nghê định nói gì, cũng không tự ý lên tiếng, chỉ chờ nàng nói tiếp.
"Lần này Thiên Sư Phủ đến Thiên Lạc Trường Châu, thứ nhất là theo lời mời của Lăng gia, làm chứng cho đại hội tỷ thí sắp tới, thứ hai là vì Luyện Hồn Trận." Triển Hồng Nghê cùng Đỗ Linh bước vào đình, đặt ô cạnh ghế đá, tựa như đang cân nhắc nên nói thế nào, "Thật ra sau ngày chia tay các ngươi, ta trở về Thiên Sư Phủ nói chuyện này với phụ thân, phụ thân mới cho ta biết Thiên Sư Phủ đã âm thầm điều tra việc này hơn mười năm rồi."
Triển Hồng Nghê quay lưng về phía Đỗ Linh, nhìn những vòng sóng gợn trên mặt hồ, rất lâu sau nàng mới tiếp tục: "Lúc đó lời của Vân Cơ ta không hiểu hết, về sau phụ thân nói cho ta biết, Nam Nghiêu quốc trên thực tế là bị người khác thao túng mà diệt vong. Khi ấy ta liền nghĩ tới ngươi."
"Vân Cơ đã chết rồi, ta không muốn nhắc lại nữa." Đỗ Linh chậm rãi lên tiếng.
"Không phải chuyện đó, Vân Cơ chỉ là con rối, kẻ thật sự thao túng còn là người khác, nếu ngươi không muốn biết ta cũng không ép." Triển Hồng Nghê lắc đầu, quay sang nhìn nàng, "Nếu ngươi không muốn biết ta cũng không ép."
Đỗ Linh có chút chần chờ, "Ta không hiểu, Luyện Hồn Trận thì liên quan gì đến chuyện này?"
"Ngươi còn nhớ lúc đó sư huynh ngươi nói, Luyện Hồn Trận chúng ta thấy đã bị giản lược rồi không?" Triển Hồng Nghê hỏi.
Đỗ Linh khẽ gật đầu, khi ấy hiểu biết của Trần Ngộ Hoè về Luyện Hồn Trận từng khiến nàng kinh ngạc, nhưng nàng không nghi ngờ gì, giờ biết được thân phận trước khi chết của Trần Ngộ Hoè, nàng ngược lại đã hiểu vì sao huynh ấy biết nhiều đến thế.
"Trong hoàng cung Nam Nghiêu từng tồn tại một Luyện Hồn Trận nguyên thủy nhất, nhưng nó lại khác Luyện Hồn Trận thông thường, thứ nó luyện hóa là quốc vận của Nam Nghiêu." Triển Hồng Nghê nói xong, lại bổ sung, "Chuyện này là phụ thân ta nói cho ta biết, năm đó chính Đông Yến phái người mời gia gia ta tới, lúc ấy mới phát hiện toàn bộ hoàng cung đều bị trận pháp bao phủ."
Đỗ Linh đứng bên bàn không nói gì, cúi đầu nhìn những hoa văn khắc trên mặt bàn, nghe Triển Hồng Nghê tiếp tục, "Ta đem lời Vân Cơ nói kể lại cho phụ thân, phụ thân lại đi hỏi gia gia, mới biết năm xưa trong hoàng đô Nam Nghiêu, không một ai thoát được, ta không rõ vị tiền bối giao nhân kia đã trốn tránh thế nào, nhưng khi Đông Yến tiến vào thành, cả hoàng cung trống rỗng, không còn một người."
"Những lời đồn mất tích không rõ bên ngoài, chẳng qua chỉ là cách nói dễ nghe hơn mà thôi."
Đỗ Linh không nhớ rõ mình đã trở về thế nào, nàng che ô bước vào viện, thấy dưới hành lang mấy người đang ngồi vây trước cửa, cầm những thẻ gỗ không biết kiếm từ đâu ra mà chơi.
Nàng nhớ lại lời Triển Hồng Nghê nói, chuyến đi này quả thật là vì Luyện Hồn Trận, cũng là vì vị quốc sư Nam Nghiêu năm xưa, Luyện Hồn Trận từ tay hắn truyền ra, bị Vân Cơ lạm dụng, hại chết không ít người. Chỉ là suốt bao năm nay, tung tích kẻ ấy không rõ, vô cùng khó tìm.
Đỗ Linh không nói rõ được lúc này trong lòng mình là cảm giác gì, nàng nhớ tới tiếng mưa trong thủy đình, nhớ mẫu thân từng ôm nàng, nói rằng không trách phụ thân, khi ấy nàng nghĩ mình thật ngốc.
Giờ nghĩ lại, nàng mới hiểu không phải khi đó mình ngốc, mà là nàng tự lừa mình, tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ Vân Cơ chỉ là bề ngoài.
Đỗ Linh đứng trong mưa không biết bao lâu, đến khi Trần Ngộ Hoè bước ra, thấy nàng cầm ô đứng ngẩn ngơ giữa mưa, lập tức nhận ra có điều không ổn, nhanh chóng đi tới bên nàng, cầm lấy chiếc ô trong tay nàng.
"Sao lại đứng đây thất thần?" Trần Ngộ Hòe khó hiểu, kéo nàng vào phòng.
Vệ Trường Thanh nhìn thấy, cảm giác có gì đó không đúng, "Trần sư huynh có phải đang chiếm tiện nghi của tiểu sư tỷ không vậy?"
Lan Dung Dung liếc một cái, chẳng thèm để ý, nhanh tay đánh bài, "Người ta là tiểu phu thê ân ân ái ái, ngươi nói linh tinh gì thế? Nào! Trả tiền!"
"Nhanh vậy sao?" Vệ Trường Thanh vừa nói xong, nhìn thấy bài Lan Dung Dung đánh ra, lập tức ngậm miệng.
Lan Dung Dung tranh thủ liếc sang Diêu Hinh, nàng dường như chẳng mấy để tâm, ngoài việc bàn tay hơi run thì cũng không thấy có gì khác thường.
Vào phòng, Trần Ngộ Hoè thu ô đặt sang một bên, quay đầu thấy Đỗ Linh đứng yên không nhúc nhích, liền hỏi nàng bị làm sao.
Đỗ Linh dường như lúc này mới hoàn hồn, nhìn Trần Ngộ Hoè, "Tiểu sư huynh......"
"Muội nói đi." Trần Ngộ Hòe kéo nàng ngồi xuống bên bàn, nhưng tay lại bị Đỗ Linh nắm chặt.
Đỗ Linh không biết nên nói thế nào, thậm chí không biết phải làm sao cho đúng, "Hôm nay muội đi gặp Triển Hồng Nghê."
Gió lạnh bên ngoài thổi vào, Đỗ Linh khẽ rùng mình, trên người Trần Ngộ Hoè không có nhiệt độ, nhưng vẫn cảm nhận được hơi ấm yếu ớt nơi nàng, yếu hơn bình thường.
Hắn đứng dậy đóng cửa, tiếng mưa bên ngoài cũng bị ngăn lại.
Đỗ Linh nhìn hắn, nắm chặt tay hắn lần nữa, lúc này mới có thêm chút dũng khí để mở lời, "Triển Hồng Nghê nói với muội, Nam Nghiêu diệt quốc còn có ẩn tình, là có người bày trận trong hoàng cung Nam Nghiêu, hút lấy quốc vận, nên mới khiến quốc gia ấy suy bại chỉ trong vài năm, nàng còn nói, trận pháp đó có chỗ tương đồng với Luyện Hồn Trận, là do tên quốc sư năm ấy tạo ra, hiện giờ người đó đang ở Thiên Lạc Trường Châu.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết tại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!