Chương 41: #41. Chương 41

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Giữa tầng núi âm u lạnh lẽo, gió gào rít từng cơn, trong những khe hở, bóng đen sinh sôi lách cách trườn vào động núi.

Trong sâu thẳm hang động vang lên tiếng tơ trúc hòa cùng tiếng cười nói, bóng đen sau khi tiến vào nơi không có ánh mặt trời thì như cá gặp nước, cuồn cuộn dâng lên phía thượng thủ, nơi một nữ tử đang ngồi, trước mặt nàng ta, bóng đen đưa ra một đoạn trang sức ánh vàng, nữ tử giơ tay đón lấy chuôi trâm, bóng đen lập tức tản ra, ẩn mình biến mất.

Trang sức trong tay nàng ta lộ rõ toàn bộ đó là cây trâm bướm xanh vàng, nữ tử khẽ xoay nó trong tay, nhìn đôi cánh bướm run nhẹ, ánh lửa trại phía sau phản chiếu lên chiếc kim trâm, rực rỡ đến lóa mắt.

"Kim trâm của hoàng hậu, cuối cùng chẳng phải vẫn rơi vào tay nô gia sao?" Nữ tử thuận tay cài cây trâm lên đầu, phất tay áo, hỏi đám người đang gảy đàn múa hát mua vui phía dưới, "Nô gia mang cây trâm này thế nào?"

Đám người đang hưởng lạc phía dưới đồng loạt dừng lại, quay đầu nhìn nàng, kẻ gầy người đẫy, ai nấy đều mang vẻ đẹp riêng, bọn họ cùng cất tiếng, "Ngài mang cây trâm này, đúng là gấm lại thêm hoa."

Nghe vậy, nữ tử bỗng nở nụ cười rạng rỡ, nhưng ngay sau đó sắc mặt lập tức sa sầm lại, "Nô gia đã đẹp đến thế, cớ sao hắn ngay cả ngôi vị hoàng hậu cũng không chịu ban cho ta!"

Mọi người nghe tiếng liền đồng loạt quỳ rạp xuống, không ai dám hé răng nửa lời.

Nàng nhìn bộ dạng kinh hoảng của đám người phía dưới, khẽ nâng tay lên, "Quỳ làm gì? Nào, tiếp tục nhảy đi."

Mọi người vâng lời đứng dậy, các vũ nữ uốn lượn vòng eo mềm mại, từng bước di chuyển nhẹ nhàng, nơi tà váy thấp thoáng lộ ra một chiếc đuôi hồ ly.

Nữ tử xoay tay tháo cây trâm bướm trên đầu xuống, nhìn màu sắc đã không còn rực rỡ như thuở ban đầu, trong đầu hiện lên hình ảnh mà tên đạo sĩ truyền về trước khi chết.

"Đồ vật của hoàng hậu lại xuất hiện trên người một con bé......" Nữ tử vừa xoay cây trâm trong tay vừa khẽ nhíu mày, nàng at tùy ý ngoắc tay, có kẻ lập tức tiến lên, cúi đầu hỏi nhỏ.

Nữ tử hỏi: "Ngoài thứ này ra, bọn chúng không mang về thêm gì à?"

Đối phương liếc nhìn cây trâm trong tay nàng, rồi lắc đầu.

"Đồ vô dụng!" Nữ tử mắng một câu, chỉ thẳng vào hắn: "Ngươi đi đi, nhất định phải mang con bé đó về cho ta!"

Chưa kịp để hắn đáp lời, đã có giọng nói khác vang lên, "Thối quá!"

"Ai? Ai dám vô lễ như vậy?" Nữ tử đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, đảo mắt nhìn quanh đám người phía dưới, mọi người nhìn nhau, chẳng ai biết giọng nói ấy từ đâu ra.

Một dải nước xé gió lao tới, kèm theo giọng nói lạnh lẽo, "Đương nhiên là kẻ đến lấy mạng ngươi!"

Nữ tử lập tức thi pháp chém đứt dải nước, rồi ngẩng mắt nhìn rõ bóng dáng phía sau, chính là Thanh Mang trước đó đã rời đi một mình.

Thanh Mang lơ lửng giữa không trung, nhìn nữ tử ở không xa, trang phục của nàng ta vẫn y như năm xưa, gương mặt đào hoa như ngọc, áo đỏ khoác thân, hương hoa lan tỏa khắp nơi, không hề thay đổi.

Nữ tử ngửi thấy trên người Thanh Mang mùi nước nhè nhẹ, trong lòng đã mơ hồ đoán ra thân phận, một tay nàng khẽ động, phất lui đám người xung quanh, tay kia cài lại cây trâm bướm lên búi tóc, rồi cất giọng trêu đùa.

"Tỷ tỷ đại giá quang lâm, xin thứ lỗi cho Vân Cơ không kịp nghênh đón." Nàng ta vừa nói xong liền đổi sang giọng mỉa mai, "Hóa ra tỷ vẫn chưa chết sao, nô gia còn tưởng tỷ đã sớm bị thiên hỏa của quốc sư thiêu thành tro bụi rồi chứ!"

Đám người phía dưới đã sớm tán loạn bỏ chạy, có kẻ thậm chí hiện nguyên hình mà trốn đi, yến tiệc bị chen lấn va đổ, bừa bộn khắp nơi, chỉ còn lại một mảnh hỗn độn.

Thanh Mang không có hứng ôn chuyện cũ, phất tay một cái liền đánh ra một đạo pháp thuật, thẳng mặt đối phương mà tới.

Nữ tử nghiêng người né tránh, vừa giơ tay đã vang lên tiếng linh đang, bóng đen bốn phía như nước triều dâng, ồ ạt đánh về phía Thanh Mang, nàng ta nhìn Thanh Mang, cười yêu dị: "Năm đó không có duyên gặp mặt, hôm nay liền để tỷ tỷ mở mắt xem U Minh Quỷ Ảnh của nô gia, cũng coi như tròn một mối tâm nguyện!"

Cùng lúc đó,  Triển Hồng Nghê  quay lại không thấy  Đỗ Linh  và  Trần Ngộ Hòe , liền thi pháp tìm kiếm tung tích hai người, cuối cùng phát hiện bọn họ đang ở một khách đ**m.

Không biết hai người vì sao lại dừng chân ở đây, nàng vội vàng lên lầu, lần theo khí tức tìm đến phòng của Đỗ Linh, đứng trước cửa, nàng giơ tay gõ, một lúc sau người mở cửa lại là Trần Ngộ Hòe.

Thấy là hắn, Triển Hồng Nghê bất giác lùi lại một bước, đối diện với thanh niên thâm sâu khó lường này, nàng không thể vô tư như Đỗ Linh, trong mắt mang theo vài phần đề phòng.

Không thấy Đỗ Linh ra mặt, nàng mới thử hỏi: "Đỗ Linh đâu?"

"Đang nghỉ ngơi, có chuyện gì thì chờ muội ấy tỉnh rồi hãy nói." Dứt lời, Trần Ngộ Hòe khép cửa lại gọn gàng, hoàn toàn không có ý tiếp tục trò chuyện.

Triển Hồng Nghê nhìn cánh cửa đóng chặt, trong lòng càng thêm nghi hoặc, chẳng lẽ mình tìm nhầm phòng?

Nhưng nghe hắn nói nghỉ ngơi, nàng cũng chợt thấy cơn buồn ngủ kéo đến, nàng quay xuống lầu, gọi tiểu nhị thuê một gian phòng, rồi vào trong nằm nghỉ.

Đến khi Đỗ Linh tỉnh dậy, không thấy Trần Ngộ Hòe bên cạnh, nàng ngồi dậy nhìn quanh phòng, xác nhận quả thật không có ai mới đứng lên chỉnh trang, ra khỏi phòng, nàng theo bản năng liếc xuống lầu một cái, thấy hắn đang ngồi ở đại sảnh, liền quay lại đóng cửa rồi đi xuống.

Trần Ngộ Hòe chỉ gọi một ấm trà nóng, thấy Đỗ Linh xuống, hắn hỏi nàng có muốn ăn gì không, xác nhận xong mới vẫy tay gọi tiểu nhị.

Đỗ Linh gọi món xong, nhìn ra ngoài trời, lúc này đã là xế chiều, nàng chợt nghĩ, nếu không vì đi tìm cây trâm, có lẽ cũng chẳng chậm trễ đến vậy, thế là cúi đầu không nói gì.

"Triển Hồng Nghê đã tới đây." Trần Ngộ Hòe bỗng mở lời.

Đỗ Linh hơi ngẩn ra, rồi hỏi: "Vậy nàng ấy đâu?"

Trần Ngộ Hòe rót cho nàng một chén trà, mới đáp: "Ta hỏi tiểu nhị rồi, nàng ta thuê một gian phòng, chắc đang nghỉ ngơi."

Đỗ Linh nghe vậy thở dài một tiếng, "Vậy khi nào chúng ta đi?"

"Buổi tối." Trần Ngộ Hòe nói, "Ban ngày không thấy quỷ."

Nghe hắn nói thế, Đỗ Linh đành gật đầu, nàng chống cằm ngồi bên bàn, trông có phần buồn chán, lén liếc Trần Ngộ Hòe một cái, thấy hắn ngồi yên như núi, thân hình thẳng tắp, nàng bất giác bỏ tay xuống, chậm rãi ngồi thẳng lưng bắt chước tư thế của hắn, nhưng chưa được bao lâu đã thấy mỏi, cảm giác hoàn toàn không hợp với mình, thế là lập tức thả lỏng người ra.

Trần Ngộ Hòe chú ý tới những cử động nhỏ của nàng, thấy nàng lại chống cằm, nhìn chằm chằm chén trà xanh trước mặt mà chẳng buồn uống, ngồi ngẩn người ở đó, cũng không nói gì.

Chốc lát sau, tiểu nhị bưng một mâm đồ ăn tới, lần lượt bày lên bàn, lúc này ánh mắt Đỗ Linh mới chạy theo mấy món ăn.

Nàng rút một đôi đũa từ ống đũa ra, quay sang hỏi Trần Ngộ Hòe, "Tiểu sư huynh, huynh không nếm thử ạ?"

Trần Ngộ Hòe lắc đầu, hoàn toàn không có ý định động vào đồ ăn.

Một lúc sau, có người đi tới ngồi xuống chỗ trống, Đỗ Linh vốn định nói trong khách đ**m vẫn còn chỗ, bảo người đó sang bàn khác, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy Vu Úy mặt mày hằm hằm, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn về phía Trần Ngộ Hòe.

Thấy vậy, Đỗ Linh liền nhắc nhở, "Xin đừng có ý đồ với tiểu sư huynh của ta, nếu không thì......" Nàng gắp một miếng bánh vân phiến, bẻ gãy cái bánh ngay trước mặt Vu Úy, rồi mỉm cười với hắn.

Vu Úy lúc này mới quay đi chỗ khác, hừ lạnh một tiếng, dáng vẻ như kẻ hạ mình chịu thiệt, "Các ngươi quen Hồng Nghê thế nào?"

"Ồ ——" Nghe hắn hỏi về Triển Hồng Nghê, Đỗ Linh chợt hiểu ra, nàng nhìn sang Trần Ngộ Hòe, nở một nụ cười đầy ngầm hiểu.

Nhưng rồi nhớ lại bầu không khí vừa đối địch vừa quen thuộc giữa Triển Hồng Nghê và hắn lúc gặp nhau, nàng xoay mắt nhìn Vu Úy, hỏi lại: "Sao ngươi không tự đi hỏi nàng ấy?"

Vu Úy lập tức câm lặng.

Đỗ Linh như không hề để ý, gắp một con cá nhỏ chiên giòn bỏ vào miệng, quay đầu lại, nàng thấy Triển Hồng Nghê từ trên lầu đi xuống, liền nhìn sắc trời bên ngoài.

Giờ vẫn còn sớm, chưa đến lúc trời tối, không biết bọn họ còn phải ngồi đây chờ tới khi nào.

Triển Hồng Nghê xuống lầu thấy Vu Úy cũng ở đó, bèn ngồi xuống chỗ trống cuối cùng, rõ ràng không muốn nhìn hắn, liền buông lời châm chọc, "Ôi chao, hóa ra là Vu thiên sư? Công việc bận rộn như vậy, còn rảnh ngồi đây uống trà à?"

"Liên quan gì tới ngươi?" Vu Úy tự rót cho mình một chén trà, trông chẳng buồn để ý đến nàng.

Đỗ Linh ngồi bên cạnh nhìn hai người giằng co qua lại, lặng lẽ dịch sát về phía Trần Ngộ Hòe, rồi nhanh tay đổi vị trí mấy món mình thích ăn trên bàn, tránh cho khỏi bị vạ lây.

Khó khăn lắm mới thấy mặt trời dần ngả về tây, Đỗ Linh quay sang Trần Ngộ Hòe hỏi, "Có phải nên đi rồi không?"

Thấy nàng rõ ràng không muốn ngồi thêm, Trần Ngộ Hòe đành đứng dậy đi tìm chưởng quầy thanh toán, rồi dẫn nàng rời khỏi khách đ**m.

Triển Hồng Nghê một lòng muốn trừ ma vệ đạo, tự nhiên cũng đứng lên đi theo, nàng tới bên Đỗ Linh hỏi: "Bây giờ là chuẩn bị qua đó hả?"

"Tiểu sư huynh nói đợi trời tối, chắc còn phải chờ một lúc." Đỗ Linh nhìn ánh chiều tà phía tây đáp.

Lúc này Trần Ngộ Hòe mới mở lời: "Trước tiên quay lại chỗ tối qua tìm được Linh Linh."

Dù sao thì sau khi ra khỏi thành, bốn người mỗi người thi triển pháp thuật rời đi, Đỗ Linh ngự kiếm chở Trần Ngộ Hòe, Triển Hồng Nghê thấy vậy vốn muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đến tu vi mà Trần Ngộ Hòe đã thể hiện trước đó, cuối cùng vẫn im lặng, không quấy rầy.

Khi họ tới nơi xảy ra chuyện đêm qua, mặt trời mới chỉ lặn được một nửa, mùa hè ban ngày dài, sau khi mặt trời lặn hẳn chắc còn phải chờ thêm một lúc nữa.

Đợi đến khi nơi chân trời hiện lên sắc hoàng hôn, Trần Ngộ Hòe mới bắt đầu thi pháp, so với lúc tìm Đỗ Linh, lần này hắn không cần dùng máu của mình cũng có thể gọi những cô hồn dã quỷ trong núi rừng, chỉ là thân xác này của hắn không biết còn có thể chống đỡ được bao lâu.

Hôm nay không giống hôm qua, hắn chỉ gọi mấy con dã quỷ quen đường, dặn chúng đi trước dẫn lối, tìm những dấu vết còn sót lại của đám quỷ ảnh, bọn họ chỉ cần theo phía sau, không phải hao tâm tổn lực.

Đây là lần đầu Đỗ Linh thấy Trần Ngộ Hòe thi triển quỷ thuật, cảm nhận được luồng âm phong lướt qua bên người, nàng vô thức dịch sát lại gần hắn hơn, "Tiểu sư huynh, huynh có thể để bọn họ hiện hình không? Những thứ này không nhìn thấy cũng chẳng sờ được, thật sự đáng sợ lắm!"

Trần Ngộ Hòe nhìn mấy con quỷ hồn kia một cái, rồi quay sang Đỗ Linh, đưa tay ra: "Tu vi của chúng không đủ, muội nắm tay ta, sẽ không có thứ gì làm hại được muội."

Đỗ Linh đưa tay luồn qua tay hắn, mười ngón đan chặt, nàng đảo mắt nhìn quanh, trước mặt chẳng có gì, chỉ cảm nhận được âm phong thổi qua mặt, liền ôm chặt lấy cánh tay hắn.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 41 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.