Cô nương áo đỏ đặt Đỗ Linh xuống, rồi xoay người nhìn về phía mao cương đang đứng không xa.
"Tiểu sư thúc, sao người lại tới đây?" Người trung niên trông thấy nàng, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
"Có một người đuổi xác nói với ta nơi này xảy ra chuyện, nên ta tới xem thử." Cô nương áo đỏ nói xong liền liếc nhìn Đỗ Linh một cái, cũng không để tâm nhiều, dồn toàn bộ tinh thần đối phó với mao cương.
Nàng liên tiếp đánh ra mấy đạo bùa chú trong tay, chuông bạc nơi thắt lưng rung lên không ngừng, bóng người thoắt cái đã biến mất khỏi tầm mắt Đỗ Linh.
Thấy nàng quen biết với nhóm thiên sư, Đỗ Linh liền hỏi: "Ngươi biết nàng là ai không?"
Người trung niên thấy nàng hỏi, bèn kiên nhẫn đáp lại, lúc này Đỗ Linh mới biết bọn họ thuộc về một nhánh gọi là Xích Thiên sư, còn cô nương áo đỏ tên là Triển Hồng Nghê, là con gái của chưởng môn Xích Thiên sư, thiên phú cực cao, ngay cả ông ta cũng tự thẹn không bằng.
Đỗ Linh cũng biết người trung niên kia tên là Tiết Tuyết Phong, cũng thuộc nhánh Xích Thiên sư, chỉ là thiên phú không bằng Triển Hồng Nghê, hơn nữa hôm nay ông vốn định dẫn đệ tử ra ngoài để rèn luyện, nào ngờ có một đồ đệ quá đắc ý, hành động liều lĩnh, suýt nữa thì mất mạng.
Tiết Tuyết Phong cũng nói thẳng, đối phó với mấy con tiểu cương thi thì còn được, chứ gặp loại quỷ quái đã sinh linh trí thế này, ông chỉ có cách tự bảo toàn, chứ không có bản lĩnh thu phục.
Trong lúc họ nói chuyện, Trần Ngộ Hòe đã đi tới trước mặt, thấy Đỗ Linh vẫn bình an vô sự, hắn mới đưa mắt nhìn sang Triển Hồng Nghê đang giao đấu với mao cương.
Những ngày qua, Trần Ngộ Hòe hiếm khi ra tay, hắn nhìn con mao cương lơ lửng giữa không trung, khẽ mím môi, không biết từ lúc nào, trong tay hắn đã xuất hiện một cây sáo trúc trắng như ngọc, trên thân không hề lộ ra nửa phần sát khí.
Triển Hồng Nghê dù thiên phú cao đến đâu, nhưng tuổi còn trẻ, đối phó với loại quỷ quái đã sống mấy trăm năm như vậy vẫn có phần vất vả, bùa chú trong tay nàng đa phần đều bị nó né tránh, loại quái vật da đồng xương sắt này quả thật vô cùng khó đối phó.
Nhận ra điều đó, nàng không dây dưa thêm, lập tức rút lui về bên cạnh Tiết Tuyết Phong, cau mày nói: "Tiết sư điệt, ngươi mau dẫn các đồ đệ rời khỏi đây, đi tìm Tam sư huynh sư phụ ngươi tới giúp, chúng ta đối phó nổi nó đâu!"
Tiết Tuyết Phong gật đầu đáp ứng, dẫn đệ tử chuẩn bị rời đi, Triển Hồng Nghê cũng quay sang bảo Đỗ Linh mau đi.
Đỗ Linh lúc này lại không hề lo lắng, nàng đưa tay kéo vạt áo Trần Ngộ Hòe, khẽ hỏi, "Tiểu sư huynh, huynh đối phó được không?"
Trần Ngộ Hòe quay đầu nhìn nàng một cái, xoay nhẹ cây sáo trong tay, rồi vươn thẳng cánh tay.
Triển Hồng Nghê thấy vậy liền lên tiếng: "Da lông nó quá dày, đừng phí công vô ích, mau đi tìm người giúp mới là thượng sách!"
Lời nàng vừa dứt, thân hình Trần Ngộ Hòe đã biến mất khỏi chỗ cũ, một thân hắc y của hắn hòa vào màn đêm, trong chớp mắt chỉ thấy con mao cương không rõ bị thứ gì đánh rơi thẳng xuống đất.
Triển Hồng Nghê trố mắt, miệng còn chưa kịp khép lại: "......"
Ngay sau đó, một đạo kiếm khí từ không trung giáng xuống, con mao cương còn chưa kịp phản kháng đã lập tức mất mạng, quái vật vừa rồi còn vô cùng khó đối phó trong nháy mắt đã hồn phi phách tán.
Đỗ Linh biết thực lực của Trần Ngộ Hòe rất cao, nhưng vẫn không sao đoán được thực lực của hắn rốt cuộc tới mức nào, hôm nay tận mắt chứng kiến, nàng mới hiểu khoảng cách giữa mình và hắn lớn đến thế nào, nàng bỗng dâng lên một cảm giác xa vời, như thể hắn bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi, bỏ nàng lại phía sau.
Nhận ra mình nảy sinh suy nghĩ ấy, Đỗ Linh vội lắc đầu, Trần Ngộ Hòe đã từng hứa với nàng, sẽ không rời đi dễ dàng, nàng nên tin lời tiểu sư huynh.
Trần Ngộ Hòe chậm rãi đáp xuống bên cạnh thi thể mao cương, hắn nhắm mắt, vận pháp quyết, thân xác trên mặt đất lập tức hóa thành tro bụi, tan biến vào đất trời.
Triển Hồng Nghê cùng mọi người đứng ngây ra một lúc, lúc này mới hiểu Trần Ngộ Hòe là cao nhân ẩn thế, chỉ là không rõ danh tính.
Triển Hồng Nghê nảy sinh ý định kết giao, vừa định tiến lên thì phát hiện chiếc Tam Thanh Linh ở thắt lưng mình vẫn còn vang lên, điều này chứng tỏ gần đây vẫn còn quỷ quái, nàng cảm thấy kỳ lạ, liền lấy la bàn ra dò xét.
Đỗ Linh chạy lại, cười rạng rỡ: "Tiểu sư huynh thật là lợi hại!"
Trần Ngộ Hòe cau mày nhìn nàng, "Sau này tu hành không được lơ là, ra ngoài mà còn phải để người khác cứu, lần sau chưa chắc đã may mắn như vậy."
Nghe hắn nói, Đỗ Linh lập tức xìu xuống, đứng tại chỗ dùng mũi chân đá đất, đáp khẽ, "Vâng."
Thấy nàng ngoan ngoãn, sắc mặt Trần Ngộ Hòe mới dịu đi đôi chút, hắn hỏi: "Muội đã cảm ơn cô nương lúc nãy chưa?"
Được nhắc, Đỗ Linh mới sực nhớ mình còn chưa nói lời cảm ơn người ta, nàng liền quay sang nói lời cảm ơnvới Triển Hồng Nghê.
Triển Hồng Nghê nhìn la bàn trong tay, nghe vậy khẽ mỉm cười, "Không cần cảm ơn đâu, theo ta thì nên cảm ơn sư huynh của cô nương mới phải, nếu không dân làng phen này e là gặp đại họa rồi."
Nói xong, nàng khép hai ngón tay trỏ và giữa lại, đặt lên la bàn truyền linh lực, "Gần đây dường như còn có quỷ quái, không thể lơ là."
"Tiểu sư thúc, ở đây vẫn còn quỷ sao?" Tiết Tuyết Phong lập tức cho các đệ tử đề cao cảnh giác, rồi hỏi Triển Hồng Nghê.
Triển Hồng Nghê gật đầu, nàng nói: "Tam Thanh Linh đã vang, chứng tỏ quanh đây còn có thứ không sạch sẽ, chúng ta phải cẩn thận!"
Lúc này Đỗ Linh mới phát hiện, tiếng chuông nàng vẫn nghe thấy bấy lâu nay chính là từ chiếc chuông nhỏ nơi thắt lưng Triển Hồng Nghê, nàng nhìn chiếc chuông tam giác kia không ngừng lay động, tiếng chuông vốn nhẹ nhàng bỗng trở nên dồn dập, gấp gáp.
Đỗ Linh tuy không hiểu, nhưng người của Thiên Sư Môn lại biết rõ đó là dấu hiệu quỷ quái đang đến gần.
Triển Hồng Nghê chăm chú nhìn kim chỉ trên la bàn, kim bắt đầu lắc lư trái phải, tốc độ cũng từ chậm rãi dần dần chuyển sang gấp gáp hơn.
"Linh Linh, nên về thôi." Trần Ngộ Hòe bước tới trước mặt mọi người.
Ngay khoảnh khắc hắn cất tiếng, chiếc chuông bên hông Triển Hồng Nghê đột nhiên im bặt, kim chỉ trên la bàn cũng chậm rãi quay về vị trí ban đầu, trong giây lát xung quanh trở nên yên ắng lạ thường, bầu không khí thoáng chốc mang theo vài phần quỷ dị.
Đỗ Linh không để ý tới điều đó, chỉ thấy chuông của Triển Hồng Nghê không còn vang nữa, liền nói, "Nó không kêu nữa, chắc là không sao rồi, vậy ta và tiểu sư huynh về ngủ trước nhé."
Triển Hồng Nghê nhìn la bàn trong tay, có chút khó hiểu, nàng khẽ lắc kim chỉ, nhưng cũng không có phản ứng gì.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!