Đỗ Linh còn chưa kịp nghĩ thông, thiếu nữ kia dường như đã quay lại, mời người vào trong.
Nàng không nhìn thấy cảnh tượng, chỉ có thể dựa vào âm thanh để phán đoán tình hình xung quanh.
Đỗ Linh cảm thấy rất lạ, dường như nàng bị giam cầm trong giấc mộng này không thể di chuyển, không thể mở miệng nói.
Đợi tới lúc nàng mơ màng sắp ngủ gật, bỗng nghe thấy một trận huyên náo, mở mắt ra, trước mặt liền là bầu trời u ám, mưa lớn trút xuống như thác.
Lúc này, Đỗ Linh mới phát hiện mình đang đứng giữa màn mưa, những hạt mưa từ trên cao rơi xuống xuyên qua thân thể nàng, không hề bị cản trở, nặng nề đập xuống mặt đất.
Bên tai vang lên tiếng dao xé gió, nàng quay đầu nhìn lại, liền thấy trên mặt đất la liệt thi thể, khi sinh khí tan biến, những thân xác ấy dần dần hiện nguyên hình, hóa thành từng con hồ ly lông xù.
Sau khi giải quyết xong đám hồ yêu ở đây, thanh niên dường như cảm nhận được điều gì đó, quay đầu nhìn về một hướng, hắn do dự trong chốc lát nhưng không đuổi theo, chỉ cúi đầu niệm chú thanh tẩy sạch vết máu trên kiếm, rồi thu kiếm lại, mở ô che mưa xoay người rời đi.
Đỗ Linh nhấc chân định đuổi theo, không ngờ bị thứ gì đó vướng phải, lập tức giật mình tỉnh khỏi giấc mơ.
Nàng mở mắt, ngơ ngác nhìn quanh, Lan Dung Dung ở bên cạnh thấy nàng tỉnh, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hỏi, "Muội gọi tỷ mãi mà không tỉnh, thân thể không ổn à?"
Đỗ Linh chớp mắt nhìn nàng, "Không sao."
Nàng ngồi dậy trên giường, lúc này mới phát hiện đầu hơi đau, đưa tay day day trán rồi hỏi: "Bây giờ là lúc nào rồi?"
Nói xong, nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã ngả màu hoàng hôn, sắp tối hẳn, "Thì ra đã muộn như vậy."
"Tỷ thật sự không sao chứ?" Lan Dung Dung quan sát kỹ Đỗ Linh, thấy nàng không có gì bất thường mới nói: "Vậy thì đừng cứ ở lì trong phòng ngủ mãi, ngủ nhiều cũng không tốt."
"Ta biết rồi." Đỗ Linh cong môi cười để nàng yên tâm, rồi xuống giường, chuẩn bị ra ngoài đi lại một chút.
Vừa ra khỏi phòng, nàng phát hiện Trần Ngộ Hòe không có trong viện, trong viện chỉ còn Diêu Hinh và Chúc Thiên Thiên, nàng quay lại hỏi Lan Dung Dung một câu mới biết, buổi chiều Trần Ngộ Hòe đã rời đi, cũng không nói là đi đâu.
Còn hai người kia thì ra ngoài dò hỏi tin tức, dù sao Diêu Hinh và Chúc Thiên Thiên không tiện xuất hiện bên ngoài, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Đỗ Linh không nói thêm gì, đi tới ngồi xuống bên bàn đá trong viện, thấy Diêu Hinh đang ngẩn người, không biết đang nghĩ gì.
Tâm trạng nàng lúc này cũng chẳng khá hơn, nên không hỏi nhiều, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng trong mơ, từng động tác ra chiêu của thanh niên rõ mồn một.
Thậm chí, nàng còn có thể thuộc làu làu từng chiêu kiếm của hắn, đó chính là kiếm pháp Trần Ngộ Hòe từng dạy nàng, hắn chưa từng giữ lại điều gì, đem toàn bộ những gì mình biết truyền cho nàng.
Lòng Đỗ Linh lúc này rối bời khó tả, Trần Ngộ Hòe có liên quan đến thanh niên kia, thanh kiếm trong tay người ấy rõ ràng chính là Toại Ngọc Kiếm của Lăng Mộc Sanh, hai chữ đó nàng nghe rất rõ, tuyệt đối không thể nhầm.
"Toại Ngọc......" Đỗ Linh lẩm bẩm, trong lòng nhất thời không phân rõ được đâu là mơ, đâu là thực.
Lăng Mộc Sanh chính là tiểu sư huynh sao?
Một nghi vấn lớn dâng lên trong lòng nàng, nhưng nàng lại không dám khẳng định, nếu điều đó là thật, vậy vì sao hắn lại biến thành dáng vẻ như hiện tại?
Nàng nghĩ không thông, đến tối trước khi đi ngủ, Trần Ngộ Hòe mới trở về, hắn trông khá mệt mỏi, không biết đã đi đâu cả ngày.
Đỗ Linh cố ý ngồi đợi hắn trong viện, những người khác đều đã về phòng nghỉ ngơi, khi thấy hắn xuất hiện, nàng tiến lên định nói ra nghi vấn trong lòng, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt ấy, lời đến bên môi lại không sao thốt ra được.
Ngược lại, Trần Ngộ Hòe nhìn ra tâm sự của nàng, chủ động hỏi: "Muội có lời muốn nói với ta?"
Đỗ Linh do dự một lát rồi gật đầu.
"Ở đây không tiện nói chuyện?" Trần Ngộ Hòe lại hỏi.
Đỗ Linh lại gật đầu.
Thấy vậy, Trần Ngộ Hòe bật cười nhẹ, tuy không biết nàng định nói gì, nhưng vẫn dẫn nàng rời khỏi viện, rẽ qua vài con hẻm nhỏ, phía trước là một con suối, xung quanh không có ai.
Đêm nay không có trăng, bầu trời phủ kín mây đen, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể đổ mưa, bóng đêm dày hơn thường lệ.
"Giờ có thể nói rồi chứ?" Trần Ngộ Hòe nhẹ giọng hỏi.
Đỗ Linh do dự hồi lâu, nhưng lời thốt ra lại là chuyện khác, "Buổi chiều huynh đi đâu?"
Trần Ngộ Hòe sững người một chút, nghiêng đầu nhìn dòng suối, không lên tiếng.
Không nghe thấy câu trả lời, Đỗ Linh cảm thấy có gì đó không ổn, liền ngẩng đầu nhìn hắn, thấy Trần Ngộ Hòe mím môi không nói, nàng không ngờ chỉ một câu hỏi lại khiến hắn im lặng đến vậy.
"Không thể nói với muội à?" Đỗ Linh hỏi.
Đột nhiên, nàng cảm thấy mình không còn tự tin nữa, nàng chợt nhận ra bản thân dường như chưa từng thực sự hiểu về người trước mặt, rốt cuộc nàng là yêu Trần Ngộ Hòe, hay chỉ yêu hình ảnh mà hắn thể hiện ra?
Rồi một nghi vấn khác lại nảy sinh, Trần Ngộ Hòe có từng thật lòng thích nàng hay không?
Đỗ Linh nghĩ không ra, tự giễu cười khẽ một tiếng, "Cũng phải thôi, muội hỏi gì huynh chẳng luôn qua loa cho xong, đây đâu phải lần đầu."
Đỗ Linh cúi đầu, không muốn nhìn gương mặt quá đỗi bình tĩnh của Trần Ngộ Hòe, cũng không muốn để hắn nhìn thấy sự không cam lòng trên nét mặt mình.
"Sau này muội sẽ không hỏi nữa." Nói xong, Đỗ Linh xoay người định rời đi, nhưng cổ tay bỗng bị người ta kéo lại.
Trần Ngộ Hòe không hiểu vì sao Đỗ Linh lại như vậy, hắn chỉ chần chừ trong chốc lát, nhưng cảm xúc của Đỗ Linh dường như đột nhiên bùng nổ, khiến hắn vội vàng giải thích, "Không phải, ta chỉ là không muốn muội lo lắng.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện nổi bật trên , hấp dẫn nhờ yếu tố Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!