Chương 39: #39. Chương 39

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Trần Ngộ Hòe nhận được tin tức do những cô hồn dã quỷ truyền về, thần sắc càng thêm u ám.

Hắn mở mắt, thu hồi pháp thuật, để đám cô hồn dã quỷ tan đi, sau khi xác định phương hướng từ những hình ảnh chúng gửi lại, hắn lập tức đuổi theo về phía đó.

Những người còn lại cũng vội vàng theo sau, tốc độ ngự phong của Trần Ngộ Hòe nhanh hơn hẳn mọi người, ngoại trừ Thanh Mang, Triển Hồng Nghê và Vu Úy chỉ có thể miễn cưỡng không bị bỏ lại phía sau.

Thanh Mang hỏi Trần Ngộ Hòe, "Đã tìm thấy muội ấy rồi sao?"

"Ừ." Trần Ngộ Hòe khẽ đáp, rồi nói thêm: "Nhưng tình trạng của muội ấy hiện giờ có chút rắc rối."

Bọn họ đuổi một đoạn, Thanh Mang mới hiểu rắc rối mà Trần Ngộ Hòe nhắc tới là gì, trước mắt là một màn đen cuồn cuộn, che kín nửa bầu trời, không thấy sao trăng, cũng chẳng còn núi rừng cây cối.

Nơi bóng đen đi qua, chim chóc tán loạn, muông thú bỏ chạy, không còn lấy một sinh linh sống sót.

Sắc mặt Thanh Mang lập tức thay đổi, "Là muội ấy sao?"

Trần Ngộ Hòe nhìn đám bóng đen tụ tập thành đàn, so với những gì gặp trong ngôi miếu hoang trước kia thì hoàn toàn không thể sánh bằng, chúng cuồn cuộn tiến về phía trước, ở chính giữa mơ hồ lộ ra một vệt lam nhạt.

Nhận ra màu y phục của Đỗ Linh, Trần Ngộ Hòe không hề do dự, lập tức bay thẳng về phía đó.

Nhận thấy có kẻ xâm nhập, từng bóng đen lao tới, muốn ngăn cản hắn, nhưng đều bị luồng quỷ khí cuồng nộ quanh người Trần Ngộ Hòe đánh tan.

Không biết từ lúc nào, sáo trúc ngọc đã nằm trong tay hắn, cổ tay xoay chuyển, mỗi lần vung lên là vài bóng đen lập tức tan biến.

Thanh Mang và Triển Hồng Nghê chạy tới sau cũng không hề đứng nhìn, liên tục thi pháp giúp Trần Ngộ Hòe giảm bớt áp lực.

Rất nhanh, Trần Ngộ Hòe chạm được vào vạt áo của Đỗ Linh, hắn dùng cây sáo ngọc đánh tan đám bóng đen tụ phía trên, hoàn toàn lộ ra thân ảnh của nàng, lúc này nàng yên tĩnh nằm lơ lửng giữa không trung, nhắm mắt như đang say ngủ.

Trần Ngộ Hòe bước tới, vòng tay ôm lấy eo nàng, vừa định rời đi thì những bóng đen xung quanh đột ngột dồn cả về phía hắn, cản đường, rõ ràng không muốn để hắn mang Đỗ Linh ra ngoài.

Hắn thử gọi nàng tỉnh lại, nhưng Đỗ Linh vẫn không có phản ứng, nếu không phải mạch đập ổn định, hơi thở vẫn còn, e rằng hắn đã không thể bình tĩnh như lúc này.

Vừa rồi để tìm Đỗ Linh, hắn đã dùng qua quỷ thuật một lần, nếu lần này lại tiếp tục, cơ thể hiện tại của hắn e là không chịu nổi, Trần Ngộ Hòe cau mày nhìn đám bóng đen bay lượn khắp nơi, do dự giây lát, cuối cùng vẫn quyết định giơ tay kết ấn.

Đúng lúc ấy, một luồng ánh sáng xanh nhạt xuất hiện, Thanh Mang đứng trong một vòng chắn tròn khổng lồ, trông như một bọt nước cá.

Nàng bao trọn Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh vào trong màn chắn, rồi vội vàng tiến lên xem xét tình trạng của Đỗ Linh, "Tiểu Linh nhi làm sao vậy?"

"Quỷ khí nhập thể, hôn mê bất tỉnh." Trần Ngộ Hòe đặt nàng xuống, nắm lấy một tay của Đỗ Linh, tay kia đặt lên mạch, nhắm mắt lại.

Trong kinh mạch của Đỗ Linh xuất hiện từng sợi hắc khí, chậm rãi từ khắp cơ thể dồn về mạch tay nàng, rồi bị Trần Ngộ Hòe từng chút một rút ra, chờ đến khi quỷ khí trong người nàng được loại bỏ hoàn toàn, hắn mới từ từ mở mắt.

Bên trong màn chắn yên tĩnh đến lạ thường, Thanh Mang dùng pháp lực duy trì kết giới, còn bên ngoài, từng bóng đen liên tiếp va đập, bóng đen dày đặc bao vây kín mít, không để lộ một khe hở nào.

Đỗ Linh chậm rãi mở mắtt, ánh nhìn còn mơ hồ, dường như chưa hoàn toàn tỉnh táo, khi ánh mắt dần lấy lại tiêu cự, gương mặt Trần Ngộ Hòe đã ở rất gần trước mắt nàng. Đỗ Linh bỗng đưa tay ôm chặt lấy hắn.

"Tiểu sư huynh......" Nàng không ngờ người đầu tiên mình nhìn thấy khi tỉnh lại lại là Trần Ngộ Hòe, nàng còn tưởng rằng lần này mình chắc chắn đã gặp nạn.

Lúc đó nàng chỉ nghĩ, mình còn chưa kịp nói với Trần Ngộ Hòe rằng nàng không hề sợ hắn, chỉ là khi thật sự đối diện với hắn lúc này, Đỗ Linh lại không thể thốt nên lời. Nàng ôm chặt lấy thân thể hơi lạnh của hắn, cảm nhận rõ ràng sự nhẹ nhõm sau cơn hiểm tử.

Thấy nàng tỉnh lại, Trần Ngộ Hòe cuối cùng cũng thở phào, bị nàng ôm bất ngờ, hắn khựng lại một chút, rồi chậm rãi đặt tay lên lưng nàng, nhẹ nhàng vỗ về trấn an.

"Ta ở đây." Trần Ngộ Hòe nhắm mắt lại, khẽ tựa má vào cổ nàng, vòng tay siết chặt thêm vài phần, trong lòng hắn lúc này không hẳn là niềm vui mất mà tìm lại được, mà là một nỗi bất an khó gọi tên.

Thanh Mang đứng bên cạnh nhẫn nhịn một lúc, thấy hai người ôm nhau càng lúc càng chặt, rốt cuộc không nhìn nổi nữa, lên tiếng nhắc nhở, "Định ôm tới bao giờ? Không qua đây giúp ta hả!"

Đỗ Linh lúc này mới hoàn hồn, nàng ngượng ngùng buông Trần Ngộ Hòe ra, rồi mới nhận ra xung quanh còn có người, nàng nhìn thoáng qua bốn phía, thấy đám bóng đen vẫn âm hồn bất tán, nàng cau mày, trong lòng dâng lên cảm giác chán ghét.

"Vì sao những thứ này lại tìm tới muội?" Đỗ Linh không sao hiểu nổi, nàng chậm rãi đứng dậy, nhìn đám bóng đen bị chắn ở bên ngoài, giơ tay đánh ra một luồng linh lực sắc như kiếm, lập tức chém tan hai bóng đen.

Những thứ này thực lực không cao, nhưng lại tụ tập với số lượng lớn, chúng không biết sợ chết, liên tiếp xông lên, mà một người thì khó lòng để ý khắp bốn phía, rất dễ trúng chiêu.

"Đây là đồ của Vân Phi." Thanh Mang bỗng lên tiếng, "Giải quyết chúng trước đã, rồi ta sẽ nói cho muội sau."

Đỗ Linh vốn muốn hỏi vì sao trước đây Thanh Mang chưa từng nhắc tới những bóng đen này, nhưng biết lúc này không phải thời điểm thích hợp, nàng liền triệu hồi Ly Hỏa Kiếm, định xông ra ngoài đối phó đám bóng đen, lại bị Trần Ngộ Hòe cản lại.

Trần Ngộ Hòe nói: "Muội ra ngoài không an toàn, ở lại đây đi."

Đỗ Linh do dự một chút rồi gật đầu, nàng lẩm nhẩm niệm quyết, điều khiển Ly Hỏa Kiếm lao ra khỏi màn chắn, cho dù không cầm kiếm trong tay, nàng vẫn có thể ngự kiếm, chém giết những bóng đen bên ngoài.

Thấy nàng điều khiển phi kiếm nghênh địch, Trần Ngộ Hòe tạm thời yên tâm, hắn xoay bàn tay, cây sáo ngọc xuất hiện trong tay, rồi cầm sáo rời khỏi kết giới.

Thanh Mang duy trì toàn bộ màn chắn, đề phòng bóng đem thừa cơ xông vào, còn Triển Hồng Nghê và Vu Úy thì ở bên ngoài, mỗi người thi triển pháp thuật, thanh trừ đám quỷ ảnh.

Thanh Mang quay đầu liếc Đỗ Linh một cái, thấy nàng đang toàn tâm toàn ý ngự kiếm, liền không quấy rầy, chỉ nhìn ra nơi thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng xanh biếc của thanh ngọc kiếm, thân kiếm xuyên qua màn đen đặc quánh.

Nàng chợt thốt lên: "Thanh Yên Ngọc?"

"Hả?" Đỗ Linh nghe thấy Thanh Mang nói, quay đầu lại, "Tỷ tỷ vừa nói gì thế?"

"Không có gì, chỉ là không ngờ cuối cùng thanh kiếm này lại đến tay muội?" Thanh Mang nói.

Đỗ Linh đổi pháp quyết trong tay, có chút khó hiểu, "Tỷ tỷ biết Ly Hỏa Kiếm sao?"

"Ta từng thấy, sau đó không biết thất lạc đi đâu." Thanh Mang đáp, "Lúc nước mất nhà tan, rất nhiều đồ vật trong hoàng cung Nam Nghiêu đều biến mất."

Đỗ Linh sửng sốt, "Tỷ nói Ly Hỏa Kiếm là của Nam Nghiêu?"

"Đã từng là vậy." Thanh Mang nhìn những bóng đen va vào màn chắn rồi nhanh chóng bị kiếm khí chém tan, trong những khe hở của bóng tối, thấp thoáng thấy bàn tay đang nắm chặt cây sáo ngọc.

Thanh Mang bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, khẽ thì thầm một câu, "Thảo nào lại thấy quen, thì ra là gặp mà chưa từng thật sự thấy."

"Tỷ vừa nói gì thế?" Đỗ Linh không nghe rõ lời Thanh Mang nói, đám bóng đen bên ngoài dường như giết mãi không hết, nàng cũng không biết mình còn có thể cầm cự được bao lâu.

Nhưng lần này có Trần Ngộ Hòe ở bên cạnh, nàng cảm thấy mọi chuyện hẳn sẽ không đến mức quá tệ.

"Thanh Yên Ngọc Kiếm là chí bảo của hoàng cung Nam Nghiêu, vốn là bội kiếm của Nữ quân Ngân Sở, đến tay muội cũng không tính là bị chôn vùi." Nhắc tới chuyện cũ, Thanh Mang khẽ thở dài, nói xong nàng không tiếp tục đề tài nữa, mà tập trung đánh tan những bóng đen xung quanh.

Khi mấy người bọn họ đã tiêu diệt gần hết đám bóng đen, chúng đột ngột rút lui như thủy triều, cảnh vật xung quanh dần hiện ra trở lại, chỉ là không rõ lúc này đang ở địa giới nào.

Thanh Mang đưa Đỗ Linh đáp xuống mặt đất, rồi mới thu hồi màn chắn.

Triển Hồng Nghê thấy Đỗ Linh bình an vô sự, lập tức chạy tới bên nàng, "Ngươi không sao chứ?"

"Không sao." Đỗ Linh thu Ly Hỏa Kiếm lại, khẽ lắc đầu, mỉm cười trấn an nàng.

Lúc này Triển Hồng Nghê mới thật sự thở phào, nếu Đỗ Linh gặp chuyện, nàng nhất định sẽ tự trách mình không thôi, nghĩ vậy nàng liếc nhìn Trần Ngộ Hòe một cái, rồi kéo Đỗ Linh sang một bên.

"Chuyện lúc trước là ta l* m*ng, sư huynh của ngươi không phải người xấu, thật xin lỗi." Triển Hồng Nghê hạ giọng nói.

Đỗ Linh hơi ngạc nhiên, vội vàng xua tay, "Ngươi cũng đâu làm sai gì, chỉ là có lòng tốt thôi.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện nổi bật trên , hấp dẫn nhờ yếu tố Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.