Chương 36: #36. Chương 36

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Trong mơ, có ai đó dùng vòng tay ấm áp ôm lấy nàng, giọng nói mềm mại dịu dàng vỗ về, khẽ khàng dỗ dành, Đỗ Linh chậm rãi ngẩng đầu lên, trông thấy một gương mặt xinh đẹp.

"Tiểu Linh nhi của ta, sao lại không nói gì thế?" Nữ tử mỉm cười hỏi, rồi nhẹ nhàng trao nàng cho một người khác.

Vòng tay ấy còn rộng lớn và vững chãi hơn cả cái ôm mềm mại ban nãy, Đỗ Linh quay đầu lại, nhìn thấy một gương mặt nam nhân xa lạ, "Nào, gọi phụ thân đi."

"......" Đỗ Linh không đáp, chỉ nhìn hắn, rồi đưa đôi tay mũm mĩm ngắn ngủn kéo tai hắn, như thể thấy rất thú vị.

Nữ tử thấy vậy không nhịn được che miệng cười, dỗ dành Đỗ Linh ngoan ngoãn hơn.

Đỗ Linh nghịch ngợm một lúc liền sinh buồn ngủ, chẳng bao lâu sau nàng gục trong vòng tay ấm áp mà chìm vào giấc ngủ, bên tai dần vang lên tiếng mưa rơi tí tách, hòa cùng một khúc hát uốn lượn buồn bã, âm thanh lúc đứt lúc nối, xa xăm mơ hồ.

Nàng cảm thấy chính mình mí mắt thập phần trầm trọng, chỉ có thể nghe thấy nữ tử ôn nhu thanh âm, mang theo không dễ phát hiện bi thương, "Tiểu Linh nhi, Tiểu Linh nhi của ta, chỉ thuộc về một mình ta......"

Chẳng bao lâu sau, có người lên tiếng cắt ngang, giọng nói ấy chói tai, sắc lạnh, không mang theo chút cảm xúc nào, "Thỉnh nương nương giá lâm Vân Thủy Đình."

Tiếng mưa theo đó mỗi lúc một lớn, Đỗ Linh vùng vẫy, muốn nhìn rõ thế giới trước mắt, nhưng chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được có người đang đứng trước mặt mình nói chuyện, lời nói đứt quãng, dường như mang theo một tia mong đợi.

"Phụ hoàng của con là bậc anh minh thần võ nhất, hắn chỉ là... rồi sẽ ổn thôi, Tiểu Linh nhi của ta......" Giọng của nữ tử lúc có lúc không, Đỗ Linh nghe không rõ, chỉ thấy trong lòng dấy lên nỗi khó hiểu mơ hồ.

Nàng muốn mở mắt, muốn vươn tay ôm lấy người ấy, muốn nói điều gì đó, nhưng Đỗ Linh vẫn bị nhấn chìm trong giấc mộng mờ ảo.

Bỗng nhiên, thế giới trở nên sáng tỏ, nàng mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong xe ngựa, lúc này trời đã sáng hẳn, ánh sáng của Hải Minh Châu bên cạnh cũng trở nên nhạt đi.

Đỗ Linh nằm yên trong xe, nhìn chằm chằm vào vách xe phía trên, phải hít thở một lúc lâu nàng mới dần bình tĩnh lại, khi ấy nàng mới nhận ra mình vẫn đang ở trong xe ngựa, Trần Ngộ Hòe không ở bên cạnh, xe khẽ xóc nảy, rõ ràng vẫn đang trên đường đi.

Nàng lập tức ngồi bật dậy, vén rèm xe lên, trông thấy thanh niên áo đen đang ngồi bên ngoài, thấy hắn vẫn còn ở đó, Đỗ Linh bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Nghe thấy động tĩnh, Trần Ngộ Hòe quay đầu lại, thấy Đỗ Linh mồ hôi đầm đìa, rõ ràng vừa bị ác mộng quấn thân, vẻ hoảng sợ vẫn chưa tan hết trên gương mặt.

"Lại gặp ác mộng sao?" Trần Ngộ Hòe giơ tay đặt lên đầu nàng, bàn tay mát lạnh giúp xua đi phần nào hơi nóng, khiến đầu óc nàng tỉnh táo hơn nhiều.

Đỗ Linh nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt Trần Ngộ Hòe không hề có ý niệm mờ ám nào, chỉ thuần túy là sự quan tâm.

"Tay huynh lạnh thật đấy, dễ chịu ghê." Đỗ Linh cong cong mắt, khẽ cọ cọ trong lòng bàn tay hắn, trông vô cùng thỏa mãn.

Trần Ngộ Hòe liếc nhìn tình hình phía trước, hai con ngựa tự động tránh chướng ngại trên đường, hắn lật tay, dùng mu bàn tay áp lên trán nàng, "Mùa đông thì muội đâu có nói vậy."

"Đỡ hơn chưa?" Trần Ngộ Hòe thấy vẻ hoảng loạn trên mặt nàng đã tan bớt, mồ hôi lạnh cũng không còn, hắn định thu tay về.

Đỗ Linh khẽ đáp một tiếng, nàng nghĩ tới giấc mộng vừa rồi, khác với những lần trước, nàng có ấn tượng mơ hồ, nhưng lại không nhớ nổi những gương mặt trong mơ rốt cuộc là ai.

Nàng hiểu rằng ký ức của thân thể này đang dần thức tỉnh, có lẽ chính những ký ức ấy sẽ nói cho nàng biết vì sao những bóng đen kia luôn truy đuổi nàng.

Đỗ Linh ngẩng đầu thấy Trần Ngộ Hòe không còn nhìn mình nữa, vừa định nói gì đó thì chợt phát hiện búi tóc đã hơi rối, bèn quay vào trong xe chải lại cho gọn gàng, rồi mới vén rèm, ngồi xuống bên cạnh hắn.

Chẳng bao lâu sau, nàng lại thấy nắng hôm nay gay gắt quá, thấy Trần Ngộ Hòe dường như chẳng hề cảm thấy gì, nàng không nhịn được hỏi: "Tiểu sư huynh, huynh không nóng hả?"

"Ta vốn dương khí ít, âm khí nặng." Trần Ngộ Hòe đáp, rồi quay đầu nhìn nàng một cái, "Thấy nóng thì sao không vào trong xe?"

Đỗ Linh cũng không khách sáo với hắn, xoay người chui vào trong xe, nàng nghiêng người nằm trong khoang xe lắc lư, chẳng mấy chốc đã buồn ngủ.

Tiếng mưa lất phất dần che lấp mọi âm thanh, Đỗ Linh chỉ còn nghe được loáng thoáng tiếng người, tựa như một nữ tử đang khe khẽ ngân nga khúc hát nào đó, nhưng nàng không nghe rõ lời.

Tiếng mưa át đi giọng hát, Đỗ Linh quay đầu nhìn sang, thấy một nữ tử ngồi trên chiếc sập cạnh cửa sổ, nàng dùng đôi chân ngắn ngủn chạy về phía ấy, vất vả trèo lên sập.

Nữ tử thấy nàng, nụ cười lập tức nở rộ trên gương mặt, đưa tay ôm nàng vào lòng, "Tiểu Linh nhi......"

Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn nàng, rồi tựa vào vòng tay ấy, ngắm màn mưa bên ngoài, những hạt mưa lạnh lẽo rơi xuống sân nước, gợn lên vô số gợn sóng, gió thổi tới cũng mang theo hơi lạnh.

Nhưng vòng tay kia thì ấm áp.

Tiếng mưa bên ngoài bỗng trở nên dồn dập, khi Đỗ Linh mở mắt ra, cảnh tượng đã đổi thành nữ tử đang giao nàng cho người khác, đứng bên cạnh không ngừng dặn dò.

Đỗ Linh nghe thấy có người gọi mình, liền giật mình mở mắt, trước mắt là thanh niên tuấn tú như ngọc, đôi mắt đào hoa không giấu được vẻ quan tâm.

Nàng ngơ ngác nhìn hắn hồi lâu, rồi mới nhớ ra rằng vừa rồi mình ngủ quên trong xe ngựa.

Thấy ánh mắt mê mang của nàng dần tan đi, Trần Ngộ Hòe mới hơi thở phào nhẹ nhõm, "Lại gặp ác mộng à?"

Đỗ Linh chỉ nhìn hắn, không trả lời, nghe giọng nói ấy, nàng vô thức nhớ tới cảnh chia ly trong mơ, hốc mắt bỗng dâng lên làn nước mỏng, "Muội mơ thấy mẫu thân."

Thấy vậy, Trần Ngộ Hòe cũng không biết phải an ủi thế nào, từ nhỏ duyên phận với phụ mẫu với hắn đã nhạt nhòa, hiếm khi cảm nhận được sự gắn bó máu mủ, hơn nữa những chuyện huynh đệ tính kế lẫn nhau hắn đã quen mắt từ lâu, nên đối với hai chữ người nhà, trong lòng hắn hầu như không hề lay động.

"Tiểu sư huynh......" Đỗ Linh bỗng ôm chầm lấy hắn, khiến thân thể Trần Ngộ Hòe bất giác cứng lại.

Dù hắn vẫn luôn ở bên Đỗ Linh, khi còn nhỏ thì không sao, nhưng từ lúc nàng lớn lên, hắn đã không còn thân cận với nàng như trước, cho dù đôi khi chiều theo nàng, hắn cũng luôn giữ chừng mực, ghi nhớ rành rọt bốn chữ nam nữ hữu biệt, chưa bao giờ đối xử với Đỗ Linh một cách tùy tiện.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.