Chương 27: #27. Chương 27

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Trở về khách đ**m, Đỗ Linh ngồi bên mép giường ngẩn ngơ, nàng nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi giữa dòng đèn hoa rực rỡ, ánh mắt Trần Ngộ Hòe chăm chú nhìn mình.

Nàng nắm chặt vạt áo trước ngực, mơ hồ cảm nhận được nhịp tim trong lồng ngực đang đập khác thường.

Nàng ngả người xuống giường, lại nghĩ đến những lời thiếu nữ giao nhân từng nói, tâm trí Đỗ Linh rối bời, nhưng vừa nhớ đến lời Trần Ngộ Hòe nói hắn sẽ luôn ở bên cạnh nàng, khiến nàng lập tức cảm thấy an tâm hơn nhiều.

Đỗ Linh nằm trên giường, mơ màng thiếp đi, khi mở mắt ra, đã là nửa đêm, đèn dầu trong phòng vẫn còn le lói, nàng kéo chăn bên cạnh đắp lên người, lại cuộn mình ngủ tiếp.

Cảnh tượng trong mơ vẫn mờ ảo như cũ, nhưng Đỗ Linh phần nào hiểu được, đó chính là ký ức của nàng trong quá khứ, những giấc mơ lần này cũng yên ổn hơn thường ngày.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tinh thần Đỗ Linh hiếm khi khá hơn đôi chút, nàng sửa soạn xong liền ra ngoài tìm Trần Ngộ Hòe, hôm nay bọn họ sẽ đến xem Đỗ gia.

Không biết Đỗ gia còn ở trong thành Nam Nghiêu hay không, cựu thần của Nam Nghiêu phần lớn đã trở về quê cũ, cũng có người đổi chủ khác mà theo, số người chịu ở lại không nhiều.

Phủ đệ Đỗ gia đã sớm đổi sang chủ nhân khác, Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe không tìm được manh mối gì, bèn rời thành đi tìm phần mộ tổ tiên của Đỗ gia.

Đỗ gia nhiều đời cư ngụ tại cố đô Nam Nghiêu, nay non sông đổi chủ, nước mất thành tan, con cháu cũng rời khỏi nơi này, chỉ còn lại những nấm mồ không thể mang theo.

Hoàng hậu họ Đỗ quả thật được an táng trong phần mộ tổ tiên của Đỗ gia, Đỗ Linh lần lượt xem qua từng tấm bia mộ, chỉ có thể dựa vào niên đại để tìm mộ của mẫu thân mình, cuối cùng Trần Ngộ Hòe vẫy tay gọi nàng lại, nói đã tìm thấy rồi.

Mới mấy ngày trước thôi, nàng còn đứng bên cạnh Trần Ngộ Hòe tế bái mẫu thân hắn, hiện giờ gió nước xoay vần, đến lượt nàng.

Đỗ Linh không nói rõ được cảm giác trong lòng, nàng đặt cặp nến hương trắng như tuyết mua dọc đường ở hai bên bia mộ, dùng hỏa chiết châm lửa, rồi lấy từ giỏ tre ra một xấp giấy tiền, đưa lên ngọn lửa châm cháy, đặt xuống đất lặng lẽ đốt.

Trần Ngộ Hòe đứng phía sau nhìn nàng làm từng động tác, không quấy rầy, chỉ lặng lẽ chờ nàng đốt xong toàn bộ giấy tiền, suốt quá trình không nói một lời.

Đỗ Linh đốt xong, đứng trước bia mộ nhìn hàng chữ khắc trên đó, hạ mi mắt rồi lại nhìn thêm lần nữa, ghi nhớ cái tên ấy thật sâu trong lòng, sau đó cúi đầu khom lưng, vái ba vái.

Hai người xuống núi, vừa lúc gặp một đoàn người đang lên núi, dường như cũng đến tế bái người đã khuất, Đỗ Linh chỉ liếc nhìn họ một cái, rồi cùng Trần Ngộ Hòe rời đi.

Đoàn người kia lên đến nơi, trông thấy trước mộ Đỗ hoàng hậu còn vương tàn giấy tiền vừa đốt xong, không khỏi sững sờ.

"Người còn nhớ đến cô mẫu không nhiều nữa." Một thanh niên trong đoàn người nhìn cảnh trước mắt, khẽ thở dài.

"Thiếu gia, có khi nào là hai người vừa rồi không?" Một gia nhân phía sau lên tiếng, "Nếu là tiểu công chúa......"

Thanh niên kia dường như cũng nghĩ đến điều đó, vội sai người đuổi theo hai người vừa xuống núi, một lúc lâu sau người được phái đi trở về báo rằng đã không còn thấy bóng dáng họ đâu nữa.

Thanh niên nghe vậy chỉ thở dài, "Thôi vậy, nàng và Đỗ gia ta vốn duyên mỏng."

Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe không như người phàm chậm rãi đi bộ về thành, khi không có người, hai người thi triển pháp thuật, chẳng mấy chốc đã đến trước cổng thành.

Thành Nam Nghiêu hôm nay không khác hôm qua là bao, Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh không định dừng lại nơi này lâu, nhiều nhất chỉ lưu lại một hai ngày rồi sẽ tiếp tục đi nơi khác.

Chuyện ở đây coi như đã xong, Đỗ Linh dùng bùa truyền tin cho Lan Dung Dung, tạm thời chưa nhận được hồi âm, nàng bèn thong thả dạo quanh, cũng không vội vã.

Lúc bọn họ rời khỏi thành Nam Nghiêu, người nhà Đỗ gia vừa hay trở về, tựa như số mệnh đã định, hai bên cứ thế lỡ mất nhau.

Đỗ Linh giờ phút còn chưa hay biết, mà dù có biết, nàng cũng sẽ không sinh ra cảm xúc gì, nàng không có tình cảm với người Đỗ gia, nghe qua rồi cũng chỉ coi như một chuyện bên tai.

Rời khỏi Nam Nghiêu chưa bao lâu, Đỗ Linh đã nhận được hồi âm của Lan Dung Dung, biết rằng nàng ấy không ở trong Đông Yến, nàng và Trần Ngộ Hòe muốn tìm tới, e rằng còn phải đi rất lâu, trên đường đường thỉnh thoảng trảm yêu trừ mà, cũng không cảm thấy nhàm chán.

Chỉ là Nam Nghiêu mưa nhiều, dù cho hôm nay nơi này đã tan tác, cát cứ chia lìa, nhưng mưa đáng rơi thì vẫn chẳng hề ít đi.

Chưa đi được mấy ngày, Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe đã bị mắc kẹt trong một ngôi miếu đổ nát, chỉ có thể bất lực nhìn mưa lớn trút xuống ngoài trời.

Trần Ngộ Hòe nhặt chút củi khô trong miếu đổ, nhóm lên một đống lửa trại, ánh lửa bập bùng soi sáng xung quanh, khiến cảnh tượng trong ngôi miếu hiện ra rõ ràng hơn.

Đêm mưa tối tăm hơn ngày thường rất nhiều, Đỗ Linh ngồi cạnh Trần Ngộ Hòe, chỉ cảm thấy ngoài phạm vi ánh lửa, bốn phía đều là một mảng đen đặc quánh.

Không biết ngôi miếu này thờ vị thần tiên nào, pho tượng đá bên trong có gương mặt dữ tợn, trên thân tượng còn lộ ra lác đác vài vệt ánh vàng, đủ để đoán được lớp mạ vàng năm xưa đã bị người ta cạy đi không ít, giờ chỉ còn lại một khối đá xanh đen đứng trơ trọi nơi đó.

Lửa trại xua tan giá lạnh xung quanh, Đỗ Linh nhìn sang phía Trần Ngộ Hòe, rồi lặng lẽ dịch lại gần, kề sát bên hắn, nàng mơ hồ cảm thấy tim mình đập hơi nhanh, nhưng lại chẳng biết làm cách nào để nó chậm lại.

Trần Ngộ Hòe tưởng nàng sợ hãi, dẫu sao phần lớn thời gian nàng đều ngủ trên xe ngựa, không gian rộng rãi hơn nơi này, lại có dạ minh châu chiếu sáng, vừa bước vào là thấy rõ mọi thứ, không âm u tối tăm như trong ngôi miếu đổ nát này.

"Đêm nay muội ngủ ở bên cạnh, ta canh cho muội." Trần Ngộ Hòe nói.

Đỗ Linh lúc này quả thật có chút sợ, khẽ gật đầu, ngồi sát bên đống lửa sưởi ấm, cái lạnh trên người cũng tan đi không ít.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 27 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.