Chương 2: #2. Chương 2

03/04/2026 5 Lượt đọc

Trước Tiếp

Đỗ Linh không ngờ hắn lại nói vậy, nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều.

Nàng lại thấy một đệ tử khác bước xuống, liền hỏi hắn: "Còn bao lâu nữa đến lượt muội?"

"Còn 31 người." Trần Ngộ Hòe đáp, mỗi lần nghe tiếng linh kiếm phá nước liền báo một cái tên.

Đỗ Linh thấy hắn thấy hắn không nhìn cuốn ghi danh, liếc qua cuốn sổ đã gấp lại trong tay hắn, có chút nghi ngờ, "Huynh không lừa muội chứ?"

Trần Ngộ Hòe không đáp, chỉ nhìn nàng cười một cái, đôi mắt đào hoa hơi cong lên, toát ra vẻ dịu dàng quyến luyến khó nói thành lời.

Đỗ Linh biết đó chỉ là ảo giác, ai bảo hắn có gương mặt quá đẹp, đôi mắt đào hoa nhìn ai cũng như thâm tình, khiến không ít sư tỷ sư muội rung động.

Lan Dung Dung đứng cạnh Đỗ Linh nghe cuộc nói chuyện của hai người, rụt rè đưa tay lên, nhỏ giọng hỏi: "Vậy còn muội thì sao?"

Dù vừa nãy nàng khen dung mạo Trần Ngộ Hòe, nhưng thực ra lại hơi sợ vị sư huynh này, hắn trông thì ôn hòa, nhưng không hề dễ gần.

Ánh mắt Trần Ngộ Hòe chuyển sang nàng, vẻ mặt vẫn như trước, "Thêm chín người nữa, muội không tự đếm được sao?"

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía Tầm Kiếm Trì, không nhìn hai người nữa, trông như đang chuyên tâm làm việc.

Lan Dung Dung lập tức rụt tay về, bị một câu của hắn chặn họng, không nói được gì, ánh mắt nàng nhìn sang Đỗ Linh, muốn nói gì đó nhưng lại ngại Trần Ngộ Hòe đứng bên cạnh, cuối cùng vẫn im lặng.

Diêu Hinh đứng bên kia, dĩ nhiên nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh, trong lòng càng thấy Đỗ Linh chướng mắt.

Nàng cũng không phải chưa từng nghĩ tới việc chen lên đẩy Đỗ Linh ra, hơn nữa chuyện này nàng đã làm không chỉ một lần, nhưng lần nào cũng bị Trần Ngộ Hòe lấy cớ thứ bậc trên dưới, tôn trọng trưởng bối mà răn dạy.

Dù trong lời nói hắn không hề tỏ ra bảo vệ Đỗ Linh, nhưng bị người trong lòng quở trách trước bao nhiêu người, Diêu Hinh vẫn thấy rất khó chịu, nàng thậm chí cảm thấy xung quanh đều đang chỉ trỏ mình, đã có mấy lần giữa chừng bật khóc chạy đi.

Phía sau bọn họ là nhánh các đệ tử của chưởng môn, thấy nhiều người đã có được linh kiếm, cũng có người tay trắng trở về, trong lòng vừa mong chờ vừa thấp thỏm.

"Sư huynh, huynh có nắm chắc không?"

Một đệ tử phía sau Đỗ Linh lên tiếng, khiến nàng quay đầu nhìn thoáng qua, hắn đang nói chuyện với một đồng môn khác.

"Căng thẳng làm gì, không được thì tìm trưởng lão luyện khí nhờ luyện cho một thanh là xong!" Vị kia sư huynh dường như không hề lo lắng, còn an ủi đối phương, "Hơn nữa năm xưa Lăng Mộc Sanh không có linh kiếm vẫn trừ yêu diệt ma đấy thôi, chẳng phải đệ lấy vị ấy làm mục tiêu sao? Mới vậy đã muốn bỏ cuộc rồi à?"

"Ai nói chứ! Đệ đương nhiên không bỏ cuộc rồi! Đệ chỉ lo trong đó không có linh kiếm hợp với đệ thôi." Vị đệ tử kia như bị chọc trúng, vội vàng phủ nhận.

Về những truyền thuyết xoay quanh Lăng Mộc Sanh, Đỗ Linh cũng từng nghe qua vài chuyện, chỉ là đều là chuyện mấy trăm năm trước, vị tiền bối ấy đã sớm qua đời, lại càng không cùng môn phái với bọn họ.

"Đỗ Linh, nghe nói khi xưa lúc trừ yêu, vị ấy còn bị yêu quái để mắt tới, tiếc là chưa nói được mấy câu đã bị thu phục rồi, không biết rốt cuộc đẹp đến mức nào nữa!" Lan Dung Dung kéo tay áo Đỗ Linh, ghé tai nói nhỏ, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, "Nghe nói khi vị ấy còn sống, yêu ma chỉ cần nghe tên đã sợ đến mức bỏ chạy, thậm chí có truyền thuyết rằng vị ấy từng một mình phong ấn một đại yêu, chỉ tiếc là về sau đột ngột vẫn lạc."

Vừa nãy nàng còn ngậm miệng không nói gì, giờ vừa mở lời liền có xu thế nói không dứt, trong chớp mắt đã thao thao bất tuyệt.

Đỗ Linh trong lòng vẫn đang đếm xem phía trước mình còn bao nhiêu người, bị nàng nói như vậy khó tránh bị phân tán, quên mất mình đã đếm đến đâu.

Đúng lúc ấy Trần Ngộ Hòe quay đầu lại, mặt trời treo phía sau đầu hắn, gương mặt có một nửa chìm trong bóng tối, chỉ có một phần nhỏ được ánh nắng chiếu sáng.

Các sư đệ phía sau vẫn còn đang kể về sự tích của Lăng Mộc Sanh, nhưng Đỗ Linh chẳng nghe lọt tai chữ nào, thấy sắc mặt Lan Dung Dung bỗng trở nên khác lạ, ánh mắt cứ nhìn về phía sau mình, nàng liền quay đầu lại.

Đỗ Linh vừa quay đầu đã thấy Trần Ngộ Hòe đang nhìn nàng, ánh mắt mắt hắn ẩn trong bóng tối, không nhìn ra cảm xúc, điều này nàng đã sớm quen.

"Tiểu sư huynh, huynh cũng lấy Lăng tiền bối làm mục tiêu hả?" Đỗ Linh thấy hắn nhìn mình, cho rằng hắn cũng giống mấy sư đệ kia, đều hứng thú với Lăng Mộc Sanh.

Trần Ngộ Hòe liếc mắt sang chỗ khác, nhìn về phía Tầm Kiếm Trì, thấy vị đệ tử kia vẫn chưa gọi ra được linh kiếm, lúc này mới quay đầu lại nhìn Đỗ Linh, chỉ là thần sắc có chút kỳ lạ.

"Cái gì gọi là cũng?"

Đỗ Linh nhìn sang nhóm sư đệ bên cạnh, trả lời hắn, "Mấy sư đệ đều thích ông ấy, muội tưởng huynh cũng thích, dù sao ông ấy lợi hại như vậy."

"Không thích." Giọng Trần Ngộ Hòe khó phân biệt cảm xúc, đồng thời dời ánh mắt đi.

Hắn đứng dưới ánh mặt trời, ánh nắng khiến làn da trên gương mặt càng trắng như tuyết, không biết có phải do bộ y phục màu lam sẫm tôn lên hay không, khiến Đỗ Linh nhìn mà có chút ngưỡng mộ.

Trần Ngộ Hòe quay đầu nhìn Tầm Kiếm Trì một cái, rồi lại nhìn sang nàng, ánh mắt từ gương mặt nàng dời xuống chiếc trâm bươm bướm xanh vàng trên tóc nàng, nàng vừa cử động, râu dài và cánh bướm liền khẽ rung lên, run run như thể đang đậu nghỉ trên mái tóc nàng, thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ đôi cánh.

Cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại trên đôi mắt nàng, "Muội thích à?"

Đỗ Linh có chút không đoán ra thái độ của Trần Ngộ Hòe, nàng cũng không hiểu rõ Lăng Mộc Sanh là người thế nào, phần lớn chỉ nghe đồn, liền nói: "Không quen biết, khó nói lắm, nếu gặp mặt rồi, muội cũng chưa chắc đã thích ông ấy?"

Nghe nàng nói vậy, Trần Ngộ Hòe nhìn đôi mắt trong sáng không giống đang nói dối của nàng, bật cười khẽ một tiếng, nhưng không nói thêm gì, chỉ quay đầu nhìn lên đài, thấy đệ tử kia ủ rũ tay trắng bước xuống, liền gọi tên người tiếp theo.

Bỗng có người đến muộn, mặc y phục đệ tử tương tự bọn họ, tóc búi thành hai chỏm, buộc hai dải lụa trắng như tuyết, mỗi bên cài một đóa châu hoa trắng, gương mặt thanh tú xinh xắn mang vẻ áy náy, trông như một người rất dịu dàng.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện nổi bật trên , hấp dẫn nhờ yếu tố Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.