Trần Ngộ Hòe và Trần Hoành nói chuyện xong quay lại, thấy nha hoàn Tiểu Man đứng ngoài cửa, hắn chỉ liếc một cái rồi dời ánh mắt, nhìn về phía Đỗ Linh trong phòng.
Lúc này Đỗ Linh đang ngồi bên bàn buồn chán gật gà gật gù, Trần Ngộ Hòe không vào trong, chỉ đứng ngoài cửa gọi một tiếng, "Linh Linh."
Nghe hắn gọi, Đỗ Linh lập tức tỉnh táo, mở mắt nhìn ra, thấy Trần Ngộ Hòe đang đứng chờ bên ngoài liền đứng bật dậy đi ra.
Nàng hỏi: "Hai người nói xong rồi hả?"
"Ừ, về ngủ thôi." Trần Ngộ Hòe thấy trên mặt nàng vẫn còn vẻ buồn ngủ, liền quay sang hỏi Tiểu Man có thể cho mượn đèn lồng không.
Tiểu Man nghe vậy khựng lại một chút, nhìn chiếc đèn trong tay, có phần do dự.
Đúng lúc đó Trần Hoành đi tới, phân phó: "Đưa cho hắn."
"Vâng." Tiểu Man không ngẩng đầu, ngoan ngoãn đưa đèn lồng qua.
Trần Ngộ Hòe nhận lấy, định dẫn Đỗ Linh trở về viện của họ, không muốn ở lại đây lâu.
Thấy hắn sắp đi, Trần Hoành do dự hồi lâu mới nói, "Ngộ Hòe, đã về rồi thì ở lại thêm vài ngày đi."
"Ừm." Trần Ngộ Hòe đáp hờ hững, một tay xách đèn, một tay khẽ đỡ lưng Đỗ Linh, đưa nàng rời đi.
Tiểu Man đứng tại chỗ ngẩng đầu, ánh mắt lướt từ mặt Trần Hoành sang bóng lưng Trần Ngộ Hòe đang khuất dần, rồi lại quay về nhìn Trần Hoành, nàng cúi đầu trầm tư, cảm thấy vẻ mặt vừa rồi của Trần Hoành có gì đó rất kỳ lạ.
Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe đi trên đường, vừa đi nàng vừa ngáp một cái, "Hai người vừa nói chuyện gì vậy?"
"Chuyện nhận tổ quy tông." Trần Ngộ Hòe thản nhiên đáp.
"Huynh đồng ý rồi à?" Cơn buồn ngủ của Đỗ Linh lập tức bay sạch, nàng tròn mắt nhìn Trần Ngộ Hòe.
"Không." Trần Ngộ Hòe lắc đầu, cười nhạt: "Đợi bắt được con quỷ kia, chúng ta sẽ rời đi."
Đỗ Linh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, gật đầu, "Không biết bây giờ Dung Dung thế nào rồi, đợi tới cố đô Nam Nghiêu xong, chúng ta đi tìm muội ấy nhé!"
"Được." Trần Ngộ Hòe đồng ý.
Gió đêm khẽ thổi, vạn vật lặng yên, hai người đi trong hành lang dài, Trần Ngộ Hòe xách đèn lồng nhìn về phía bóng tối phía trước, mỗi bước đi, ánh sáng trong tay hắn chỉ chiếu sáng được một thước đất, nhỏ bé giữa bóng đêm vô tận, nhưng lại sáng đến lạ thường.
Đỗ Linh nheo mắt, tay túm chặt tay áo Trần Ngộ Hòe, nhìn hành lang như dài mãi không dứt, trong lòng thấy có gì đó không ổn.
"Tiểu sư huynh, hành lang này dài vậy sao?" Đỗ Linh nghi hoặc hỏi.
Sắc mặt Trần Ngộ Hòe không đổi, vẫn khẽ đỡ lưng nàng, "Gặp quỷ che mắt thôi, nhắm mắt lại, một lát nữa sẽ tới nơi."
Vừa nghe chữ quỷ, Đỗ Linh lập tức tỉnh táo hẳn, hai tay ôm chặt cánh tay Trần Ngộ Hòe, nép sát lại, "Chúng ta gặp quỷ thật rồi hả?"
Thấy Đỗ Linh nghe đến chữ quỷ liền tỉnh táo, Trần Ngộ Hòe không nhịn được bật cười, khẽ trấn an: "Không ở đây đâu, yên tâm."
"Nhắm mắt lại." Trần Ngộ Hòe nhìn bóng tối trước mặt, quay đầu thấy Đỗ Linh ngoan ngoãn nhắm chặt mắt, tay còn túm chặt tay áo mình, khóe môi hắn khẽ cong lên.
Hắn ngẩng đầu nhìn màn đêm trước mắt, trong lòng không chút lo lắng, quỷ đả tường chỉ là quỷ thuật pháp cấp thấp nhất, với hắn mà nói chẳng đáng nhắc tới, hắn đưa tay cầm đèn lồng lệch sang một bên, thần sắc ung dung tự tại, trong miệng không phát ra tiếng, chỉ khẽ niệm một chữ: Phá!
Hành lang dài trước mắt lập tức hiện ra điểm cuối, cảnh vật xung quanh cũng thay đổi, mơ hồ nghe thấy tiếng côn trùng kêu, lúc này Trần Ngộ Hòe mới bảo Đỗ Linh mở mắt, dẫn nàng trở về viện.
Hắn đưa nàng tới tận cửa phòng, trong phòng nàng vẫn còn ánh nến sáng, Trần Ngộ Hòe đứng nhìn nàng vào trong, đóng cửa lại, rồi mới xách đèn lồng, thổi tắt nến, quay đầu nhìn luồng hắc khí đang bốc lên trên không trung Trần phủ.
Trần Ngộ Hòe đứng yên một lúc, rồi mới trở về phòng mình nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Đỗ Linh tỉnh dậy ngồi dậy trên giường, quay đầu thấy ánh sáng xuyên qua giấy cửa sổ chiếu vào phòng, liền xuống giường dùng pháp thuật chỉnh trang qua loa, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Trần Ngộ Hòe từ bên ngoài trở về, thấy nàng đã dậy liền nói: "Đã dậy rồi thì cùng ta đi gặp Trần phu nhân, hỏi xem bà ấy có biết mình gặp quỷ không."
Đỗ Linh chạy tới bên hắn, thấy hắn vừa từ ngoài về, khó hiểu hỏi: "Tiểu sư huynh, huynh đi đâu vậy?"
"Ra ngoài dạo một vòng." Trần Ngộ Hòe trả lời.
"Có phát hiện gì không?" Đỗ Linh hỏi.
Trần Ngộ Hòe lặng một lát, giọng điệu không buồn không vui, "Ta đi xem nơi ở của vị phu nhân trước kia, ở đó có oán khí, nhưng không có quỷ khí."
Nghe hắn nói, Đỗ Linh cúi đầu, dùng mũi chân đá nhẹ bùn đất dưới đất, mím môi không biết nên nói gì, rồi nàng lại lén nhìn Trần Ngộ Hòe một cái, thấy hắn dường như không hề đau buồn vì thân mẫu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đỗ Linh nói: "Vậy chúng ta qua đó đi.."
Trần Ngộ Hòe gật đầu, ánh mắt mang theo vẻ trầm tư.
Hai người cùng tới viện của Trần phu nhân, Trần Hoành không nói thân phận của Trần Ngộ Hòe cho bà biết, dù sao đêm qua đã xảy ra chuyện như vậy, không thích hợp k*ch th*ch bà thêm, đợi tinh thần bà khá hơn rồi hẵng nói i.
Vì thế khi Trần Ngộ Hòe nói rõ mục đích đến đây, bà cũng không từ chối.
"Thật không giấu gì, những ngày gần đây thiếp thường gặp phải vài chuyện kỳ quái, ngay cả lúc ngủ cũng không yên......" Trần phu nhân ngồi trên giường chậm rãi nói, Trần Hoành ngồi bên giường nắm tay bà, trông hai người đúng là một đôi phu thê tình sâu nghĩa nặng.
Trần Ngộ Hòe chỉ lặng lẽ nghe, rồi hỏi: "Mơ thấy gì?"
Nghe hắn hỏi, Trần phu nhân bỗng khựng lại, quay sang nhìn Trần Hoành, trên mặt bà thoáng hiện vẻ cứng đờ trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã thu lại.
Bà lắc đầu chậm rãi, "Không nhớ rõ."
Trần Ngộ Hòe lại hỏi bà còn nhớ những chuyện từng gặp hay không. Trần phu nhân suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Cũng còn chút ấn tượng, ban đêm bị kẹt trong hành lang không ra được, có lúc lại phát hiện đồ đạc bên cạnh bị người ta di chuyển, hỏi nha hoàn cũng không rõ nguyên do, sau đó bắt đầu hay nằm mơ, trí nhớ cũng vì thế mà kém dần, thường xuyên quên mình để đồ ở đâu, rõ ràng nhớ là để ở đây, nhưng lại tìm thấy ở chỗ khác...... Những chuyện khác thì, không nhớ rõ nữa."
Thấy bà không nói nữa, Trần Ngộ Hòe trầm ngâm giây lát rồi nói với Trần Hoành: "Những lá bùa dán trong phòng xin đừng để người khác động vào, ta ra chỗ khác xem thêm."
Nói xong, hắn dẫn Đỗ Linh rời khỏi phòng Trần phu nhân.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!