Đỗ Linh đứng tại chỗ ngẩn ngơ một lúc, nàng không biết mình đã ngủ bao lâu, quay đầu nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, dường như cũng chưa ngủ được lâu lắm.
Thế nhưng nàng vẫn chưa thể lập tức thoát ra khỏi dư âm của giấc mơ.
"Đỗ Linh! Đi thử kiếm đài không?" Lan Dung Dung từ bên ngoài trở về, thấy nàng đứng trong phòng liền vẫy tay gọi, "Muội còn chưa từng tới đó, đi cùng không?"
Đỗ Linh hơi nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi gật đầu đáp, "Được thôi."
Thí Kiếm Đài là nơi để đệ tử luyện kiếm pháp, không ở trước đại điện núi Phù Lê mà nằm trên một ngọn núi khác, trên ngọn núi đó xây dựng một quảng trường rất lớn cho đệ tử luyện kiếm hằng ngày, ở giữa đặt một tảng Thí Kiếm Thạch cao lớn sừng sững.
Khi hai người tới nơi, trên Thí Kiếm Đài đã có không ít người, còn có người đang ngự kiếm thi pháp đối với Thí Kiếm Thạch, rõ ràng là cũng đến để thử kiếm.
Lan Dung Dung có phần nôn nóng, vừa nhìn người khác thử kiếm vừa nói với Đỗ Linh, "Không biết kiếm mới dùng có tốt không, tỷ nhìn kìa, Vệ sư huynh cũng đến! Mà nói lại, lúc nãy tỷ đi cùng Trần sư huynh, có nói chuyện gì không?"
"Cũng không có gì." Đỗ Linh nhìn đám người quanh Thí Kiếm Thạch, thuận miệng đáp.
Lan Dung Dung quan sát kỹ vẻ mặt nàng, không phát hiện ra điều gì khác thường, có chút khó hiểu, "Thật sự không có? Muội vẫn luôn cảm thấy Trần sư huynh đối với tỷ và người khác không giống nhau."
"Phải rồi, ai bảo ta nhập môn sớm hơn các muội." Đỗ Linh bình thản nói xong câu này, ánh mắt vẫn dán vào những đệ tử đang thử kiếm, quan sát cách bọn họ ra chiêu.
"Tỷ vậy mà lại thừa nhận?" Lan Dung Dung cảm thấy khó tin, nàng còn tưởng Đỗ Linh sẽ phủ nhận.
Lúc này Đỗ Linh mới quay đầu nhìn nàng, thần sắc thản nhiên, "Có gì mà không dám thừa nhận chứ?"
Lan Dung Dung nhất thời không biết nói gì, chỉ thấy Đỗ Linh bước lên phía trước, đi tới gần Thí Kiếm Thạch, lấy ra thanh ngọc kiếm màu xanh, để nó lơ lửng giữa không trung.
Những người xung quanh đang thử kiếm đều dừng động tác, nhìn về phía thanh ngọc kiếm đang trôi nổi trước mặt nàng, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.
"Kiếm làm bằng ngọc thật sự dùng được à?" Có người lẩm bẩm, giọng không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ.
Đỗ Linh chỉ liếc sang bên đó một cái, rồi bắt đầu vận chuyển linh lực trong cơ thể, nàng rót linh lực vào thân kiếm, sau đó thi triển pháp thuật, một kiếm hóa mười, điều khiển mười lưỡi kiếm cùng lúc đánh về phía Thí Kiếm Thạch.
Nàng thử vài chiêu, thấy cũng tạm ổn rồi mới thu Ly Hỏa Kiếm lại, từ trên không trung hạ xuống.
Lan Dung Dung bước tới bên cạnh nàng, "Cảm giác thế nào?"
Đỗ Linh cẩn thận hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi, có chút do dự đáp: "Vẫn còn thiếu một chút."
"Là vấn đề của kiếm?" Lan Dung Dung hỏi.
Đỗ Linh lắc đầu, trước kia quen dùng kiếm gỗ, bây giờ cầm linh kiếm thật, khó tránh khỏi cần một thời gian làm quen, chuyện này rất bình thường.
Nàng không nói tiếp chuyện đó nữa, mà quay sang nhìn Lan Dung Dung, "Muội không thử sao?"
"Muội đâu có ngốc, thử kiếm ngay sau tỷ chắc chắn sẽ bị đem ra so sánh, muội không muốn đâu!" Lan Dung Dung tỏ vẻ kháng cự, không cần nghĩ đã từ chối ngay, "Nói lại thì, lúc nãy người khác còn tưởng kiếm của tỷ sẽ gãy, may mà không."
"Ngọc dùng để luyện linh kiếm sao có thể là loại ngọc bình thường, hơn nữa, là các ngươi chưa từng thấy tiểu sư huynh ra tay thôi." Đỗ Linh nói xong câu này, bỗng nhiên có chút hiểu lời Trần Ngộ Hòe từng nói với nàng.
Linh kiếm chỉ là phương tiện phụ trợ, nàng là kiếm tu, trong tay cầm linh khí gì, thứ đó cuối cùng cũng sẽ trở thành kiếm trong tay nàng.
"Đúng là chưa từng thấy, chẳng lẽ huynh ấy bình thường cũng giống bọn muội dùng kiếm gỗ?" Lan Dung Dung cúi đầu suy nghĩ.
Đỗ Linh vốn định nói rằng hắn dùng cây sáo ngọc trắng bên hông, nhưng nghĩ lại, khi vào Tiểu Động Thiên thì nàng sẽ thấy, nên cũng không nhiều lời.
Mười ngày không tính là dài, nhưng đối với những người mong được xuống núi, đếm từng ngày lại thấy rất dày vò, cũng có không ít người ngày đêm khổ luyện để nâng cao thực lực.
Đỗ Linh thì ngược lại, vẫn sinh hoạt như thường ngày, trời chưa sáng đã đi tưới thuốc cho dược điền của sư thúc Hoàng, thỉnh thoảng gặp đệ tử của Hoàng sư thúc còn được hỏi han vài câu về chuyện xuống núi, truyền cho chút kinh nghiệm.
Mấy sư huynh sư tỷ đó đều lớn tuổi hơn nàng, đã xuống núi vài lần, kinh nghiệm đối phó yêu vật cũng phong phú hơn Đỗ Linh nhiều.
Thí luyện ở Tiểu Động Thiên là cửa ải bắt buộc để các đệ tử có thể xuống núi, núi Phù Lê sẽ không tùy tiện để họ bước vào thế tục, tránh việc mất mạng một cách vô ích.
Dù vậy, số đệ tử trở về núi mỗi năm vẫn ít đi tương đối.
Mười ngày sau tập trung tại Kính Phong của núi Phù Lê, trước đó, Trấn Dương Tử gọi các đệ tử thuộc nhánh của mình tới, dặn dò về những việc cần chú ý khi vào Tiểu Động Thiên.
"Lần thí luyện này, vi sư và các vị trưởng lão sẽ thông qua gương Hoa Thủy Nguyệt quan sát mọi hành động của các ngươi, tuyệt đối không được làm chuyện tàn sát đồng môn, đệ tử không đạt yêu cầu sẽ phải chờ sang năm mới được vào Tiểu Động Thiên." Trấn Dương Tử đứng phía trước, một thân áo bào xám khiến gương mặt ông càng thêm nghiêm nghị lạnh lùng.
Ông nhìn các đệ tử của mình, căn dặn rất chân thành, cuối cùng mới gọi tên Trần Ngộ Hòe, "Ngộ Hòe, con ở núi Phù Lê lâu nhất, tu vi cũng vượt xa người khác, nếu sau khi vào trong bị phân chung với người khác, nhớ đừng quá chăm sóc bọn nó, kẻo không đạt được mục đích của thí luyện."
Trần Ngộ Hòe cúi đầu đáp một tiếng vâng.
Đỗ Linh nghe Trấn Dương Tử nói những lời ấy, chẳng hề cảm thấy bất ngờ, dù sao cũng là vì chỉ tiêu thu nhận đệ tử của môn phái, chỉ thu mà không dạy kỹ.
Hơn nữa, núi Phù Lê có nơi chuyên dạy dỗ đệ tử, Trấn Dương Tử chỉ cần thỉnh thoảng chỉ điểm một chút, không cần hao phí quá nhiều tâm lực.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!