Vân Cơ nhận ra Trần Ngộ Hòe dường như có điều cố kỵ, liền ra tay càng lúc càng tàn nhẫn, từng chiêu từng thức đều nhắm thẳng ngực hắn mà khoét tới.
Trần Ngộ Hòe dùng sáo đỡ thế công của nàng ta, tránh né móng vuốt sắc bén, liên tục lùi về sau.
Hắn cảm nhận rõ sinh cơ trong cơ thể đang trôi đi rất nhanh, nếu cứ kéo dài thế này, e rằng thân thể mượn dùng này sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng vào lúc này, hắn lại không thể tiếp tục vận dụng quỷ thuật, chỉ có thể nghĩ cách khác, trái lại Vân Cơ không hề lộ dấu hiệu kiệt lực, thậm chí đã nhìn thấu sự do dự của hắn.
Thấy mãi không bắt được Trần Ngộ Hòe, Vân Cơ lạnh lùng hừ một tiếng, thu lợi vuốt lại thành chưởng vỗ mạnh tới, chuẩn bị lấy tu vi cứng đối cứng.
Trần Ngộ Hòe giơ sáo trúc chắn trước người, gắng gượng chống lại yêu lực không ngừng tràn tới từ phía đối diện, hắn hiểu rõ cứ kéo dài thế này thì kẻ chịu thiệt chỉ có mình, ngay khoảnh khắc ấy, hắn xoay cây sáo, cố tình hứng trọn một chưởng, đồng thời cổ tay lật chuyển, sáo ngọc quét ngang, một đạo kiếm khí bắn thẳng ra ngoài.
Vân Cơ không kịp né tránh, bị kiếm khí làm bị thương, nàng ta lại chẳng hề bận tâm đến vết thương ấy, trái lại khi thấy Trần Ngộ Hòe vì nội thương mà phun ra một ngụm máu, trên mặt không khỏi nở nụ cười đắc ý.
Bên kia, Thanh Mang vẫn đang khuyên Đỗ Linh mang mọi người rời khỏi nơi này, nào ngờ lại chứng kiến cảnh tượng ấy.
Thấy Trần Ngộ Hòe bị thương, Đỗ Linh lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Vân Cơ đang chuẩn bị hạ sát hắn, giờ phút này nàng chẳng còn kịp suy nghĩ gì thêm, thúc kiếm lao thẳng, mũi kiếm nhắm thẳng vào ấn đường của Vân Cơ.
Vân Cơ cảm nhận được kình phong ập tới, bàn tay vốn đang vỗ về phía Trần Ngộ Hòe lập tức đổi hướng, chộp lấy Ly Hỏa kiếm của Đỗ Linh, nàng ta nheo mắt nhìn khuôn mặt Đỗ Linh, sau đó hất tay ném Ly Hỏa Kiếm sang một bên, ánh mắt lại rơi xuống Trần Ngộ Hòe đang quỳ nửa người trên đất.
"Truyền thuyết về thanh kiếm này......" Lời còn chưa dứt, Ly Hỏa Kiếm bị ném đi kia đã lần nữa xé gió lao thẳng về phía mặt nàng ta.
Lần này, Vân Cơ mới thực sự nhìn thẳng vào Đỗ Linh, thấy nàng chỉ một mình kết ấn ngự kiếm, nàng ta nhếch môi cười lạnh, vận yêu lực trong người đối kháng trực diện, nàng ta muốn xem xem con nha đầu này rốt cuộc có bản lĩnh gì!
Sợ Đỗ Linh không chống đỡ nổi, Triển Hồng Nghê lập tức điều động linh lực trong cơ thể, truyền sang cho nàng, tránh để linh lực cạn kiệt mà bị phản phệ.
Thấy vậy, Vu Úy cũng bước tới, truyền linh lực cho Đỗ Linh, hắn cau mày nhìn Vân Cơ đang giằng co với bọn họ, linh lực trong cơ thể tiêu hao quá nhanh, cứ tiếp tục thế này chẳng mấy chốc hắn cũng không trụ nổi.
Thanh Mang thấy Đỗ Linh kiên quyết không rời đi, liền gắng gượng đứng dậy, thi triển pháp thuật tấn công hòng phân tán sự chú ý của Vân Cơ, nhưng hiệu quả lại vô cùng hạn chế.
Vân Cơ dường như đã mất kiên nhẫn. Nàng ta nhìn chằm chằm khuôn mặt Đỗ Linh, lạnh giọng hỏi: "Rốt cuộc ngươi có quan hệ gì với hoàng hậu?"
Đỗ Linh vận chuyển linh khí trời đất xung quanh làm của mình, nhìn thẳng vào Vân Cơ đáp: "Ngươi đã cướp trâm bướm của ta rồi, còn chưa rõ thân phận của ta?"
Vân Cơ nhớ lại chuyện năm xưa, dần dần hiểu ra, "Hóa ra là tiểu công chúa à! Năm đó vậy mà không g**t ch*t được ngươi, đúng là đáng tiếc!"
Ánh mắt nàng ta bỗng trở nên dịu dàng, tựa như một trưởng bối nhìn hậu bối, "Tiểu Linh nhi à, dù sao ta cũng xem như trưởng bối của ngươi, ngươi gặp trưởng bối mà lại dùng thái độ này ư?"
"Tiểu Linh nhi! Đừng nói chuyện với nàng ta!" Thanh Mang vội vàng lên tiếng, sợ những lời kia sẽ làm dao động tâm thần của Đỗ Linh.
Đỗ Linh nghe theo, không đáp lời, nhưng Vân Cơ lại chẳng chịu buông tha, nàng ta cong môi cười, giọng nói mềm mại mà ác độc, "Ngươi không muốn biết năm đó phụ hoàng ngươi sủng ái ta đến mức nào sao? À đúng rồi, lúc diệt quốc, ta còn cố ý giải trừ mị thuật, hắn biết hoàng hậu và ngươi đều đã chết, lại còn do chính hắn hạ lệnh, hay tin Nam Nghiêu bại vong trong tay mình, bách tính chịu cảnh binh đao, hắn thế mà không chịu nổi, phát điên luôn! Ngươi thật sự không muốn biết sao?"
Tâm thần Đỗ Linh không sao khống chế được, bị những lời kia kéo vào cảnh tượng năm xưa, nàng dường như lại nghe thấy tiếng mưa rơi bên tai, nghe thấy giọng nữ tử dịu dàng gọi tên nàng.
"Tiểu Linh nhi!" Thanh Mang phát hiện Đỗ Linh dao động, lập tức hiểu ra lời nói của Vân Cơ đã làm loạn tâm thần nàng.
Thanh Mang giơ tay thi pháp, chặn Đỗ Linh rơi vào huyễn cảnh, cố định thần trí nàng, ánh mắt hung hãn nhìn Vân Cơ đang cười đến hoa chi run rẩy phía đối diện.
Trần Ngộ Hòe cúi đầu điều tức hồi lâu, linh lực trong cơ thể cuối cùng cũng không còn bạo động, hắn ngẩng mắt nhìn Vân Cơ vẫn đang tìm cách quấy nhiễu tâm thần Đỗ Linh, chống người đứng dậy.
Hắn xoay nhẹ cây sáo, cài sáo ngọc ra sau lưng, dùng hai ngón tay lau vệt máu nơi khóe môi, hai ngón khép lại dựng trước người rồi nhắm mắt, trong khoảnh khắc đó, cuồng phong nổi lên, bóng đen xung quanh bắt đầu rục rịch.
Vân Cơ nhận ra không ổn, lập tức thu lại ý định đấu pháp với Đỗ Linh, đánh bật Ly Hỏa Kiếm đang bị khống chế, quay người bỏ chạy.
Trần Ngộ Hòe mở mắt nhìn nàng, trong đôi mắt đào hoa không còn chút cảm xúc nào, "Nghiệt súc! Còn không mau chịu tội!"
Nghe thấy giọng nói như ác mộng năm xưa, Vân Cơ bỗng bộc phát, lao thẳng về phía Trần Ngộ Hòe, "Ta giết ngươi trước!"
Chỉ trong chớp mắt, bóng đen cùng cô hồn trong núi đồng loạt ùa tới, nhấn chìm toàn thân Vân Cơ, nuốt trọn cả sự không cam lòng trên gương mặt nàng ta.
Vân Cơ vùng vẫy muốn giết Trần Ngộ Hòe, cánh tay vươn ra vẫn còn chộp về phía hắn, nhưng rất nhanh đã bị bóng đen quấn chặt, kéo vào sâu thẳm.
Thấy Vân Cơ bị quỷ ảnh nuốt chửng, Trần Ngộ Hòe mới khẽ thở ra một hơi, cơ thể hắn lảo đảo suýt ngã, phải gắng sức mới đứng vững.
Trần Ngộ Hòe cúi đầu nhìn bàn tay mình, siết nhẹ lại, cảm nhận quỷ khí trong cơ thể dâng lên ngày càng dữ dội, gần như không thể áp chế, hắn hiểu rõ trong một khoảng thời gian dài sắp tới, hắn tuyệt đối không thể tiếp tục thi triển quỷ thuật, nếu không hắn thật sự sẽ biến thành quỷ.
Đỗ Linh nhìn Vân Cơ bị quỷ vật nuốt trọn, liền quay đầu nhìn về phía Trần Ngộ Hòe, nàng dùng chút linh lực còn sót lại triệu hồi linh kiếm, định chạy tới xem tình trạng của hắn.
Trần Ngộ Hòe dường như đoán được ý định của nàng, liếc mắt nhìn qua, "Ngồi xuống điều tức."
Đỗ Linh chẳng nghe lời, chạy tới bên hắn, đỡ lấy cánh tay hắn kiểm tra thương thế, "Bị thương ở đâu rồi?"
"Ta bảo muội điều tức, muội không nghe thấy sao?" Nói xong, Trần Ngộ Hòe lại cảm thấy giọng mình quá nghiêm, liền hạ thấp giọng giải thích, "Nơi này âm hồn quá nhiều, đối với ngươi không có lợi, hà tất phải tới."
Đỗ Linh chẳng bận tâm, "Muội là sợ những thứ đó thật, nhưng không thể mặc kệ huynh được!"
Trần Ngộ Hòe khẽ cười, bảo nàng ngồi xuống điều tức linh lực trong cơ thể, không nói thêm gì nữa.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!