Chương 28: #28. Chương 28

03/04/2026 1 Lượt đọc

Trước Tiếp

Quả đúng như Trần Ngộ Hòe đã nói, đến khi trời sáng hẳn, mưa cũng dần ngớt, chỉ còn lại một lớp sương mỏng.

Vùng này phần lớn là núi sâu rừng rậm, tạm thời vẫn chưa thấy bóng người, may mắn thay, đến chiều tối hai người rốt cuộc cũng trông thấy khói bếp, phía trước không xa chính là một thôn làng.

Bọn họ bước vào thôn lúc mặt trời sắp lặn, nơi này hoàn toàn khác với những ngôi làng Đỗ Linh từng gặp trước kia, toát lên một bầu không khí âm u, chết chóc.

Trần Ngộ Hòe đứng ở đầu làng, nhìn tấm bia đá khắc ba chữ thôn Thường Sơn, rồi ngẩng đầu nhìn luồng âm khí nặng nề tụ lại lơ lửng trên không trung, khẽ cau mày.

"Chỗ này có gì đó không ổn." Đỗ Linh đứng bên cạnh, nhìn khắp trời bay đầy tiền giấy vàng mã, không ít tờ đã rơi xuống đất, bị bùn ướt thấm nhòe, hiển nhiên không phải vừa mới rải.

"Tử khí quá nặng." Trần Ngộ Hòe thu ánh mắt lại, nói khẽ, hắn dẫn Đỗ Linh tiếp tục đi sâu vào trong thôn, xem có thể tìm được nhà nào cho tá túc qua đêm hay không.

Đỗ Linh gõ cửa rất lâu mới có một nhà chịu mở, thấy hai người trẻ tuổi Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe, chủ nhà do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn để họ vào ở nhờ một đêm.

Đó là một cặp vợ chồng trung niên, trông hiền lành dễ gần, chỉ tiếc là không có con cái bên cạnh.

Phu thê hai người thấy Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe còn trẻ, nghĩ đến đứa con nếu còn sống chắc cũng cỡ tuổi ấy, trong lòng dâng lên chút thương cảm, nên mới đồng ý cho bọn họ ở lại.

Đỗ Linh vào nhà trước, Trần Ngộ Hòe theo chủ nhà đưa hai con ngựa vào sân, cho chúng ăn cỏ khô đã chuẩn bị sẵn, rồi mới trở lại trong nhà.

Lúc này Đỗ Linh đang trò chuyện với chủ nhà, dung mạo của nàng ngoan ngoãn, trông lại đơn thuần, nên đại nương không hề đề phòng.

Qua trò chuyện, Đỗ Linh mới biết cả thôn này đều mang họ Thường, trượng phu của bà tên là Thường Lập, bà không có tên chính thức, liền bảo Đỗ Linh cứ gọi mình là Thất thẩm.

Vừa nói chuyện, Thất thẩm vừa rót nước nóng cho hai người, Đỗ Linh và Trần Ngộ Hòe cảm ơn rồi nhận lấy, ngồi xuống ghế bên cạnh.

Trần Ngộ Hòe cúi đầu uống nước, Đỗ Linh ôm chén trà, nhìn Thất thẩm hỏi: "Thất thẩm, lúc ta và huynh trưởng vào làng, thấy ngoài kia rải đầy tiền giấy, là nhà ai đang làm tang sự vậy ạ?"

Thường Lập có vẻ ít nói, ngồi ngoài sân nhìn trời tối dần, sắc mặt trầm xuống.

Thất thẩm sợ hai người không hiểu tình hình, liền dặn dò: "Tối nay hai đứa đừng ra ngoài, trong làng có thứ không sạch sẽ."

"Thứ không sạch sẽ ư?" Đỗ Linh có chút kinh ngạc.

Lúc này Trần Ngộ Hòe cũng ngẩng đầu nhìn sang, Thất thẩm thấy ánh mắt của hai người, khẽ thở dài: "Những thứ đó cứ đến đêm là xuất hiện, ban đầu chỉ cắn chết gia súc, về sau thì bắt đầu hại người, thế nên trong thôn đã chết không biết bao nhiêu người vì chuyện này, mấy hôm trước, thôn trưởng còn góp tiền mời một vị thiên sư tới, cũng chẳng biết đêm nay sẽ ra sao."

"Ra vậy." Đỗ Linh khẽ đáp một tiếng, hạ mi suy nghĩ chốc lát, rồi quay sang nhìn Trần Ngộ Hòe.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Đỗ Linh mím môi, nở một nụ cười rất nhẹ, "Huynh trưởng thấy thế nào?"

Nghe vậy, Trần Ngộ Hòe quay sang nhìn Thất thẩm, hỏi: "Vị thiên sư mọi người mời, là người ở đâu?"

"Cái này ta cũng không rõ, chỉ thấy ông ta tuổi không nhỏ, còn dẫn theo mấy đồ đệ, chắc là người có bản lĩnh, có giải quyết được hay không cũng khó nói." Thấy hai người đã uống xong nước nóng, Thất thẩm lại hỏi họ có muốn ăn chút gì không, Đỗ Linh lắc đầu từ chối, nói rằng họ có mang theo lương khô, không dám làm phiền thêm.

Thất thẩm cũng không nài ép nữa, thu xếp chỗ nghỉ cho hai người, lại dặn đi dặn lại rằng trời đã tối, nhất định không được ra ngoài.

Đỗ Linh gật đầu đồng ý, nàng vốn hơi sợ tối, mà trong thôn núi nến đèn cũng không dư dả, nàng ngại lãng phí đồ của người ta, nên khi đi ngủ liền thổi tắt nến.

Nằm được một lúc, nàng vẫn không quen, Đỗ Linh ngồi dậy, mở cửa nhìn ra ngoài, thấy trời đã tối hẳn, liền lén lút chui sang phòng Trần Ngộ Hòe.

"Tiểu sư huynh." Nàng lấy ra một viên dạ minh châu, thấy Trần Ngộ Hòe đang nằm trên giường, trong lòng lập tức yên ổn hơn rất nhiều.

Nàng nhanh chóng lại gần, trải một tấm đệm dưới đất, đặt viên dạ minh châu bên cạnh giường hắn, rồi nằm xuống đất.

Trần Ngộ Hòe vốn chưa ngủ, chỉ nhắm mắt xem nàng định làm gì, thấy Đỗ Linh không gọi mình dậy, hắn quay đầu nhìn sang, trông thấy nàng nằm dưới đất, cả người lập tức trầm mặc.

Đỗ Linh nhận ra ánh mắt hắn, mở mắt nhìn hắn dưới ánh sáng dịu của dạ minh châu, "Muội ở một mình sợ mà! Huynh sẽ không đuổi muội đi đúng không?"

Trần Ngộ Hòe từ trên giường ngồi dậy, hắn cảm thấy chuyện này không ổn, vốn dĩ xuống núi là để rèn luyện Đỗ Linh, nên hắn mới chỉ dẫn nàng một mình. Nhưng bây giờ xem ra, nàng lại càng thêm dựa dẫm vào hắn.

"Tiểu sư huynh?" Đỗ Linh ngồi dậy, nhìn Trần Ngộ Hòe đầy khó hiểu.

Trần Ngộ Hòe xuống giường, nhặt viên dạ minh châu sắp lăn xuống đất, trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa thấp thỏm, "Muội ngủ trên giường, ta canh."

Đỗ Linh vừa nghe liền rạng rỡ hẳn lên, nhanh chóng bò lên giường hắn, nằm xuống xong, nàng thấy Trần Ngộ Hòe vẫn đứng bên cạnh nhìn mình, thần sắc khó đoán.

"Tiểu sư huynh, làm sao vậy?" Đỗ Linh cảm thấy vẻ mặt hắn không đúng, bèn ngồi dậy hỏi.

Ánh sáng của dạ minh châu không đủ soi sáng cả gian phòng, nhưng nàng vẫn có thể nhìn rõ nét mặt hắn, chỉ là ánh mắt kia nàng lại không sao hiểu được.

Trần Ngộ Hòe lúc này đang nghĩ một chuyện, hắn nhìn nàng rất lâu rồi mới chậm rãi nói: "Muội sớm muộn cũng phải quen với bóng tối, nếu có một ngày bên cạnh muội không còn ai thì sao?"

Đỗ Linh hiểu lời hắn nói là sự thật, cho dù Trần Ngộ Hòe có thể luôn ở bên nàng, cũng không thể từng bước từng bước không rời, nàng phải học cách thay đổi.

Nhưng nỗi sợ hãi vốn là bản năng của Đỗ Linh, nàng không cách nào khống chế được.

Trần Ngộ Hòe thấy nàng cúi đầu không nói, không biết có phải mình vừa rồi nói nặng lời quá hay không, hắn không muốn nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ của nàng, cuối cùng khẽ thở dài, "Thôi, không có lần sau."

Nghe vậy, Đỗ Linh lập tức ngẩng đầu lên, thấy vẻ bất đắc dĩ thoáng hiện trên mặt hắn, trông hắn ngồi xuống tấm đệm nàng vừa trải lúc nãy, Đỗ Linh lại nằm xuống, đưa một tay về phía hắn.

"Tiểu sư huynh, huynh nắm tay muội được không?" Đỗ Linh được đà lấn tới hỏi.

Trần Ngộ Hòe nhìn bàn tay đưa tới, vỗ một cái lên lòng bàn tay nàng, không mạnh, nhưng giọng nghiêm lại, "Muội không còn là trẻ con nữa."

Một lúc sau, thấy Đỗ Linh vẫn kiên trì, hắn mới miễn cưỡng nắm lấy mấy ngón tay nàng, "Ngủ đi, có chuyện gì ta sẽ gọi muội.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một bộ truyện thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,

Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết Sủng, truyện Sủng hay, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết full, Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết online, read Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết, Không rõ Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 28 — Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.