"Tiểu sư huynh?"
Đỗ Linh không nhịn được khẽ gọi một tiếng.
Nàng chưa từng thấy Trần Ngộ Hòe lộ ra dáng vẻ cô độc như vậy, từ khi quen biết hắn cho đến nay, hắn vẫn luôn tỉnh táo, lạnh lùng, hiếm khi vì bất kỳ ai mà dao động.
Đỗ Linh nhìn vào mắt hắn, màu mắt Trần Ngộ Hòe rất sẫm, đen như mực.
Giây phút ấy, Đỗ Linh chỉ cảm thấy đôi mắt đó dường như nhìn thấu hết thảy thế gian, lại như chẳng lưu giữ thứ gì. Nàng không biết phải hình dung cảm giác ấy ra sao, chỉ thấy trong ánh mắt kia như chứa đựng vô số biến hóa của nhân gian, nhưng cuối cùng, thứ còn sót lại chỉ là sự tang thương.
Trần Ngộ Hòe chợt khép mắt, rồi mở ra, quay đầu nhìn về tiểu viện trước mặt, cỏ dại trong viện đã mọc um tùm, không ai quét dọn, mặc sức lan tràn, đến cả mái hiên cũng đã mọc đầy cỏ xanh.
Đỗ Linh nhìn theo ánh mắt hắn một lát, rồi lại quay sang nhìn gương mặt Trần Ngộ Hòe, lòng rối bời, "Tiểu sư huynh, huynh không buồn sao?"
Nghe vậy, Trần Ngộ Hòe quay đầu nhìn nàng, khẽ cong môi cười, nụ cười vẫn giống hệt ngày thường, "Ta không sao, đi thôi."
Đỗ Linh gật đầu theo hắn rời khỏi viện, nhìn Trần Ngộ Hòe tự tay khép lại cánh cổng cũ nát kia.
Đỗ Linh vẫn không yên lòng, im lặng thật lâu, nàng không biết nên an ủi thế nào. Ánh mắt vô thức rơi xuống bàn tay buông thõng của Trần Ngộ Hòe, nàng ngẩng đầu nhìn gương mặt lạnh lẽo quen thuộc ấy, rồi đưa tay nắm lấy.
Bàn tay Trần Ngộ Hòe lạnh như băng, Đỗ Linh siết chặt tay hắn không buông, như muốn dùng nhiệt độ của mình xua tan cái lạnh trên người hắn.
Đột nhiên bị Đỗ Linh nắm lấy tay, Trần Ngộ Hòe hơi sững lại một chút, hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt đầy khó hiểu, "Sao vậy?"
"Trong lòng muội khó chịu." Đỗ Linh cúi đầu nói nhỏ, giọng buồn bã, "Muội thấy huynh đáng thương."
Trần Ngộ Hòe bật cười khẽ, giống hệt những ngày đầu Đỗ Linh vừa lên núi Phù Lê, hắn từng dắt tay nàng trở về Thúy Vân Phong, chỉ là bây giờ bọn họ đã không còn là trẻ con nữa, sớm muộn cũng phải mỗi người một ngả.
Bàn tay Đỗ Linh không còn như năm xưa, lúc này nằm trong lòng bàn tay hắn là một bàn tay thiếu nữ mềm mại, thon dài, hơi ấm xuyên qua làn da truyền sang, vô cùng ấm áp.
Hình ảnh cô bé trong ký ức dần chồng lên dáng vẻ thiếu nữ trước mắt, Trần Ngộ Hòe gần như là nhìn nàng lớn lên, dù không dám nói hiểu hết tính tình nàng, nhưng ít nhiều cũng nắm được bảy tám phần, lúc này cảm xúc của Đỗ Linh là thật, nàng không hề nói dối.
Nàng nói thay hắn mà buồn, nhưng Trần Ngộ Hòe lại không biết bản thân nên buồn vì điều gì, hắn chỉ là nghĩ đến cuộc đời Vu Yến Uyển, cảm thấy cảnh ngộ của mình và bà ấy sao mà giống nhau đến thế, đều là những kẻ bị bỏ rơi, liền sinh ra vài phần cảm khái.
"Không lạnh sao?" Trần Ngộ Hòe nhẹ giọng hỏi.
Đỗ Linh lắc đầu rất nhẹ, suốt quãng đường sau đó nàng không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ đi cùng hắn tìm Trần Hoành, đến nơi nàng mới buông tay hắn ra.
Hơi ấm trong tay Trần Ngộ Hòe đột ngột biến mất, hắn vô thức quay đầu nhìn Đỗ Linh một cái, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Gặp được Trần Hoành, Trần Ngộ Hòe hỏi ông ta về chuyện của lão phu nhân, Trần Hoành nghe vậy dường như đoán ra điều gì, sắc mặt có phần sa sút, "Việc này cũng liên quan đến chuyện tối qua sao?"
"Chỉ là phỏng đoán." Trần Ngộ Hòe nói, "Có lẽ cái chết của lão phu nhân cũng tương tự."
Trần Hoành trầm mặc hồi lâu, sau đó mới kể lại tình hình năm đó cho Trần Ngộ Hòe, quả thực cái chết của lão phu nhân rất kỳ lạ, nhưng không ai biết nguyên nhân, bà dường như bị thứ gì đó dọa cho hoảng sợ, đến sáng khi nha hoàn vào phòng thì thân thể đã cứng đờ.
Nghe xong, Trần Ngộ Hòe thấy không khác mấy so với suy đoán của mình, liền hỏi tiếp: "Vậy còn vị phu nhân trước kia của ông? Bà ấy chết như thế nào?"
Sắc mặt Trần Hoành càng thêm ủ rũ, "Chuyện đó... Ta cũng không rõ."
Trần Ngộ Hòe nheo mắt nhìn ông ta, không hỏi thêm nữa, chỉ nói: "Đêm nay khả năng thứ đó có thể sẽ quay lại."
Trần Hoành lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía gian phòng nơi Trần phu nhân đang nghỉ ngơi, hoảng hốt hỏi: "Vậy phải làm sao?"
"Chỉ cần không gỡ bùa xuống thì sẽ không có chuyện gì, nhưng nếu có ai gõ cửa bảo ông mở ra, tuyệt đối đừng trả lời." Trần Ngộ Hòe dặn dò, nói xong liền định đi hỏi thêm những gia nhân khác.
Thấy Trần Ngộ Hòe chuẩn bị rời đi, Trần Hoành gọi lại, trầm mặc một lúc mới nói: "Tối nay cũng ăn chung một bữa cơm đi."
Trần Ngộ Hòe suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.
Hắn quay đầu nhìn Đỗ Linh một cái, nàng lập tức hiểu ý, theo hắn rời khỏi viện của Trần phu nhân.
"Ông ta không nói thật." Trần Ngộ Hòe đột nhiên lên tiếng, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, thần sắc hơi trầm xuống.
"Đương nhiên là không nói thật rồi." Đỗ Linh khẳng định, rồi quay sang nhìn Trần Ngộ Hòe, "Có phải ông ta nghĩ chúng ta dễ lừa không?"
Trần Ngộ Hòe bật cười, sửa lại câu của Đỗ Linh, "Là muội dễ lừa."
Đỗ Linh không chịu thừa nhận, liền che tai lắc đầu làm nũng, "Muội không nghe, không nghe, không nghe đâu!"
Trần Ngộ Hòe kéo tay nàng xuống, nghiêm mặt nói: "Được rồi, quay lại chuyện chính, giờ còn sớm, trong phủ cũng khó hỏi ra gì, vậy nên chúng ta ra ngoài hỏi thử."
Cách Trần phủ không xa là một con phố, Trần Ngộ Hòe dẫn Đỗ Linh đi dạo, tiện thể nàng còn mua chút đồ ăn vặt, rồi nhân tiện hỏi thăm tình hình nhà họ Trần.
Một bà lão bán trang sức nghe thấy Đỗ Linh hỏi liền chen miệng: "Cô nương muốn hỏi chuyện nhà họ Trần à? Mấy lão già đó biết được bao nhiêu đâu, qua đây xem trang sức của ta đi, ta kể cho mà nghe.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết – một trong những truyện nổi bật trên với các yếu tố Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!