Giờ phút này, Đỗ Linh hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu, chỉ ngẩn ngơ nhìn dung mạo thanh tú của thiếu niên trước mắt.
Người ấy giống Trần Ngộ Hòe, nhưng lại không phải Trần Ngộ Hòe.
Trần Ngộ Hòe chưa bao giờ có khoảnh khắc phóng khoáng như vậy, cũng không cười thoải mái đến thế, hắn làm gì cũng trầm tĩnh, thu mình, không có lấy nửa phần sắc bén của tuổi trẻ, cho dù mang dáng vẻ thiếu niên.
Có một khoảnh khắc, Đỗ Linh nghi ngờ mình lại đang mơ, nhưng mọi thứ trong giấc mơ này quá mức chân thực, khiến nàng không khỏi suy đoán, phải chăng nàng đã bước vào ký ức của một ai đó.
Nàng chợt nghĩ đến những chuyện vừa rồi, liệu có phải nàng đã tiến vào ký ức của Toại Ngọc Kiếm hay không.
Còn chưa kịp nghĩ thông, cảnh vật trước mắt đã thay đổi, thiếu niên ban nãy đã trở thành một thanh niên, dung mạo anh tuấn, tay cầm Toại Ngọc Kiếm, trên người mang theo một khí chất kiêu ngạo đặc trưng.
Đỗ Linh không cách nào đem người trước mắt liên hệ với Trần Ngộ Hòe được, bọn họ có vài nét tương tự về dung mạo, nhưng khí chất lại hoàn toàn trái ngược, một người sắc bén, rực rỡ, một người trầm tĩnh, thu liễm, nàng không hiểu được mối liên hệ giữa họ, trong lòng sinh ra nghi hoặc.
Hay là... người này là huynh đệ của Trần Ngộ Hòe?
Thanh niên trước mắt cầm kiếm đối phó yêu vật, rõ ràng ung dung hơn cả nàng, trên mặt luôn mang theo nụ cười nhạt chưa từng đổi, tựa như mọi việc đều nằm trong dự liệu.
Đó là cảnh giới mà Đỗ Linh chưa thể chạm tới, nàng tự biết thực lực của mình còn non, dẫu Trần Ngộ Hòe từng nói nàng có thiên phú không thấp, nhưng người giỏi còn có người giỏi hơn, núi cao còn có núi cao hơn, rốt cuộc vẫn thiếu một bậc.
Đỗ Linh còn muốn tiếp tục nhìn, nhưng trời không chiều lòng người, một trận chấn động đột ngột kéo nàng ra khỏi cảnh tượng kia.
Đỗ Linh mở mắt.
Lan Dung Dung thấy nàng mãi không phản ứng, không khỏi gọi thêm mấy tiếng, "Đỗ Linh, tỷ làm sao vậy?"
Rất lâu sau, Đỗ Linh mới hoàn hồn, chậm rãi quay đầu nhìn Lan Dung Dung bên cạnh, thần trí dần dần trở lại, nàng ngồi dậy hỏi: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Tỷ không sao chứ?" Lan Dung Dung thấy dáng vẻ nàng thì có chút ngờ vực.
Đỗ Linh lắc đầu, không cảm thấy thân thể có vấn đề gì, chỉ là nhớ lại giấc mơ vừa rồi tuy đã mờ đi nhiều, nhưng vẫn còn lưu lại một ít hình ảnh.
"Tỷ ngủ rất lâu, sắp đến trưa luôn rồi." Lan Dung Dung nói, "Nếu không phải Trần sư huynh hỏi tới, muội cũng không nghĩ tỷ vẫn chưa tỉnh."
"Ta không sao." Đỗ Linh nhanh chóng xuống giường rửa mặt, mở cửa đi ra ngoài, thấy Trần Ngộ Hòe đang đứng trong viện.
Thế giới trong mộng quá mức chân thực, chân thực đến mức khiến lòng nàng rối loạn, nàng đi đến bên Trần Ngộ Hòe, lưỡng lự hồi lâu mới do dự hỏi, "Tiểu sư huynh, huynh có huynh đệ tỷ muội gì không?"
"Sao đột nhiên hỏi vậy?" Trần Ngộ Hòe nhìn nàng một cái, sau đó mới trả lời, "Không có."
Biểu cảm của Đỗ Linh thoáng chốc cứng lại, nàng nhìn Trần Ngộ Hòe, thần sắc bình thản, khí chất trầm ổn nội liễm, quả thật hoàn toàn khác với người sắc bén, rực rỡ trong mộng.
Hai người ấy dường như không thể là một, có lẽ chỉ là một người khác trùng hợp mà thôi, nàng tự nhủ mình không nên nghĩ ngợi lung tung.
Dù sao cũng chỉ là một giấc mơ.
Đỗ Linh đè nén nghi vấn trong lòng, rồi hỏi Trần Ngộ Hòe tiếp theo nên làm gì bây giờ.
Trần Ngộ Hòe khẽ lắc đầu, "Hiện giờ Lăng gia canh phòng rất nghiêm, e là phải đợi thêm một thời gian."
"Đợi đến khi nào?" Đỗ Linh không rõ.
Trần Ngộ Hòe nói: "Đợi đến đại hội tỷ thí."
"Muội biết rồi." Đỗ Linh không hỏi thêm gì nữa.
Buổi chiều, nàng một mình ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, cũng không nói với Trần Ngộ Hòe.
Mang đầy tâm sự, Đỗ Linh đi lang thang trên phố, thỉnh thoảng trông thấy người của Lăng gia đi tuần tra ngang qua, thấy bộ y phục màu tím trên người bon họ, nàng chỉ nhìn qua một cái rồi lập tức dời ánh nhìn.
Không biết đã đi được bao xa, đến khi hoàn hồn lại, nàng mới phát hiện mình đã không nhận ra đường về, nàng cũng chẳng cố tình ghi nhớ đặc điểm các con phố đã đi qua, chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn dòng người qua lại.
"Đỗ Linh!"
Nghe có người gọi tên mình, Đỗ Linh còn tưởng là Lan Dung Dung ở gần đó, nàng quay đầu lại, trông thấy Triển Hồng Nghê trong bộ hồng y rực rỡ, không khỏi giật mình kinh ngạc.
Triển Hồng Nghê không đến một mình, nàng nói mấy câu với người bên cạnh, rồi mới đi về phía Đỗ Linh.
Đỗ Linh nghi hoặc, "Sao ngươi lại tới đây?"
Nghe vậy, thần sắc Triển Hồng Nghê có phần không tự nhiên. Im lặng một lúc khá lâu, nàng mới đáp, "Ta tới đây giải quyết chút việc."
Thấy nàng không muốn nói rõ, Đỗ Linh cũng không hỏi thêm, Triển Hồng Nghê hỏi vì sao Đỗ Linh lại ở đây, Đỗ Linh bèn giản lược kể lại những chuyện đã xảy ra dọc đường.
Triển Hồng Nghê vô cùng kinh ngạc, "Lăng gia lại có thể làm ra loại chuyện này sao?"
Đỗ Linh cũng không biết nên nói thế nào, dù sao những chuyện như vậy đột ngột bị phơi bày, chẳng có mấy người tin lời bọn họ, nếu không bọn họ cũng chẳng cần phải kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.
"Vậy thế này đi, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi dò hỏi thêm, ngươi đang ở đâu? Khi nào rảnh ta sẽ tới tìm ngươi." Triển Hồng Nghê không quá bận tâm chuyện này, lần này nàng tới đây vốn cũng có nhiệm vụ.
Dù với lời nói của Đỗ Linh, Triển Hồng Nghê nửa tin nửa ngờ, nhưng trước đó phụ thân nàng cũng từng nhắc tới những bất thường của Lăng gia trong những năm gần đây, nên nàng cũng không hoài nghi tính chân thật của lời Đỗ Linh, huống hồ Đỗ Linh từ trước tới nay chưa từng lừa nàng.
Nghe Triển Hồng Nghê hỏi nơi ở, Đỗ Linh nhìn quanh con phố, trong khoảnh khắc bỗng trở nên mờ mịt, "Hình như ta không nhớ đường về."
"Hả?" Triển Hồng Nghê sững người, rồi hỏi nàng có nhớ đã đi từ hướng nào tới không.
Lúc nãy Đỗ Linh cứ mãi thất thần, cũng chẳng nhớ rõ mình đã đi qua những đâu, nhưng ít nhiều vẫn còn chút ấn tượng mơ hồ.
Thấy vậy, Triển Hồng Nghê liền đi cùng nàng quay lại theo hướng cũ, nhân lúc trời còn sớm, hai người thử tìm những cảnh vật quen mắt để lần theo dấu vết, tránh đến khi trời tối, hàng quán đóng cửa lại càng không tìm được đường.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết tại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loại Ngôn Tình, Tiên Hiệp,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!