Chương 78: Vào mộng

05/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Đã năm ngày trôi qua, nắng chiều ngả về phía tây, Trần Bình An cuối cùng đã lên được đỉnh Ngao Đầu trong bản đồ mới của quan phủ. Ngọn núi này rất nổi bật trong phạm vi mấy chục dặm, cao vút tận mây. Hắn gặm một chiếc bánh khô cứng, ngồi trên một nhánh tùng già vươn ra ngoài dốc núi, từng cơn gió mát thổi những sợi tóc mai bay lất phất.

Cái gùi được đặt dưới gốc cây, Trần Bình An còn không lớn gan đến mức vác cái gùi leo lên cây. Trước kia đối với chuyện leo núi, thiếu niên chỉ xem đó là một công việc nặng nhọc vô tích sự, luôn phải theo sát bước chân của lão Diêu. Không giống như bây giờ, mệt thì dừng chân, ngắm nhìn non xanh nước biếc ở phía xa. Hơn nữa rất nhiều phong cảnh khiến Trần Bình An phải tấm tắc, trước kia đều nằm ở những ngọn núi lớn bị triều đình Đại Ly niêm phong, thiếu niên chỉ có thể theo ông lão trầm mặc ít nói đi đường vòng, đỉnh Ngao Đầu cũng nằm trong số đó.

Đoạn đường này băng núi vượt nước, Trần Bình An đã nhìn thấy rất nhiều hình ảnh tráng lệ xa lạ. Có thác nước chen chúc tầng tầng lớp lớp, có cầu vồng nho nhỏ hiện lên sau cơn mưa, giống như đưa tay là có thể kéo về nhà cất đi. Có sườn núi dốc đứng nơi ngàn vạn chim muông tụ tập, từng con nối liền với nhau giống như một tấm rèm trắng như tuyết treo trên vách tường. Những ngọn núi chỉ có một con đường hẹp hiểm trở leo lên đỉnh, cuối cùng bỗng nhiên bước vào một khoảng đất bằng phẳng, tầm mắt rộng mở trong sáng, khiến người ta không kìm được phải nín thở. Buổi đêm thiếu niên khoác thêm một món y phục, dựa lưng vào gùi mơ màng ngủ đi, giống như có thể nghe được tiếng thì thầm của tiên nhân trên trời.

Leo núi lội nước thêm ba ngày, Trần Bình An cuối cùng đã đi tới núi Thần Tú mà Nguyễn sư phụ nói. Hai hướng tây và bắc cách chừng hơn mười dặm đường có núi Khiêu Đăng và đỉnh Hoành Sáo, cùng với núi Thần Tú tạo thành thế chia quân hai mặt, giống như ba người khổng lồ đứng ở ba phương.

Dựa theo bản đồ biểu thị, trong phạm vi trăm dặm xung quanh ba ngọn núi này, có năm ngọn núi lớn nhỏ đứng sừng sững. Nhỏ có đỉnh Thải Vân và núi Tiên Thảo, còn lại ba ngọn núi khá lớn là đài Đăng Tâm, núi Hoàng Hồ và núi Bảo Lục. Trước khi Trần Bình An đến núi Thần Tú đã đi qua núi Tiên Thảo và đài Đăng Tâm. Núi Tiên Thảo chỉ lớn hơn núi Chân Châu một bậc, mặc dù thế núi thấp bé nhưng cỏ cây rất tươi tốt, khá nhiều đại thụ chọc trời. Còn về núi Hoàng Hồ, lưng chừng núi có một cái hồ nhỏ, nhìn từ xa nước hồ có màu vàng, nhưng nhìn gần lại cực kỳ trong vắt. Có điều ngoại trừ cái hồ nhỏ này, Trần Bình An cảm thấy nó kém hơn núi Thần Tú dưới chân rất nhiều.

Tiếp theo hắn mất bốn ngày đi xung quanh núi Thần Tú và đỉnh Hoành Sáo, cuối cùng đã chọn được ba ngọn núi, đó là núi Tiên Thảo, núi Bảo Lục và đỉnh Thải Vân.

Núi Tiên Thảo nhỏ, núi Bảo Lục lớn, đỉnh Thải Vân cao.

Trong đó núi Bảo Lục khiến Trần Bình An tốn nhiều thời gian nhất, có thể nói là mây sâu, núi cao, nước dài. Trong rất nhiều ngọn núi mà Trần Bình An đã đi qua, quy mô của nó chỉ đứng sau núi Phi Vân và núi Thần Tú. Có điều hắn lại cảm thấy nghi hoặc, một địa bàn lớn như núi Bảo Lục, lại ở gần đỉnh Hoành Sáo, hơn nữa ngay cả người không tu hành như Trần Bình An cũng có thể cảm nhận được non xanh nước biếc của nó, vì sao Nguyễn sư phụ không bỏ qua núi Điểm Đăng để chọn núi Bảo Lục?

Trần Bình An tính toán một chút, ba ngọn núi mà mình chọn đại khái sẽ tốn khoảng bốn mươi lăm đồng tiền kim tinh. Còn lại ba mươi lăm đồng, núi Chân Châu tất nhiên sẽ dùng một đồng tiền đón xuân. Còn dư ba mươi bốn đồng, đủ cho hắn hào phóng mua một ngọn núi lớn đúng như ý nghĩa. Dù sao Nguyễn sư phụ đã nói, ngay cả núi lớn hàng đầu như dãy núi Khô Tuyền, núi Hương Hỏa và núi Thần Tú, cũng chỉ từ hai mươi lăm đến ba mươi đồng tiền kim tinh mà thôi.

Nguyễn sư phụ còn tiết lộ thiên cơ, nói rằng tương lai trong phạm vi ngàn dặm này, triều đình Đại Ly sẽ sắc phong một đại thần núi cao, ba vị sơn thần và một vị hà thần. Ngày hôm sau Nguyễn Tú cũng đã giải thích cặn kẽ chuyện này, sơn thần nghĩa là Lễ bộ nha môn triều đình chọn ra một nhân tuyển thích hợp, có thể là nhân vật lịch sử nổi danh ở địa phương, cũng có thể là võ tướng có công trạng hi sinh vì nước, sau đó hoàng đế Đại Ly đồng ý bổ nhiệm làm sơn thần. Dùng một cây bút đỏ đặc biệt chính thức ghi vào gia phả núi sông, thắp hương tế lễ một phen, ngụ ý là thiên tử thay trời thị sát nhân gian, đã báo cho thần tiên phía trên, thông thường như vậy xem như là xong chuyện.

Sau đó Khâm Thiên giám sẽ làm ra giấy gia phả hoàng tộc, giao cho quốc sư tự tay viết sắc chỉ, phái người chôn ở dưới chân núi. Cuối cùng mới bảo quan phủ mời người đắp một pho tượng, cung phụng trong miếu Sơn Thần. Vị sơn thần kia có thể quang minh chính đại hưởng thụ hương khói của dân gian, che chở sinh linh trong phạm vi ngọn núi, trấn áp, hàng phục hoặc trục xuất ma quỷ âm tà vượt qua ranh giới.

Trần Bình An không hi vọng ba ngọn núi ở gần núi Thần Tú mà mình đã chọn, có thể xuất hiện một vị sơn thần giúp giữ nhà giữ cửa, mà đặt hi vọng vào ngọn núi lớn tốn nhiều tiền nhất. Trong ba trăm năm gia nghiệp chủ yếu sẽ được Nguyễn sư phụ bảo vệ, còn ngọn núi lớn trơ trọi cách xa nơi này, nếu có thể mời được một vị sơn thần, chắc chắn sẽ khiến hắn yên tâm hơn rất nhiều.

Còn như núi Chân Châu nhỏ bé chỉ có giá một đồng tiền đón xuân, đoán rằng ngoại trừ Trần Bình An thì chẳng có ai để ý tới.

Lúc này Trần Bình An đang ngồi trên dốc đá ở đỉnh Thải Vân, trước người trải bản đồ địa thế mới của Long Tuyền Đại Ly. Thiếu niên đã nhớ kỹ tên gọi và vị trí của những ngọn núi lớn kia, nhưng vẫn không thể quyết định nên mua ngọn núi cuối cùng nào.

Hai tay thiếu niên giày cỏ nâng cằm, lông mày nhíu chặt, thân thể khẽ lắc lư trước sau, suy nghĩ giống như trôi xa vạn dặm.

Thực ra trong lòng Trần Bình An cũng không nắm chắc mua núi xong có thể làm gì, nhưng chỉ cần nghĩ tới trong ba trăm năm mình vẫn là chủ nhân trên danh nghĩa của năm ngọn núi kia, như vậy đã là một chuyện rất hạnh phúc.

Có thể trước tiên cưới vợ, thành gia lập nghiệp, sau này truyền cho con cái, tương lai con cái lại truyền cho con cái của chúng.

Hóa ra chuyện cưới vợ mặc dù không phải là chuyện khẩn cấp, nhưng cũng cần suy nghĩ một chút.

Vừa nghĩ đến đây, Trần Bình An đang cười ngây ngô đột nhiên hoàn hồn, cảm thấy xấu hổ.

Hắn ngả người về phía sau, hơi mệt mỏi rã rời, muốn chợp mắt một lát. Không biết qua bao lâu, sau khi mở mắt hắn lập tức đau đầu, hôm nay giữa ban ngày mình cũng có thể nằm mơ sao?

Đây là lần thứ ba mình gặp được người áo trắng kia.

Một lần ở trên cầu mái che, một lần dưới đáy cầu vòm đá, cộng thêm lần này trên đỉnh núi.

Người áo trắng cao lớn đắm chìm trong ánh sáng trắng như tuyết ngồi khoanh chân, chỉ cách Trần Bình An hai trượng, nhưng Trần Bình An vẫn không thể thấy rõ dung mạo của đối phương.

Hắn cảm thấy cứ hốt hoảng lo lắng như vậy cũng không có ích gì, bèn lấy can đảm, cẩn thận gọi: – Lão tiền bối…

“Bốp!”

Trong phút chốc Trần Bình An cảm thấy giống như lúc còn nhỏ bị đuôi trâu quất vào mặt, đau rát một trận.

Hắn như vừa tỉnh mộng, đột nhiên ngồi dậy, phát hiện mình vẫn ngồi ở vị trí ban đầu, nhìn quanh cũng không có gì khác thường, nhưng sờ sờ bên má lại thấy vẫn còn đau.

Thiếu niên nghĩ nát óc cũng không hiểu được nguyên nhân, đành ngơ ngác gãi đầu.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 78 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.