Chương 51: Đối mặt

05/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Con vượn già núi Chính Dương trở lại đường Phúc Lộc, giao đấu một trận hời hợt với phiên vương Đại Ly Tống Trường Kính, sau đó cũng không ở lại Lý gia quá lâu, nhanh chóng chạy như bay ra khỏi trấn. Lão dừng lại một lúc ở nơi thiếu niên giày cỏ đi vào núi, tiếp đó lui về chỗ mình xuất quyền lúc trước, cẩn thận quan sát dấu chân sâu cạn của thiếu niên trên đất.

Trừ thứ này ra, trong tầm mắt của con vượn già còn có một hàng dấu chân nhàn nhạt của người trưởng thành. Lão suy đoán có lẽ là kiếm tu trẻ tuổi của vườn Phong Lôi kia lưu lại, lúc mình xuất quyền với thiếu niên ngõ Nê Bình, tên kia rõ ràng muốn thừa nước đục thả câu, có một khoảnh khắc kiếm khí tràn ra ngoài. Mặc dù kiếm khí này nhanh chóng biến mất, ẩn giấu khá sâu, nhưng con vượn già vốn đã trải qua rất nhiều trận chiến, lại tu hành ngàn năm ở núi Chính Dương “kiếm khí tung hoành phá Bảo Bình”, thật sự quá quen thuộc với kiếm khí kiếm ý.

Con vượn hộ sơn núi Chính Dương này đã sống rất lâu, cho nên kiến thức rộng rãi, đã từng nhìn thấy kiếm tiên chuyên nuôi dưỡng phi kiếm thượng thừa. Trong đó có người sở hữu mấy chục thanh phi kiếm linh hoạt giấu trong tay áo, tất cả đều nhỏ như sợi tóc lông trâu. Cũng từng thấy phi kiếm bản mệnh lớn như ngọn núi, một kiếm chém xuống cắt đứt sông ngòi.

Con vượn già tập trung suy nghĩ một lúc, sau đó tiếp tục đi về phía trước. Sau khi vào núi lập tức nhìn thấy cỏ dại rậm rạp, tiếp đó là một mảnh rừng trúc. Trên đất có nhiều lá khô chồng chất từ thu đông năm ngoái, nhưng vì ở gần trấn nhỏ nên rừng trúc không có vẻ hoang vu lộn xộn. Một đường men theo dấu chân không dễ nhận ra, con vượn già phát hiện mình đã sắp rời khỏi rừng trúc.

Lão cũng không đi thẳng ra khỏi rừng trúc, lại nhìn khắp bốn phía, vẫn không thấy trên đất có dấu chân của thiếu niên. Ánh mắt di chuyển lên trên, trúc xanh chung quanh cũng không có dấu vết rõ ràng. Nhưng con vượn già vẫn không đuổi thẳng lên núi, lại nhảy vọt lên, một chân đạp lên đầu một cây trúc xanh to khỏe, tăng sức một chút, thân thể nghiêng về hướng trên núi. Cây trúc theo đó cong lại, lúc sắp gãy đột nhiên lão lại thả lỏng người, thân thể cường tráng giống như lông vũ nhẹ bay, trúc xanh không còn bị đè ép lập tức bắn ngược trở nên thẳng tắp. Ông lão giống như tiên nhân ngự gió đứng trên đỉnh trúc xanh, thân hình khẽ đung đưa theo cây trúc. Sau khi nhìn khắp bốn phía, lại cúi đầu nhìn xuống dưới, cuối cùng đã phát hiện ra dấu vết. Lão nhếch khóe miệng, nhìn về phía xa bên tay trái, cẩn thận lắng tai nghe, loáng thoáng nghe được tiếng nước suối chảy.

Con vượn già cười lạnh nói: – Quả nhiên vẫn gian xảo như trước.

Lão đạp lên từng cây trúc xanh, chạy về hướng khe suối nhỏ bên tay trái, trên đường không biết đã đạp gãy bao nhiêu cây trúc. Sau khi đến bên khe suối, con vượn già nhất thời cảm thấy đắn đo, không biết thiếu niên giày cỏ đã men theo dòng suối đi vào núi sâu rừng thẳm, hay là đã chạy trốn xuống hạ du. Lão ngồi xuống bên khe suối, nhíu mày cảm thấy rất bực bội. Nếu là ở thế giới bên ngoài, chỉ cần là núi non có một chút linh khí, con vượn già tiện tay chụp một cái là có thể cưỡng ép Thổ Địa thần đã mất chỗ dựa phải ra ngoài, hỏi một lần là biết hướng đi của thiếu niên.

Đây cũng coi là một trong số thần thông bản mệnh của vượn Bàn Sơn. Những tu sĩ khác cho dù pháp thuật thông thiên, uy danh hiển hách, chắc chắn cũng không thể dễ dàng chỉ tay ra lệnh cho thần linh của khu vực này, từ đó đạt được mục đích. Đây giống như quan trường nha môn của vương triều thế tục, Binh bộ thượng thư cũng rất khó tùy ý sai khiến một Hộ bộ viên ngoại lang nho nhỏ (1), bảo viên ngoại lang làm này làm nọ, quan trọng nhất là vị Binh bộ thượng thư và viên ngoại lang này còn không ở cùng triều đình một nước.

Con vượn già nghe tiếng nước chảy, lâm vào trầm tư.

Dựa theo lẽ thường, thân thủ và thể lực của thiếu niên kia tám phần là rèn luyên từ nhỏ lên núi xuống nước, nói không chừng còn nghiên cứu tập luyện thuật hít thở đơn giản. Nhờ đó mới có được thân thể khác với người thường, thân nhẹ xương cứng, khí huyết khoẻ mạnh, đến mức có thể chơi trò mèo bắt chuột với con vượn già trên nóc nhà ngõ nhỏ. Nói như vậy, thiếu niên quen đường ẩn nấp vào sâu trong rừng rậm sẽ hợp tình hợp lý. Còn nếu tâm tính thiếu niên đơn thuần, lúc trước chỉ dựa vào một bụng nhiệt huyết muốn báo thù, sau khi nếm thử nặng nhẹ lợi hại, dần dần bình tĩnh, dĩ nhiên sẽ bắt đầu nghĩ lại mà sợ. Khi đó hắn sẽ chạy đến tiệm rèn phía nam tìm Nguyễn sư che chở, điều này cũng hợp tình hợp lý.

Trường hợp đầu chỉ là hao tốn thời gian, còn trường hợp sau lại phải hao tốn sức lực tinh thần, thậm chí còn sẽ tiêu hao tình minh ước của núi Chính Dương.

Con vượn già thuận theo bản tâm, buột miệng nói: – Thiếu niên này nhất định phải chết.

Nói xong câu này, con vượn già không còn hoài nghi nữa, lựa chọn truy đuổi về hướng hạ du.

———

Phía nam trấn nhỏ có một con đường nhỏ đất vàng quanh co ngoằn ngoèo, hai bên đều là đồng ruộng của dân chúng trấn nhỏ. Nửa đường có một ngôi miếu nhỏ đổ nát tường trắng ngói đen, nói là miếu nhưng thực ra là một chỗ cho dân chúng dừng chân nghỉ ngơi. Nhất là vào ngày mùa, trời hè nóng bức hoặc mưa lớn, có một chỗ để che nắng ngăn mưa sẽ rất khác biệt.

Lúc này Trần Bình An và Ninh Diêu đang nghỉ ngơi bàn bạc ở đây.

Ninh Diêu trời sinh kiếm tâm sáng ngời, nhìn vật ban đêm dễ như trở bàn tay. Nàng phát hiện trên vách tường đổ nát đầy những hàng chữ nguệch ngoạc bằng bút than của trẻ con, phần lớn là tên người. Chỗ thấp phần nhiều đã loang lổ không rõ, bị người khác bôi sửa, hoặc là chồng chất lên nhau. Nhưng ở chỗ cao hơn thì còn một số tên có thể nhìn thấy rõ ràng, Tống Tập Tân, Trĩ Khuê, Triệu Dao, Tạ Thực, Tào Hi… một hàng rất dài. Đoán chừng là năm xưa đám trẻ cưỡi trên cổ nhau, thậm chí là đứng trên vai đồng bạn để viết. Thậm chí Ninh Diêu còn nhìn thấy tên của ba người Lưu Tiện Dương, Trần Bình An và Cố Xán, tập trung ở nơi cao nhất góc trên bên trái, có vẻ không được hòa đồng lắm.

Ninh Diêu dời mắt đi, hỏi: – Dù thế nào thì cũng đã làm được bước đầu tiên, buộc con vượn già phải lấy hơi một lần. Kế tiếp ngươi muốn đến trấn nhỏ lấy lại cung gỗ sao? Có mạo hiểm quá không? Lỡ may con vượn già rất cẩn thận, không lên núi tìm kiếm ngươi, chẳng phải ngươi sẽ giống như dê vào miệng cọp?

Thiếu niên giày cỏ vẫn luôn yên lặng hít thở, hô hấp nặng nhẹ dài ngắn cũng không theo quy trình nào, tất cả chỉ xem cảm giác, theo đuổi trạng thái “thoải mái nhất”. Sau khi nghe vậy, ánh mắt của hắn kiên nghị nói: – Không có cách nào, nhất định phải lấy lại cung gỗ, nếu không những gì chúng ta làm trước đó chỉ uổng phí thời gian! Hơn nữa ở ngõ Nê Bình ta đã bắn một mũi tên vào đầu con vượn già, quả thật giống như Ninh cô nương nói, cho dù ở khoảng cách gần như vậy, chỉ cần không bắn trúng con ngươi của lão, tổn thương gây nên đều chẳng đáng kể gì.

Ninh Diêu hơi nổi nóng: – Đã sớm nói rồi, chút tài mọn kia của ngươi chẳng có tác dụng gì đâu! Lúc trước ngươi không tin, lại không nghe khuyên bảo, được, ta mặc kệ ngươi. Nhưng bây giờ ngươi đã tin rồi, cũng nên làm theo cách của ta chứ?

Thực ra làm sao để đối phó với con vượn già núi Chính Dương, khi đó thiếu niên và thiếu nữ ở cầu mái che đã thương nghị chuyện này, quyết định ban đầu là ai làm việc nấy. Trần Bình An chỉ nói thiếu nữ hãy chờ hắn trở về trấn nhỏ tìm ba người, nhưng sau đó thiếu niên bỗng thay đổi chủ ý, đuổi kịp Ninh Diêu trước khi nàng đi xuống bậc thềm phía bắc cầu mái che.

Sau đó hai người xuất hiện bất đồng lớn. Lúc đầu thiếu nữ đeo đao đeo kiếm rất kiên định, Trần Bình An ngươi cũng không phải người tu hành, thậm chí còn không biết quyền pháp, cứ ở một bên xem trò vui là được, nhiều nhất là giúp phất cờ hò reo, để nàng đi giết con vượn già báo thù cho Lưu Tiện Dương, trút được mối hận trong lòng. Nhưng khi Trần Bình An hỏi nàng làm thế nào để giết con vượn già, Ninh Diêu lại khăng khăng không cho biết, chỉ nói nàng có tuyệt chiêu đặc biệt, muốn đi lại thiên hạ, lên núi xuống núi, một mình một bóng, không có vài đòn sát thủ gia truyền thì làm sao đi được.

Trần Bình An không đồng ý.

Do vậy mới có ba lần tìm người của Trần Bình An sau đó.

Trần Bình An đứng lên, vặn vặn hông, gần như không bị vướng víu trở ngại nữa, bèn nói: – Tôi nghỉ ngơi đủ rồi.

Ninh Diêu ngạc nhiên nói: – Thuốc của tiệm Dương gia hữu dụng vậy sao?

Ánh mắt Trần Bình An thoáng hiện lên vẻ ảm đạm, nhưng rất nhanh lại gật đầu cười nói: – Rất hữu dụng.

Ninh Diêu hỏi: – Có khi nào con vượn già nhìn thấu đường chạy trốn của ngươi không?

Trần Bình An ngẫm nghĩ, cẩn thận đáp: – Không chừng là có.

Ninh Diêu dùng vỏ đao vẽ hai cái vòng và một đường thẳng dưới đất, hỏi: – Đây là tuyến đường giữa miếu nhỏ và Lý gia ở đường Phúc Lộc, cung gỗ của ngươi giấu ở bên nào?

Trần Bình An cũng ngồi xuống vẽ một vòng: – Ở gần phía đông, đại khái là nơi này, cách ngõ Nê Bình không quá xa.

Ninh Diêu gật đầu nói: – Được, cho dù con vượn già chạy thẳng tới chỗ miếu nhỏ này, ta cũng sẽ cầm chân lão, tranh thủ đủ thời gian cho ngươi.

Trần Bình An lại dùng ngón tay vẽ một vòng nhỏ ở giữa tuyến đường kia: – Nếu tình hình gay go đến như vậy, Ninh cô nương, cô có thể dụ lão tới chỗ này không? Chính là chỗ lúc trước tôi vào núi, như vậy tôi lấy được cung gỗ chạy tới cũng không mất bao lâu.

Thiếu nữ mặc một bộ áo bào màu xanh sẫm dùng đao chống xuống đất, ngạo nghễ nói: – Nói không chừng đến lúc đó ta sẽ xách đầu con vượn già tới chỗ ngươi.

Trần Bình An lắc đầu nói: – Đừng cậy mạnh, phải cẩn thận!

Ninh Diêu hận không thể cầm vỏ đao gõ vào đầu đối phương, rốt cuộc là ai cậy mạnh vậy?

Nàng trợn mắt nói: – Này! Người đứng bên cạnh ngươi là Ninh Diêu ta, kiếm tiên đứng đầu toàn thiên hạ trong tương lai, được chưa?

Thiếu niên đứng lên, cúi đầu kiểm tra hai túi vải bên hông một chút, cột chặt lần nữa để phòng ngừa sự cố, sau đó ngẩng đầu cười nói: – Biết rồi, biết rồi. Cho nên đừng chết ở cái nơi nhỏ bé này, nếu không thì lỗ nặng đấy. Sau này chờ cô trở thành nhân vật lớn như vậy, ta là bằng hữu cũng sẽ được thơm lây.

Ninh Diêu cảm khái nói: – Trần Bình An, ngươi lề mề thiếu quyết đoán như vậy, khuyên ngươi sau này đừng nên cưới vợ nữa, cứ tùy tiện tìm một cô gái gả đi cho rồi.

Thiếu niên mỉm cười, cũng không phản bác. Hắn vừa định rời khòi miếu, Ninh Diêu lại nói: – Để ta đưa ngươi tới chỗ khe suối nhỏ trước, sau đó ta sẽ đi về hướng tây bắc một đoạn. Phòng ngừa con vượn già vì lo lắng cho an nguy của bé gái kia, sau khi rời khỏi rừng trúc không lâu, không phát hiện được tung tích của ngươi sẽ quyết định từ bỏ truy bắt, quay đầu trở về trấn nhỏ.

Trần Bình An ngẫm nghĩ, cũng không từ chối.

Thiếu niên và thiếu nữ cùng nhau chạy về phía khe suối nhỏ. Thiếu nữ vô hình trung hít thở như sông lớn suối lớn, nước sâu yên lặng, nước ngầm cuộn trào. Thiếu niên thì hít thở như nước ở trong khe, dòng nhỏ chảy dài.

Cảnh tượng khác nhau.

Ninh Diêu đột nhiên không nhịn được hỏi: – Loại thuốc bôi lên mũi tên cung gỗ mà ngươi nói, thật sự có tác dụng sao?

Thiếu niên đáp: – Dù sao đã có tác dụng với heo rừng hơn hai trăm cân, chắc cũng có tác dụng với con vượn già kia.

Ninh Diêu không nói gì thêm.

Hai người tới gần khe suối nhỏ, chính là chỗ lúc trước thiếu niên giày cỏ lên bờ. Thiếu niên và thiếu nữ gần như đồng thời phát lực đạp chân xuống đất, vươn người lên nhảy qua bờ bên kia.

Sau khi thiếu nữ đáp xuống đất thì tay cầm vỏ kiếm, bước chân chậm lại. Thiếu niên thì lao tới lấy đà, nhảy qua bên kia sông, sau khi đáp xuống lại tiếp tục chạy nhanh, liền mạch lưu loát, trong nháy mắt đi sát qua vai thiếu nữ. Trần Bình An vừa định quay đầu, thiếu nữ liền nói: – Ngươi đến trấn nhỏ trước, không cần lo cho ta.

Thiếu niên tiếp tục chạy về phía trước, vừa chạy vừa quay đầu nhắc nhở: – Tôi sẽ đi một vòng nhỏ, chọn một con ngõ yên lặng tiến vào trấn nhỏ, có thể sẽ chậm một chút.

Ninh Diêu gật đầu. Sau khi bóng dáng Trần Bình An biến mất, nàng lại buông chuôi kiếm ra, bắt đầu chậm rãi đi về hướng tây.

Không lâu sau thân hình thiếu nữ bỗng dừng lại, híp mắt nhìn về thượng du dòng suối phía xa.

Một bóng dáng cao lớn đột nhiên từ tảng đá trong dòng suối bắn về phía bờ bắc, đáp xuống trước người thiếu nữ hơn hai mươi bước, vênh váo hung hăng.

Con vượn già hơi nghi hoặc, chung quanh cũng không có khí tức của thiếu niên đang ẩn nấp. Lão không biết vô tình hay cố ý liếc nhìn trường kiếm vỏ trắng bên hông thiếu nữ, cười nói: – Tiểu cô nương, lúc trước người đến đường Phúc Lộc quấy rối là cô đúng không?

Hai tay thiếu nữ ấn lên chuôi đao chuôi kiếm, im lặng không trả lời.

Con vượn già tò mò hỏi: – Tiểu cô nương, khi trước trên đường tới trấn nhỏ, mặc dù cô vẫn luôn giấu đầu giấu đuôi, nhưng ta biết lai lịch của cô không đơn giản, chắc chắn không phải loại rác rưởi như thành Thanh Phong và thành Lão Long. Có điều ta rất khó hiểu, giữa cô và ta có ân oán gì, tại sao phải làm như vậy? Hay là gia tộc sư môn của cô có hiềm khích với núi Chính Dương?

Ninh Diêu không nói lời nào, đao kiếm bên hông đồng thời ra khỏi vỏ, thân hình nhoáng lên rồi biến mất.

Đao hẹp tới trước, chém xuống đầu vị lão tổ hộ sơn của núi Chính Dương kia. Con vượn già chỉ tùy ý giơ tay lên, dùng cánh tay cứng rắn gạt văng một đao sắc bén này.

Thiếu nữ mượn thế thân hình xoay tròn, kiếm quét ngang vào cổ con vượn già.

Con vượn già lại dùng cánh tay cậy mạnh đập văng mũi kiếm.

Hai chiêu chủ động của thiếu nữ không thể thành công, cũng không ở gần quá lâu, lập tức kéo giãn khoảng cách với con vượn già, chậm rãi di chuyển.

Sau khi con vượn già dùng thân thể cực kỳ mạnh mẽ đánh giá mức độ sắc bén của hai thanh binh khí, cũng không đếm xỉa tới rãnh máu bị cắt ra bên ngoài cánh tay, cười nói: – Binh khí đúng là không tệ, hơn nữa dám mang theo hai thanh bên người, vừa nhìn đã biết là con cháu thế gia ngàn năm trên núi, nếu không thì cũng là con cháu đích truyền của hào phiệt hàng đầu dưới núi. Thiếu chút nữa ta đã cho rằng cô là một kiếm tu khác của vườn Phong Lôi nấp trong bóng tối rồi.

Con vượn già di chuyển theo bước chân nhìn như thờ ơ của thiếu nữ, ánh mắt cũng hơi dời theo thân hình của nàng, trầm giọng nói: – Tiểu cô nương, ta biết cho dù sắp tới gặp phải khó khăn, cô cũng sẽ không hết hi vọng. Lão phu cho cô một cơ hội cuối cùng để báo ra thân thế sư môn, nếu không cô có bị lão phu đánh chết, núi Chính Dương cũng sẽ không nhận sai, càng sẽ không quan tâm cô tới từ phương nào, sư môn họ hàng là ai.

Ninh Diêu nghe vậy chỉ để ngoài tai, vẫn luôn tìm kiếm khúc xương mềm thật sự của con vượn già này.

Dù sao nàng cũng không phải là vị phiên vương Đại Ly đã chạm tới ngưỡng cửa cảnh giới thứ mười, có thể chính diện đấu cứng với một con vượn Bàn Sơn.

Con vượn già tự thấy đã nhân nhượng quá nhiều, bèn cười lạnh nói: – Đã không biết điều, vậy thì tùy ngươi.

———

Chú thích:

(1) Viên ngoại lang: một chức quan của Trung Quốc thời xưa. Vào Tùy triều thì hai mươi bốn ty đều có một viên ngoại lang, được xem như phó ty.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.