Chương 1: Kinh Trập

05/04/2026 5 Lượt đọc

#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Thế giới Trung Thổ không thiếu cái lạ.

Chính giữa trời đất, có một học giả từng dùng một kiếm bổ ra thác nước sông ngân, là chuyện đắc ý nhất trong nhân gian.

Bên bờ biển đông, có một đạo nhân vô danh không muốn phi thăng ngồi bất động trên đỉnh núi, chỉ nguyện gió mát thổi vào mặt.

Tây Phương cực lạc, có một hòa thượng già thích mời người khác uống canh gà, kể cố sự cho người ta nghe, nuôi dưỡng chín con rồng trời.

Nam Cương hoang vu, có một họa sĩ mắt mù điều khiển con rối giáp vàng cao như núi, di chuyển mười vạn núi lớn, trải ra một bức tranh gấm vóc.

Một thiếu niên bần hàn lớn lên ở phương bắc, một ngày kia hắn nhìn thấy trên đầu có hàng ngàn hàng vạn tiên nhân ngự kiếm, giống như bầy châu chấu bay qua.

Hắn muốn đi tận mắt xem thử vị học giả mà tiên sinh kể chuyện kia đã nói, nước lớn ngập trời ở biển đông, cát vàng vạn dặm ở Tây Phương và núi lớn nguy nga ở Nam Hoang.

Thế là cuối cùng có một ngày, thiếu niên xách theo kiếm gỗ bắt đầu xuôi nam. 

———————–

Mồng hai tháng hai, rồng ngẩng đầu. (2)

Vào chiều hôm, tại một nơi yên tĩnh gọi là ngõ Nê Bình trong trấn nhỏ có một thiếu niên gầy gò lẻ loi trơ trọi. Lúc này hắn đang làm theo tập tục, một tay cầm nến, một tay cầm nhánh đào, soi sáng các nơi như xà nhà, vách tường, giường gỗ… dùng nhánh đào gõ gõ đập đập, muốn mượn chuyện này xua đuổi rắn rết bò cạp các thứ, miệng lẩm bẩm câu châm ngôn lưu truyền nhiều đời trong trấn nhỏ này: “Mồng hai tháng hai, soi sáng xà nhà, đào gõ vào tường, rắn rết trong nhân gian không nơi nào ẩn náu.”

Thiếu niên họ Trần, tên là Bình An, cha mẹ mất sớm. Đồ gốm của trấn nhỏ rất nổi tiếng, từ khi bản triều khai quốc tới nay, trấn nhỏ đã đảm nhận trọng trách “phụng chiếu sản xuất đồ dùng cúng tế lăng mộ”, hàng năm có quan viên đóng giữ ở đây giám sát công việc của lò gốm triều đình. Thiếu niên không nơi nương tựa, từ rất sớm đã làm thợ lò nung gốm, ban đầu chỉ có thể làm vài chuyện tay chân lặt vặt, đi theo một sư phụ nửa mùa tính tình tệ hại, vất vả chịu đựng mấy năm mới trau dồi được một chút cách thức nung gốm.

Kết quả thế sự vô thường, trấn nhỏ đột nhiên mất đi lá bùa hộ mệnh là chế tạo vật dụng cho triều đình, mấy chục lò gốm hình dáng như rồng nằm chung quanh trấn nhỏ, trong một đêm đều bị quan phủ buộc phải đóng cửa tắt lửa.

Trần Bình An bỏ nhánh đào mới bẻ kia xuống, thổi tắt nến, sau đó đi ra khỏi nhà, ngồi trên bậc thềm, ngẩng đầu nhìn trời sao lấp lánh.

Đến nay thiếu niên vẫn nhớ rõ, lão sư phụ chỉ chịu nhận mình làm nửa đồ đệ kia họ Diêu, vào sáng sớm cuối thu năm ngoái, bị người ta phát hiện ngồi trên một chiếc ghế trúc nhỏ nhìn về hướng lò gốm, mắt đã nhắm rồi.

Nhưng số người lâm vào bế tắc như lão Diêu chung quy cũng không nhiều.

Thợ thủ công trong trấn nhỏ nhiều đời chỉ biết nung gốm, đã không dám vượt quyền chế tạo cống phẩm triều đình, cũng không dám bán đồ gốm trong kho cho dân chúng, đành phải nhao nhao tìm đường khác.

Trần Bình An mười bốn tuổi cũng bị đuổi ra ngoài, sau khi trở lại ngõ Nê Bình thì tiếp tục trông coi ngôi nhà cũ đã rách nát từ lâu này, tình cảnh tiêu điều gần như chỉ còn bốn bức tường, cho dù hắn muốn làm kẻ phá của cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Sống vật vờ như cô hồn dã quỷ một thời gian, thiếu niên thật sự không tìm được công việc kiếm ra tiền. Dựa vào một chút tích góp ít ỏi miễn cưỡng lấp đầy bụng. Mấy ngày trước nghe nói ở ngõ Kỵ Long cách đó mấy con đường, có một lão trợ rèn họ Nguyễn từ nơi khác đến, tuyên bố với bên ngoài muốn thu bảy tám học đồ làm nghề nguội, không trả tiền công nhưng sẽ bao cơm, Trần Bình An liền vội vàng chạy đến thử vận may.

Không ngờ ông lão chỉ liếc xéo hắn một cái đã từ chối ngoài cửa. Khi đó Trần Bình An nghi hoặc, chẳng lẽ công việc làm nghề nguội này không phải xem lực cánh tay lớn nhỏ, mà là xem tướng mạo tốt xấu?

Nên biết Trần Bình An mặc dù nhìn có vẻ yếu đuối nhưng sức lực không thể xem thường, đây là thân thể được rèn luyện từ những năm tháng thiếu niên nung gốm nặn phôi. Ngoài ra hắn còn theo ông lão họ Diêu chạy khắp núi sông trong phạm vi trăm dặm chung quanh trấn nhỏ, nếm đủ mùi vị của các loại đất đai khắp nơi, nhẫn nhục chịu khó, sẵn lòng làm bất cứ công việc dơ bẩn và mệt nhọc nào mà không hề do dự.

Đáng tiếc lão Diêu vẫn luôn không thích Trần Bình An, hiềm vì thiếu niên không có thiên phú, đầu óc chậm tiến không sáng suốt, kém xa đại đồ đệ Lưu Tiện Dương. Chuyện này cũng không trách được ông lão thiên vị, sư phụ nhận vào cửa, tu hành do cá nhân. Ví dụ cùng là việc nặn phôi khô khan nhàm chán, Lưu Tiện Dương chỉ tốn công sức nửa năm ngắn ngủi, đã ngang với trình độ của Trần Bình An vất vả ba năm.

Mặc dù cả đời chưa chắc đã dùng đến ngón nghề này, nhưng Trần Bình An vẫn giống như trước đây, nhắm mắt lại tưởng tượng trước người mình có đặt phiến đá xanh và trục quay, bắt đầu luyện tập nặn phôi, quen tay hay việc.

Đại khái cứ qua một khắc đồng hồ thì thiếu niên lại nghỉ ngơi một lúc, rung rung cổ tay, lặp lại như vậy nhiều lần cho đến khi cả người mệt mỏi rã rời. Lúc này Trần Bình An mới đứng dậy, vừa đi dạo trong sân vừa chậm rãi thư giãn gân cốt. Trước giờ không có ai dạy cho Trần Bình An những điều này, đây là phương pháp do hắn tự mày mò nghĩ ra.

Trong khung cảnh vốn đang yên tĩnh, Trần Bình An bỗng nghe được một tiếng cười nhạo chói tai. Hắn dừng bước, quả nhiên nhìn thấy tên bạn cùng lứa đang ngồi xổm trên đầu tường, nhếch miệng không hề che giấu vẻ khinh thường.

Tên này là hàng xóm lâu năm của Trần Bình An, nghe đâu là con riêng của đại nhân trông coi sản xuất tiền nhiệm. Vị đại nhân kia sợ thanh danh bị gièm pha, quan giám sát trong triều tố cáo, cho nên cuối cùng một mình trở lại kinh thành báo cáo công việc, giao đứa trẻ cho quan viên thay thế có quan hệ thân thiết giúp trông coi chiếu cố.

Hôm nay trấn nhỏ mất đi tư cách chế tạo đồ gốm cho triều đình một cách khó hiểu, vị đại nhân phụ trách giám sát công việc lò gốm thay triều đình còn khó giữ được mình, giống như Bồ Tát đất qua sông, nào còn chiếu cố được con riêng của quan lại đồng liêu. Ông ta chỉ để lại một chút tiền bạc rồi vội vã bất an chạy về kinh thành lo lót quan hệ.

Thiếu niên hàng xóm bất giác đã trở thành đứa trẻ bị bỏ rơi, nhưng cuộc sống vẫn an nhàn tự tại như trước, suốt ngày dẫn theo nha hoàn thiếp thân của mình dạo chơi trong ngoài trấn nhỏ, quanh năm suốt tháng chơi bời lêu lổng, cũng chưa từng ưu sầu về tiền bạc.

Tường viện bằng đất vàng của mọi nhà trong ngõ Nê Bình đều rất thấp, thực ra thiếu niên hàng xóm hoàn toàn không cần nhún chân cũng có thể nhìn thấy cảnh tượng bên sân kia, nhưng mỗi lần nói chuyện với Trần Bình An thì hắn đều thích ngồi xổm trên đầu tường.

So với tên gọi Trần Bình An thô thiển tầm thường, tên của thiếu niên hàng xóm lịch sự tao nhã hơn nhiều, gọi là Tống Tập Tân. Ngay cả tỳ nữ nương tựa với hắn cũng có một cái tên nho nhã, đó là Trĩ Khuê.

Lúc này thiếu nữ đang đứng ở bên kia tường viện, cô có một đôi mắt hạnh, trông có vẻ yếu đuối rụt rè.

Chỗ cửa viện bên kia có một giọng nói vang lên: – Tỳ nữ này của ngươi có bán không?

Tống Tập Tân sững sốt, quay đầu nhìn theo giọng nói, trông thấy một thiếu niên áo gấm đang mỉm cười đứng ở ngoài viện, gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Bên cạnh thiếu niên áo gấm có môt ông lão thân hình cao lớn đang đứng, dung nhan trắng nõn, sắc mặt hòa nhã, khẽ hí mắt quan sát thiếu niên thiếu nữ ở hai nhà sát nhau.

Ánh mắt của ông lão đảo qua Trần Bình An cũng không dừng lại, nhưng lại dừng trên người Tống Tập Tân và tỳ nữ, nụ cười dần rõ hơn.

Tống Tập Tân liếc mắt nói: – Bán! Sao lại không bán!

Thiếu niên kia mỉm cười nói: – Vậy ngươi nói giá đi.

Thiếu nữ trợn to mắt, vẻ mặt khó tin giống như một con nai nhỏ đang hoảng hốt.

Tống Tập Tân liếc mắt, đưa một ngón tay ra lắc lắc: – Một vạn lượng bạc trắng!

Sắc mặt thiếu niên áo gấm vẫn như thường, gật đầu nói: – Được.

Tống Tập Tân thấy dáng vẻ thiếu niên kia không giống như nói đùa, vội vàng đổi giọng nói: – Là vạn lượng hoàng kim!

Khóe miệng thiếu niên áo gấm nhếch lên, nói: – Đùa với ngươi thôi.

Sắc mặt Tống Tập Tân âm trầm.

Thiếu niên áo gấm không để ý tới Tống Tập Tân nữa, dời mắt nhìn về phía Trần Bình An: – Hôm nay nhờ ngươi nên ta mới mua được con cá chép kia, sau khi mua về ta càng xem càng thích, thầm nghĩ nhất định phải ở trước mặt cám ơn ngươi một tiếng, cho nên đã bảo Ngô gia gia dẫn ta suốt đêm tới tìm ngươi.

Hắn ném một cái túi thêu nặng trĩu cho Trần Bình An, vẻ mặt tươi cười nói: – Đây là đền đáp, xem như ngươi và ta không còn nợ nần gì nữa.

Trần Bình An vừa muốn nói chuyện, thiếu niên áo gấm đã xoay người rời đi.

Trần Bình An nhíu mày.

Ban ngày mình vô tình nhìn thấy một người trung niên xách theo giỏ cá đi trên đường, bắt được một con cá chép vàng ánh lớn cỡ bàn tay, giãy rất mạnh trong giỏ trúc. Trần Bình An chỉ liếc nhìn một cái đã cảm thấy rất thích, bèn mở lời hỏi xem có thể dùng mười đồng tiền mua nó hay không.

Người trung niên vốn chỉ muốn khao cái bụng của mình, trông thấy có cơ hội kiếm chác nên lập tức tăng giá, giống như sư tử há miệng lớn, đòi ba mươi đồng tiền mới chịu bán. Trần Bình An trong túi lép xẹp nào có nhiều tiền dư như vậy, nhưng thật sự luyến tiếc con cá chép vàng rực kia, cho nên thèm thuồng đi theo người trung niên liên tục cò kè, muốn hạ giá xuống mười lăm đồng, cho dù là hai mươi đồng cũng được.

Khi người trung niên có vẻ muốn chấp thuận, thiếu niên áo gấm và ông lão cao lớn vừa lúc đi qua, bọn họ không nói gì thêm đã dùng năm mươi đồng tiền mua con cá chép và giỏ cá. Trần Bình An chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ nghênh ngang rời đi mà không làm gì được.

Nhìn chằm chằm theo bóng lưng càng lúc càng xa của hai ông cháu kia, Tống Tập Tân thu hồi ánh mắt hung tợn, nhảy xuống tường, dường như nhớ đến chuyện gì, nói với Trần Bình An: – Ngươi còn nhớ con vật bốn chân vào tháng giêng không?

Trần Bình An gật đầu.

Làm sao không nhớ, ký ức quả thật vẫn còn mới mẻ.

Dựa theo phong tục lưu truyền mấy trăm năm của trấn nhỏ này, nếu có con vật thuộc loại rắn chui vào trong nhà mình là điềm tốt, chủ nhân tuyệt đối không nên xua đuổi hoặc giết chết nó.

Vào mùng một tháng giêng Tống Tập Tân đang ngồi ở ngưỡng cửa phơi nắng, bỗng có một con vật nhỏ thường được gọi là rắn mối lủi vào nhà ngay trước mắt hắn. Tống Tập Tân liền bắt lấy ném ra ngoài sân, không ngờ con rắn mối đã ngã lăn quay kia càng gặp khó thì càng lớn gan, tiếp tục muốn chui vào, khiến cho Tống Tập Tân vốn không tin quỷ thần bị chọc tức, trong cơn nóng giận đã ném nó vào sân của Trần Bình An. Ai ngờ hôm sau Tống Tập Tân tại nhìn thấy con rắn mối kia cuộn tròn nằm dưới gầm giường của mình.

Tống Tập Tân phát giác thiếu nữ đang kéo kéo tay áo của mình.

Thiếu niên và cô có một sự hiểu ngầm, lời đã ra đến miệng bất giác lại nuốt trở vào.

Hắn muốn nói là gần đây trên trán của con rắn mối vô cùng xấu xí kia lại gồ lên, giống như đỉnh đầu mọc sừng vậy.

Tống Tập Tân đổi sang câu khác nói: – Tháng sau có thể ta và Trĩ Khuê phải rời khỏi nơi này rồi.

Trần Bình An thở dài: – Đi đường cẩn thận.

Tống Tập Tân nửa thật nửa giả nói: – Có vài món đồ ta chắc chắn không mang đi được, ngươi cũng đừng thừa lúc nhà ta không có ai mà táo tợn trộm đồ.

Trần Bình An lắc đầu.

Tống Tập Tân bỗng cười sằng sặc, dùng ngón tay chỉ vào Trần Bình An, cợt nhả nói: – Nhát như chuột, chẳng trách người ta bảo là nhà nghèo hèn không thể sinh quý tử. Đừng nói là đời này nghèo khổ mặc cho người ta khi dễ, nói không chừng đời sau cũng trốn không thoát.

Trần Bình An im lặng không nói gì.

Từng người trở về nhà mình. Trần Bình An đóng cửa lại, nằm trên giường gỗ cứng rắn, thiếu niên bần hàn nhắm mắt nhỏ giọng rủ rì: – Vỡ vỡ bình, tháng tháng an, vỡ vỡ bình an, tháng tháng bình an… (3)

……

Chú thích:

(1) Kinh Trập còn được gọi là “Khải Trập”, là tiết thứ ba trong hai mươi bốn tiết của năm (như Lập Xuân, Thanh Minh, Đông Chí…), bắt đầu từ ngày 5 hoặc 6 cho đến 20 tháng 3 dương lịch.

(2) Rồng ngẩng đầu (mồng 2 tháng 2 âm lịch) còn được gọi là lễ Xuân Canh, lễ Nông Sự, lễ Thanh Long, lễ Xuân Long… là một ngày lễ dân gian truyền thống của Trung Quốc. “Rồng” là chỉ chòm sao Thanh Long (tên gọi chung của chòm bảy ngôi sao ở phía đông trong chòm Nhị Thập Bát Tú). Mỗi năm vào đầu tháng 2, “sao Long Giác” lại từ đường chân trời phía đông dâng lên, cho nên gọi là “rồng ngẩng đầu”.

(3) Vỡ vỡ bình an: câu nói thường dùng khi lỡ tay làm rơi vỡ đồ vật, nhằm cầu xin đây là một điềm lành.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.