Chương 20: Biến cố bất ngờ

05/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Phù Nam Hoa thấy tâm tình của Thái Kim Giản hơi sa sút, bèn dẫn cô đi dạo xung quanh. Hai người sánh vai bước đi xem như để giải sầu, trong đó còn bàn luận về một số chuyện lạ ở phía nam Đông Bảo Bình Châu. Thái Kim Giản vẫn cười hơi miễn cưỡng, nhưng tâm tình quả thật tốt hơn nhiều so với sự bực bội lúc rời khỏi ngõ Nê Bình.

Ấn tượng của cô với vị quý công tử thành Lão Long này dần tốt hơn. Nên biết thành Lão Long mặc dù nội tình vững chắc, anh tài xuất hiện lớp lớp, chỉ cách tông môn đỉnh cao một chút, theo lý thuyết thì cao hơn nhiều so với núi Vân Hà hạng hai sau chót. Nhưng núi Vân Hà đã truyền thừa nhiều đời, là dòng chính tiên gia xuất thân cao quý, có một cảm giác ưu việt bẩm sinh so với đám man di phương nam cư ngụ ở một góc như thành Lão Long. Nếu là trước đây gặp phải, không ở sau lưng nói thầm một câu “mọi rợ phía nam” xem như đã tu dưỡng tốt rồi.

Thái Kim Giản cay đắng nói: – Phù huynh, đá Vân Căn tuy là nguồn sống của núi Vân Hà chúng ta, nhưng trước đó đã đồng ý nên ta sẽ không nuốt lời, dù có khuynh gia bại sản cũng sẽ trả cho Phù huynh.

Phù Nam Hoa an ủi: – Cơ duyên nhà Cố Xán có phải là ván đã đóng thuyền hay không, trước mắt còn chưa thể khẳng định.

Sắc mặt Thái Kim Giản u ám, lắc đầu nói: – “Tiệt Giang Chân Quân” Lưu Chí Mậu, danh tiếng xấu xa, thủ đoạn lợi hại, bằng không cũng không thể chiếm được một khu ở hồ Thư Giản. Cơ duyên này không cưỡng cầu được rồi. Lỡ đâu chọc giận Lưu Chí Mậu, ta làm sao chịu được uy thế của một vị đại chân nhân bàng môn. Sợ là sợ Lưu Chí Mậu đã ghi hận, một khi rời khỏi trấn nhỏ không còn thánh nhân trấn giữ và quy củ ràng buộc, có trời mới biết Lưu Chí Mậu sẽ có hành động quá khích gì. Chắc Phù huynh ở ngoài trấn cũng nhìn ra một chút đầu mối, chuyến này tới đây tìm bảo, tùy tùng của sơn môn đi theo ta không đủ thực lực, hoàn toàn không phải là đối thủ của lão.

Phù Nam Hoa cười nói: – Yên tâm đi, cho dù là vì mười viên đá Vân Căn kia, thành Lão Long ta cũng sẽ hộ tống cô bình yên trở lại núi Vân Hà.

Thái Kim Giản quay đầu nhìn hắn cười quyến rũ, ánh mắt trong vắt như nước mùa thu, dịu dàng đưa tình.

Phù Nam Hoa khá tự đắc, theo thói quen muốn vuốt miếng ngọc bội kia, nhưng lại sờ vào khoảng không, mới nhớ ngọc bội Lão Long Bố Vũ của mình đã đưa cho thiếu niên tên Tống Tập Tân kia rồi.

Thái Kim Giản thở phào một hơi, lúc đi đường bước chân hơi nghiêng về bên trái, vì vậy vai của cô khẽ chạm vào Phù Nam Hoa.

Trong chuyến đi đến Ngõ Nê Bình, Thái Kim Giản đã đánh cuộc một lần ngoài kế hoạch, nguyên do là nhất thời nảy lòng tham, nhưng cũng đã cân nhắc cẩn thận. Có điều sự thật chứng minh cô đã đánh cuộc thua, cái giá là mười viên đá Vân Căn giá trị liên thành. Chuyện này khiến cô rất lo lắng cho hành trình tiếp theo trong trấn nhỏ, vô hình trung cũng sinh ra cảm giác ỷ lại với Phù Nam Hoa, hoặc có thể nói là sản sinh tâm tính của con bạc.

Mười viên đá Vân Căn là đánh bạc, năm mươi viên chẳng phải cũng là đánh bạc sao? Đánh cuộc thắng thì lợi nhuận dồi dào, đánh cuộc thua thì… Thái Kim Giản cảm thấy mình sẽ không thua, tuyệt đối sẽ không. Cô là người có thiên phú tu hành đứng đầu núi Vân Hà! Trên đường tu hành thuận buồm xuôi gió, cảnh giới gia tăng, thế như chẻ tre, Thái Kim Giản không tin mình sẽ lật thuyền trong mương nước hôi thối này.

Khi tâm tình của Thái Kim Giản chuyển biến tốt hơn, Phù Nam Hoa cảm thấy đại cục đã định, cũng nhàn hạ thoải mái thưởng thức dung mạo tư thái của Thái tiên tử. Không thể phủ nhận đây là một cô gái trời sinh quyến rũ, một khi kết thành đạo lữ, sớm chiều chung sống với loại nữ tử này, dù là tu hành hay lên giường đều có thể chìm vào cảnh đẹp.

Thái Kim Giản từng được một vị tiền bối lão đại đức cao vọng trọng chính miệng khen là “sắc núi Vân Căn, dáng điệu bay bổng”, thật ra hàm ý là nhân tuyển đạo lữ rất hiếm thấy. Đám lão tổ Vân Hà chuyên lợi dụng tài nguyên, quen làm buôn bán, những năm qua không tiếc cái giá bồi dưỡng Thái Kim Giản, chưa hẳn đã không có tư tâm chờ giá cao. Tiên nhân thông gia là trời đất tác thành, càng phải thận trọng hơn, cũng phải nhìn xa hơn so với hôn nhân của hào phiệt thế gia của vương triều thế tục.

Chỉ là Phù Nam Hoa vốn không có thiện cảm gì với núi Vân Hà, đặt vận mệnh sơn môn lên vai một nữ nhân như Thái Kim Giản đúng là vô lý, đây cũng là nguyên nhân mà hắn có cách nhìn không tốt với núi Vân Hà.

Phù Nam Hoa nhắc nhở: – Ngộ nhỡ thiếu niên kế bên nhà Tống Tập Tân cũng là người được chọn của một thế lực bên ngoài, còn giữ món đồ sứ bản mệnh kia, vậy lần này cô ra tay sẽ rước lấy phiền toái, dễ bị người ta tìm hiểu ngọn nguồn, tra ra được núi Vân Hà và cô. Còn nữa, chủ tớ Tống Tập Tân và “Tiệt Giang Chân Quân” Lưu Chí Mậu đều có thể phát giác được chuyện này.

Thái Kim Giản cười nói: – Có lẽ do Phù huynh quá chuyên tâm vào cơ duyên đầu mối, cho nên không để ý tới vài quy củ ngầm ở đây. Người bản địa sinh ra ở trấn nhỏ, bé trai lúc chín tuổi nếu không được “người mua sứ” đã chờ gần mười năm tìm cơ hội mang ra khỏi trấn nhỏ, vậy nghĩa là căn cốt thiên tư bẩm sinh không tốt, không đáng giá lắm, về sau tuổi tác càng lớn thì sẽ càng rớt giá. Những tông môn bang phái kia thay vì phung phí một khoản “tiến nhận nuôi” trên trời, còn không bằng dùng số tiền lớn để bồi dưỡng mấy đệ tử thân truyền, lợi ích thực tế hơn nhiều.

Vừa nhắc đến thiếu niên giày cỏ kia, trong lòng Thái Kim Giản lại đầy chán ghét: – Phàm phu tục tử nên có giác ngộ của phàm phu tục tử!

Phù Nam Hoa cố gắng tìm từ cẩn thận, khuyên nhủ: – Lý lẽ là vậy, nhưng thiếu niên kia kiến thức nông cạn, nào biết được sự tôn quý của Thái tiên tử núi Vân Hà cô, cho dù có mạo phạm thì dạy dỗ một phen là đủ rồi, cần gì phải ra tay hai lần.

Phù Nam Hoa cảm thấy Thái Kim Giản ngang nhiên xuất thủ, làm chuyện khác thường nhất định có điểm kỳ quái, nói không chừng là ẩn giấu huyền cơ liên quan đến cơ duyên. Cho nên hắn hi vọng moi ra vài lời, xem thử có thể tìm được một chút đầu mối hay không. Để tránh bọ ngựa bắt ve chim sẻ phía sau, mình xem cô ta là ve sầu mùa thu, nhưng thực ra cô ta mới là chim sẻ.

Thành Lão Long trải qua trăm cay ngàn đắng, cộng thêm bỏ ra cái giá còn hơn xa núi Chính Dương và núi Vân Hà, mới lấy được đôi ba câu lời đồn vụn vặt. Nhờ vậy Phù Nam Hoa mới biết sau trận chiến thảm liệt có một không hai rung động tâm can kia, cái gọi là cơ duyên trong trấn nhỏ ba ngàn năm nay, ngoại trừ đám trẻ con thiên tư xuất chúng trong trấn nhỏ, cũng chỉ còn pháp bảo đồ vật của đám tiền bối tổ sư thất lạc ở đây mà thôi. Nhưng khi mảnh đất lành này hoàn toàn sụp đổ thì không đơn giản như vậy nữa.

Vương triều cuối thời, núi sông tan vỡ, nhất định sẽ có thần binh bảo khí xuất thế để nghênh đón khí tượng mới của vương triều mới.

Thái Kim Giản tỏ ra phiền muộn không vui: – Đừng nhắc đến hắn nữa, nhớ tới lại buồn nôn.

Cặp mắt như nước thu của cô lập tức lộ ra vẻ ác độc hiếm thấy, nhưng vì không muốn phá hỏng hình tượng tiên tử của mình trong lòng Phù Nam Hoa, cho nên cô không nói ra suy nghĩ trong đầu.

Nếu sau này gặp phải thiếu niên ti tiện kia bên ngoài trấn nhỏ, cô nhất định sẽ cho hắn chết thật nhanh, chứ không để hắn kéo lê thân thể bệnh tật sống tạm bợ thêm mười mấy hai chục năm.

Cô gái cao gầy ghét nhất cặp mắt của thiếu niên kia, sâu trong nội tâm có một chấp niệm mà chính cô cũng chưa từng suy nghĩ sâu xa.

Loại ánh mắt trong vắt đó, cô tu hành nhiều năm như vậy ở núi Vân Hà nổi tiếng là “thanh tịnh thuần khiết”, từ xưa đến giờ cũng chưa nhìn thấy được mấy lần. Thiếu niên nghèo hèn lớn lên trong ngõ hẹp, có tư cách gì ngày qua ngày, năm qua năm sở hữu thứ tốt đẹp này?

Thái Kim Giản nghiêng đầu dụi mắt, động tác này khiến đôi mày như núi xa của cô càng thêm lả lướt.

Phù Nam Hoa vẫn luôn quan sát cảnh tượng chung quanh, tùy ý trêu ghẹo: – Dân chúng ở thành Lão Long chúng ta có một câu nói lưu truyền rộng rãi, đó là “mắt trái giật tài, mắt phải giật tai”, mắt trái của cô giật hay là mắt phải?

Ngón tay Thái Kim Giản giống như bị phỏng vội vàng thu lại, trừng mắt nhìn hắn, rõ ràng là mắt phải của cô đang giật.

Phù Nam Hoa tự mình chuốc khổ, mất bò mới lo làm chuồng, vội vàng cười nói: – Câu nói vớ vẩn của đám phàm phu tục tử mà thôi, đừng xem là thật.

Khóe miệng Thái Kim Giản nhếch lên, nghiêng người nhìn bên mặt Phù Nam Hoa, đắc ý nói: – Bị gạt rồi đúng không?

Phù Nam Hoa ngẩn người, nhìn Thái Kim Giản đang làm ra vẻ thiếu nữ ngây thơ, bất giác có phần động tâm.

Hắn đột nhiên cảm thấy do dự, sát tâm với cô ta bắt đầu lung lay. Nếu trở thành một đôi bạn lữ thần tiên với cô ta, liệu có lợi hơn cho mưu đồ tiến lên phía bắc của thành Lão Long hay không?

Một khi Thái Kim Giản thành công lấy được cơ duyên ở đây, sau khi trở lại sơn môn nhất định địa vị sẽ như nước lên thuyền lên, nếu làm việc ổn thỏa thậm chí còn có cơ hội trở thành nữ chủ nhân của núi Vân Hà. Trong gia phả tổ tiên lịch sử lâu đời của núi Vân Hà, cũng không phải chưa có tiền lệ nữ tử làm chủ.

Như vậy thứ nhất thành Lão Long chẳng khác nào có được một miếng ván cầu, danh chính ngôn thuận thâm nhập lãnh thổ Đông Bảo Bình Châu, từ đó nam bắc phối hợp, tiến có thể công, lui có thể thủ, chính là cơ nghiệp bá vương. Nhờ vậy thành Lão Long sẽ thoát khỏi cục diện khó xử, có thực lực nhưng chỉ có thể an phận một góc, mấy trăm năm qua phải chịu khổ vì bị bài xích.

Phía trước không xa, cách đó mấy bước là ngã tư đường do hai con ngõ ngang dọc giao nhau.

Phù Nam Hoa nhìn thấy ngã rẽ kia thì đột nhiên bừng tỉnh, giống như có giác ngộ, ánh mắt lại trở nên kiên nghị.

Phù Nam Hoa đầu đội mũ cao, trong nháy mắt trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

Kẻ làm loạn tâm chí ta, nhất định phải giết để củng cố đạo tâm!

Tại khoảnh khắc này Phù Nam Hoa lại nhỉn sang Thái Kim Giản, ánh mắt, khí độ và tâm cảnh của hắn đã khôi phục ung dung như trước, giống như đang thuần túy thưởng thức một bức tranh. Người đẹp cảnh đẹp đều có thể dưỡng mắt, hôm nay có thể nhìn thêm mấy lần thì cứ nhìn, dù sao sau khi cô ta rời khỏi trấn nhỏ, đã định trước sẽ thành hoa tàn ngọc vỡ dưới tay hắn.

Giết người phóng hỏa đai lưng vàng, sửa đường làm cầu không thi thể.

Nghe ra, có một số danh ngôn của đám dân đen dưới chót quả thật đúng trong mọi trường hợp.

Lòng dạ của Phù Nam Hoa sáng tỏ thông suốt.

Thái Kim Giản nghiêng người, giọng nói dịu dàng, cười hỏi: – Nam Hoa, nghĩ đến chuyện gì mà vui như vậy?

Cô lặng lẽ đổi một cách xưng hô thân mật hơn.

Phù Nam Hoa lắc đầu cười cười, đang muốn nói chuyện, khóe mắt bỗng liếc thấy một bóng đen.

Một thiếu niên vóc người gầy gò, giống như chỉ dùng một bước đã từ con ngõ hướng ngang kia sải bước đến trước người Thái Kim Giản. Tay trái nhanh chóng hất lên, cùng lúc đó tay phải cũng đánh một quyền vào bụng tiên tử núi Vân Hà, thế lớn lực trầm, trong khoảng cách ngắn đột nhiên phát lực, lại thấp thoáng có tiếng gió rít gào, buộc cô gái kia phải khom lưng cúi đầu.

Mặc dù kình lực trên tay phải thiếu niên đã vượt xa đám bạn cùng lứa, nhưng thật ra hắn là một người thuận tay trái, cho nên vũ khí sắc bén trên tay trái thiếu niên hoàn toàn chui vào cổ họng Thái Kim Giản, đâm thẳng ra khoang miệng.

Thiếu niên vẫn không dừng lại, tay phải đánh một quyền vào ngực cô gái, tay trái vẫn hất lên trên.

Bảo đảm lần tập kích này không có một chút bất trắc nào.

Tại khoảnh khắc đó, máu tươi phun trào trên chiếc cổ mảnh mai trắng nõn của cô gái.

Tiếp theo phần hông và cổ chân của thiếu niên phát lực, dùng vai thúc vào ngực cô gái cao gầy, đẩy cả người cô bay mạnh vào trong ngõ nhỏ hướng ngang.

Phù Nam Hoa giống như chôn chân dưới đất, đứng yên tại chỗ.

Đầu óc của vị thiếu chủ thành Lão Long này hoàn toàn trống rỗng.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.