Chương 22: Hạn chế

05/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Trong một phòng sách không treo biển ở trường làng, nho sĩ trung niên Tề Tĩnh Xuân đang ngồi yên học đánh cờ, không phải là ván cờ nổi tiếng lưu truyền nghìn xưa gì, cũng không phải mô phỏng lại ván cờ của các danh nhân đấu cờ.

Ông ta đang muốn đặt một quân trắng lên bàn cờ, chợt thở dài một tiếng. Quân cờ vốn đã được xác định vị trí, nhưng nho sĩ đột nhiên lại chần chừ. Sau khi ông ta thu tay, quân cờ vẫn dừng ở trên không cách bàn cờ hơn một tấc.

Tề Tĩnh Xuân vẫn ngồi ngay ngắn, là thánh nhân đương thời phụ trách trấn giữ nơi này, sơn chủ tiền nhiệm của thư viện Sơn Nhai, một trong bảy mươi hai thư viện Nho gia, cho dù bị giáng chức đến đây lập công chuộc tội, Tề Tĩnh Xuân vẫn là một nhà nho chính gốc hoàn toàn xứng đáng.

Đối với dân chúng bình thường của trấn nhỏ, cỏ cây hàng năm khô héo rồi lại xanh tươi, sáu mươi năm xuân thu trong nháy mắt trôi qua. Thầy giáo dạy học đã đổi mấy người, dáng vẻ khác nhau, tuổi tác khác nhau, chỉ có khí chất người đọc sách không thể nói rõ kia là giống nhau như đúc, bảo thủ, hà khắc, ít nói, tóm lại là rất nhàm chán.

Cũng không ai nghĩ đến mấy vị thầy giáo trường làng tới tới lui lui kia thật ra là cùng một người, chẳng những như vậy, trong thế giới rộng lớn bên ngoài trấn nhỏ, Tề tiên sinh ít giao du với người khác đã từng có địa vị cao quý siêu nhiên, trên người còn có thần thông vô thượng quang minh chính đại.

Sau phút chốc, Tề Tĩnh Xuân dùng nguyên thần xuất khiếu đi xa, giống như một vị tiên nhân người trắng như tuyết, tay áo phất phơ, trong nháy mắt giãy thoát khỏi trói buộc của lồng giam thể xác, bồng bềnh đi đến một con ngõ trong trấn nhỏ.

Trong giây lát Tề Tĩnh Xuân đã đi tới con ngõ, trước tiên ông ta nhìn cô gái nằm trong vũng máu, Thái Kim Giản của núi Vân Hà, ba hồn bảy phách chao đảo tiêu tan như nến tàn trong gió.

Tề Tĩnh Xuân dừng lại chốc lát, cuối cùng đi đến bên cạnh hai người khác.

Thiếu thành chủ thành Lão Long mũ cao tay áo rộng, thân thể hơi nghiêng về phía sau, trợn mắt há mồm, trên gương mặt anh tuấn nước da như ngọc hiện lên vẻ phức tạp, còn mang theo sự kinh hãi, nghi hoặc và tuyệt vọng.

Thiếu niên vẫn giữ nguyên tư thế mạnh mẽ nhảy lên thật cao, nhào về phía trước, tay trái cầm một mảnh sứ sắc bén như lưỡi dao. Dù đang trong thời điểm mấu chốt sống chết chỉ cách nhau một đường, thân thể thiếu niên bay vọt lên, ánh mắt vẫn kiên nghị, sắc mặt bình tĩnh, không giống như một kẻ vô tri sinh ra trong nhà nhỏ ngõ hẹp, trưởng thành ở nơi sơn dã. Có lẽ thứ còn lại phù hợp với thân phận thiếu niên là sự bất đắc dĩ ẩn sâu trong ánh mắt.

Vị học giả đã rời khỏi thư phòng và thư viện rất nhiều năm cũng không xa lạ với sự bất đắc dĩ này, giống như nhìn thấy một anh nông dân kiếm sống nhờ trời, ngồi xổm trên bờ ruộng hoang vu nứt nẻ vào mùa khô, ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang, thực ra không có tâm tình đau đớn xé nát ruột gan, chỉ có sự bất đắc dĩ sâu sắc, còn có vẻ ngỡ ngàng.

Là chủ nhân tạm thời của trời đất nơi này, Tề Tĩnh Xuân đương nhiên biết ngọn nguồn của một nhà ba miệng Trần Bình An. Thậm chí ngược dòng tìm hiểu trăm năm ngàn năm, mặc dù ông ta không tận mắt nhìn thấy tổ tiên của thiếu niên, nhưng cũng có thể suy diễn ra được đại khái. Đạo lý rất đơn giản, giống như huyện thái gia của huyện nha muốn xem thân thế truyền thừa của dân chúng mà mình cai trị, chỉ cần đi đến phòng quản lý hộ tịch tra xét hồ sơ, liếc qua là thấy ngay.

Trấn nhỏ trải qua hơn ba ngàn năm sinh sôi phát triển, cành lá đã lan ra bên ngoài, ăn sâu bén rễ. Bởi vì mỗi đời đều có mấy nhân vật tài hoa kinh người, mặc dù không thể áo gấm về làng, nhưng có thể thông qua con đường bí mật phụng dưỡng gia tộc, cuối cùng tạo ra bốn họ mười tộc hưng thịnh nhất trấn nhỏ như hôm nay.

Gia tộc của Trần Bình An cũng có lịch sử lâu đời, tổ tiên từng phất lên như diều gặp gió, cưộc sống xa hoa. Nhưng sau khi trải qua hai lần biến động nhấp nhô, trong Đông Bảo Bình Châu chư hầu vô số, vương triều như rừng, gia tộc dần dần lặng lẽ suy tàn, nhường vị trí lại cho họ khác.

Ngàn năm suy sụp, ngày càng lụn bại, đến đời của cha thiếu niên, dòng họ Trần ở trấn nhỏ gần như đã triệt để tàn lụi trong cả Đông Bảo Bình Châu. Càng không cần nhắc tới lãnh thổ vương triều Đại Ly nơi trấn nhỏ tọa lạc, giống như bị quân vương ra sắc lệnh “đời đời kiếp kiếp không được làm quan”, gia tộc không có khả năng ngóc đầu dậy được.

Sau khi Tề Tĩnh Xuân đến đây chủ trì đại trận vận chuyển, hơn sáu mươi năm tuân thủ nghiêm ngặt bốn chữ thầy dạy là “chính trực ôn hoà”, tuyệt đối không vì sở thích cá nhân mà tự tiện sửa đổi quỹ tích vận mệnh của dân chúng trong trấn nhỏ.

Dưới mắt vị học giả từng ghét ác như thù này, trong thế gia vọng tộc của trấn nhỏ có quá nhiều thứ dơ bẩn, trong nhà nhỏ ngõ hẹp cũng có quá nhiều người nghèo khổ. Nhưng sau khi ông ta ngoảnh mặt làm ngơ, lại thấy rằng họ to nhà lớn cũng có sự bất đắc dĩ của bọn họ, nhà nhỏ cửa hẹp cũng có sự ác độc của riêng mình. Lâu ngày ông ta giống như tượng thần ngồi tít trên cao, không hưởng thụ hương khói, cũng không thừa nhận nhân tình, chỉ khoanh tay ngồi yên không nghe không hỏi đến thế sự.

Tề Tĩnh Xuân hơi kinh ngạc, tiến lên một bước nhìn chăm chú, khẽ gật đầu. Hóa ra lần này thiếu niên bần hàn khí thế hùng hồn nhào tới, nhìn giống như tình thế bắt buộc, nhất định phải giết Phù Nam Hoa, nhưng thực ra nhìn vào tư thế trước mắt, cuối cùng thiếu niên chỉ dùng cổ tay đánh mạnh vào cổ Phù Nam Hoa, kết cục tốt hơn nhiều so với Thái Kim Giản. Phù Nam Hoa bị đánh trúng, cả người bay ngang ngã vào bức tường, sau đó bị thiếu niên dùng một tay nắm lấy cổ, một tay khác thì cầm mảnh sứ ấn vào bụng.

Tề Tĩnh Xuân hơi tò mò, vì sao lần này thiếu niên lại không dứt khoát giết người, cơ hội rất tốt sẽ nhanh chóng biến mất, hậu hoạn vô cùng.

Ông ta là nhà nho chính thống, tuân thủ lễ tiết nhưng sẽ không khăng khăng giữ lấy giáo điều, không phải loại nhà nho cổ hủ chỉ biết gật gù đắc ý với những gì trong sách vở. Ông ta rất quen thuộc loại người như Phù Nam Hoa, dù là tư chất căn cốt hay là tính tình khí độ. Cho dù hôm nay trong ngõ nhỏ bị thiếu niên uy hiếp phải tạm thời từ bỏ việc trả thù, nhưng chuyện này chắc chắn là một sự nhục nhã bình sinh hiếm thấy với người trẻ tuổi, nói là khiến cho đạo tâm lệch lạc cũng không quá mức. Đến lúc đó người muốn tính toán thiệt hơn với thiếu niên không phải là bản thân Phù Nam Hoa, mà là cả thành Lão Long chủ nhân Nam Hải.

Tề Tĩnh Xuân đến đây ngăn cản thiếu niên giết người liên tiếp là vì có tư tâm nhất định, còn là vì công đạo. Hôm nay trấn nhỏ giống như một món đồ gốm xuất hiện vết nứt, sớm muộn gì cũng sẽ vỡ tan. Ông ta nhất định phải trì hoãn quá trình không thể ngăn cản này, cố gắng sắp xếp đường lui cho càng nhiều người, tốt nhất là có thể yên ổn giao cho thợ rèn “Nguyễn sư” kia.

Chèo chống qua được sáu mươi năm cuối cùng thì miễn cưỡng xem như người người đều vui, người trên núi được cơ duyên, người dưới núi được an ổn. Nên biết mỗi khi con đường sụp đổ, cũ mới thay phiên, cơ duyên xuất hiện khắp nơi, có thể truy cầu trường sinh, với tính cách quen thuộc của phần lớn người trên núi, sống chết của mấy trăm mấy ngàn con kiến dưới chân núi có tính là gì?

Hoàng thất vô tình trong vương triều thế tục, thật sự không đáng nhắc tới so với đại đạo vô tư mà rất nhiều tu sĩ sùng bái.

Tề Tĩnh Xuân suy nghĩ một lúc, thân hình lặng lẽ ẩn đi.

Trời đất vận chuyển không hề trở ngại.

Hạn chế trước đó lặng lẽ vỡ tan.

Cổ tay thiếu niên “cuối cùng” đánh mạnh vào cổ Phù Nam Hoa. Đầu óc Phù Nam Hoa chao đảo, bay ngang vào bức tường ngõ nhỏ, bị kình lực mạnh mẽ đẩy ngã đến thất điên bát đảo. Sau khi thiếu niên đáp xuống đất lại nhanh chóng xáp đến gần, dùng khuỷu tay thúc vào bụng Phù Nam Hoa.

Phù Nam Hoa còn chưa đứng thẳng dựa lưng vào tường, khuỷu tay thiếu niên đánh cho hắn gần như ói ra nước đắng, thân thể theo bản năng cong lại.

Thiếu niên dùng một tay nắm lấy cổ Phù Nam Hoa, một tay cầm mảnh sứ ấn vào bụng vị công tử bột đội mũ cao này.

Phù Nam Hoa rất khó tưởng tượng, thiếu niên gầy yếu còn thấp hơn mình một cái đầu, vì sao năm ngón tay lại có sức lực lớn như vậy. Nhất là sự sắc bén và lạnh giá của mảnh sứ nơi bụng, khiến thiếu thành chủ thành Lão Long một lần nữa cảm nhận được cái chết đến gần, khoảng cách một đường chính là âm dương cách biệt.

Phù Nam Hoa đương nhiên không biết, một đứa trẻ từ nhỏ đã phải đi khắp núi đồi tìm thảo dược, bởi vì một chấp niệm còn mạnh hơn sự cầu sinh của mình, sẽ bộc phát ra tiềm lực vô tận kinh người đến thế nào.

Khi thiếu niên ăn nhầm thảo dược ở ngõ nhỏ, đau thắt đến mức lăn lộn dưới đất, chấp niệm đó thậm chí có thể khiến cho một đứa trẻ vốn nên theo học vỡ lòng ở trường làng, suy nghĩ trong đầu là có bò cũng phải đưa giỏ trúc thảo dược cứu mạng vào nhà.

Về sau đốn củi đốt than, nung gốm nặn phôi, đào bùn nếm đất… không có chuyện nào là không khảo nghiệm thể lực và sức chịu đựng của thiếu niên.

Ở bên ngoài trấn nhỏ, Phù Nam Hoa tùy tiện thi triển một ít pháp thuật tiên gia là có thể nghiền ép một trăm một ngàn thiếu niên. Nhưng lựa chọn một mất một còn với hắn trong trấn nhỏ thì đúng là vận may trôi hết, đá phải tấm sắt rồi.

Phù Nam Hoa bị đau đớn và sỉ nhục hai tầng đả kích làm đầu óc choáng váng, sắc mặt dữ tợn nói: – Ngươi giết ta rồi thì chỉ có một con đường chết! Ngươi không giết ta thì vẫn khó thoát cái chết! Tiểu tạp chủng, đằng nào ngươi cũng chết chắc rồi!

Trần Bình An khẽ ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào gã trai vẻ mặt điên cuồng này, nói: – Ngươi biết không, ta không muốn giết ngươi, ta và ngươi không thù không oán, chỉ là ngươi muốn hại ta nên ta mới đánh trả.

Phù Nam Hoa cười gằn nói: – Tiểu tạp chủng cũng xứng nói đạo lý với Phù Nam Hoa ta?

Hắn cố gắng gằn giọng nói: – Ngươi xứng sao?

Trần Bình An im lặng một lúc, hỏi: – Có phải ngươi nhất định muốn giết ta không?

Khi Phù Nam Hoa nhìn thấy cặp mắt đó của thiếu niên đen nhẻm, hắn đột nhiên bình tĩnh lại.

Phù Nam Hoa bị nắm lấy cổ sắc mặt đỏ bừng, rất nhanh biến thành màu xanh rồi chuyển thành màu tím. Thực ra năm ngón tay của thiếu niên không hề tăng thêm sức lực, nhưng đủ khiến cho một thanh niên trai tráng nghẹt thở đến chết.

Phù Nam Hoa khó nhọc nói: – Ta nói sẽ không giết ngươi, ngươi có tin không?

Hắn vùng vẫy kịch liệt một lúc.

Nhưng thiếu niên gần như đồng thời tăng thêm sức lực, khiến năm ngón tay khẽ nhúc nhích của Phù Nam Hoa mềm nhũn rũ xuống.

Trần Bình An lắc đầu.

Phù Nam Hoa càng choáng đầu hoa mắt, mặc dù trong lòng hận không thể dùng một chưởng đánh vỡ đầu tên tạp chủng này, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra ôn hoà, bổ sung một câu: – Nếu ta thề với trời thì sao? Loại người như chúng ta không thể tùy tiện thề thốt.

Phù Nam Hoa vốn có suy tính riêng. Phật gia lập chí nguyện lớn và tu sĩ thề thốt trong lòng, quả thật có ràng buộc rất lớn. Nhưng rất dễ nhìn thấy, Phù Nam Hoa chỉ nói thật một nửa, cho dù hắn thề cũng chỉ là lời thề ngoài miệng, trong lòng cũng không thề nặng “không viết thành chữ nhưng chẳng khác nào khắc chữ trong tim”, cho nên sau đó có tuân thủ hay không chỉ xem tâm tình của hắn.

Hơn nữa người tu hành thề thốt trong lòng cũng không phải không có cách phá giải, tùy thuộc vào cái giá lớn nhỏ mà thôi. Đại khái cái giá liên quan đến cảnh giới của tu sĩ cao hay thấp, nội dung lời thề nặng hay nhẹ.

Không ngờ thiếu niên giày cỏ vẫn lắc đầu.

Phù Nam Hoa càng lúc càng hô hấp khó khăn, đã mất đi tinh khí thần để trả giá, vẻ mặt hoảng hốt không hiểu lý do.

Sắp phải chết sao?

Giống như Thái Kim Giản đáng khinh kia, chết dưới tay một kẻ ti tiện?

Như vậy khi tin dữ này truyền về thành Lão Long, có thể trở thành trò cười cho toàn thành hay không?

Hắn thậm chí không có cơ hội đưa tay chạm vào cơ quan bí ẩn ở đai ngọc trên hông, đai lưng bạch ngọc đeo trên hông hắn thực ra là tinh phách còn sót lại của một loài thuộc giao long.

– Được rồi.

Một giọng nói vang lên bên tai hai người, đối với Phù Nam Hoa thì giống như âm thanh tự nhiên, nhưng hắn vừa lúc ngất xỉu nên không xác định được có phải là ảo giác của mình hay không.

Trần Bình An ngạc nhiên quay đầu.

Kết quả nhìn thấy một Tề tiên sinh cả người sáng như tuyết, hư vô mờ mịt.

Tề tiên sinh mỉm cười không nói gì.

Ánh mắt Trần Bình An khôi phục vẻ kiên trì không dao động, năm ngón tay phải vẫn không buông ra.

Tề Tĩnh Xuân không nổi nóng vì lòng tốt lại bị xem là lòng dạ xấu xa, cũng không vui mừng giống như nhìn thấy một nhân tài đáng để đào tạo, chỉ khẽ phất tay áo về phía thiếu niên giày cỏ, giống như “vớt” một đồ vật tới tay.

Vị thánh nhân Nho gia này mở rộng lòng bàn tay quan sát, bỗng nhiên bật cười.

Một vết dơ như nét mực.

Hóa ra tâm ý của một kẻ gieo vào trên người thiếu niên đã ảm đạm mờ mịt, rõ ràng đã sớm tiêu vong.

Lại ngẩng đầu nhìn về thiếu niên Trần Bình An, Tề Tĩnh Xuân tỏ ra tiếc nuối, cảm khái nói: – Chẳng trách tiên sinh bảo người thành công trên thế gian, tài hoa hơn người chỉ đứng thứ hai, ý chí kiên định không thể lung lay mới là quan trọng nhất. Trần Bình An, ngươi đã thay tiên sinh dạy cho ta một bài học. Chỉ tiếc hôm nay Tề Tĩnh Xuân ta đã không còn cơ hội thu đệ tử thân truyền nữa.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.