Chương 33: Rồng giả làm cá

05/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Trần Bình An lại nhìn thấy thiếu nữ áo xanh lần nữa, nàng đang yên lặng đi theo sau một người đàn ông trung niên, cúi đầu gặm một chiếc bánh trứng chiên hành lá.

Vẻ mặt người đàn ông kia giống như không lưu luyến bất cứ thứ gì.

Sau khi nhìn thấy Trần Bình An, người đàn ông dừng bước hỏi: – Ngươi có phải là thằng nhóc lần trước bị ta đuổi đi không?

Sau lưng người đàn ông bị đụng mạnh vào. Thiếu nữ áo xanh va phải “vách tường” liền ngẩng đầu nhìn lên, nét mặt ngỡ ngàng, lúc này mới nhìn thấy Trần Bình An. Nàng vừa định cười, bỗng nhiên xoay người đưa lưng về phía Trần Bình An, luống cuống tay chân lau khóe miệng.

Trần Bình An cố nhịn cười, gật đầu nói với người đàn ông: – Xin chào Nguyễn sư phụ.

Xem ra vị cô nương kia chắc hẳn là con gái của Nguyễn sư phụ.

Có điều tướng mạo của hai cha con thật khác nhau, cũng may là khác nhau.

Người đàn ông được Trần Bình An gọi là Nguyễn sư phụ, chính là thợ rèn đến trấn nhỏ không lâu đã chuyển đến bên khe suối nhỏ phía nam. Ông ta tiếp tục hỏi: – Hai ngày nay sao Lưu Tiện Dương không đi rèn sắt?

Trần Bình An vừa định giải thích giúp Lưu Tiện Dương, người đàn ông đã lạnh lùng nói: – Ngươi đi nói với thằng nhóc kia, hôm nay nếu vẫn không thấy mặt đại gia hắn, ngày mai cũng không cần đến tiệm nhà ta nữa.

Trần Bình An vội vàng nói: – Nguyễn sư phụ, gia đình hắn xảy ra chút việc gấp…

Người đàn ông ngắt lời thiếu niên, không khách sáo nói: – Đó là chuyện của hắn, liên quan gì đến ta?

Trần Bình An vốn không phải người giỏi ăn nói, lập tức sững sờ tại chỗ, gấp đến độ mặt đỏ bừng lên. Lại không biết phải mở lời thế nào, sợ mình muốn giúp nhưng lại gây thêm phiền phức. Hắn đã tự mình lĩnh giáo tính khí ngay thẳng của Nguyễn sư phụ rồi.

Thiếu nữ áo xanh đang định nói giúp Trần Bình An mấy câu, kết quả lại bị người đàn ông “không ai hiểu con gái bằng cha” dạy dỗ trước: – Ăn bánh của con đi!

Thiếu nữ đầy bụng ủy khuất đột nhiên bước nhanh tới, một chân giẫm mạnh lên mu bàn chân của người đàn ông, sau đó dưới chân nổi gió trong nháy mắt đã vọt mất không thấy bóng dáng.

Người đàn ông thở dài, không để ý tới Trần Bình An nữa, tiếp tục đi về phía trước.

Trần Bình An cũng thở dài, chạy đến tiệm bán đồ ăn sáng mua sáu chiếc bánh bao, sau đó chạy về ngõ Nê Bình.

Về đến nhà mình, hắn nhìn thấy Lưu Tiện Dương đang ngồi xổm trên đầu tường, nửa người nghiêng về hướng sân nhà Tống Tập Tân, tập trung tinh thần nghe lén.

Có đôi khi Trần Bình An cũng cảm thấy Lưu Tiện Dương đúng là rất thiếu giáo dục.

Hắn đành phải nhắc nhở: – Vừa rồi gặp được Nguyễn sư phụ, ông ấy bảo ngươi hôm nay hãy đến tiệm rèn giúp đỡ, còn nói nếu hôm nay không thấy ngươi thì sẽ đuổi việc.

Lưu Tiện Dương lơ đãng nói: – Gấp cái gì, có đốt đèn lồng cũng khó tìm được một học đồ tay chân nhanh nhẹn lại chịu khổ chịu khó như ta, Nguyễn sư phụ chỉ dọa mà thôi, ngày mai lại đi cũng không sao.

Trần Bình An lắc đầu nói: – Ta khẳng định Nguyễn sư phụ không hề nói chơi.

Lưu Tiện Dương bực bội nói: – Đợi lát nữa rồi đi, đừng quấy rầy ta làm việc chính.

Trần Bình An đưa đồ ăn sáng cho thiếu nữ áo đen, lại lấy ba cái cho Lưu Tiện Dương, còn mình chỉ ăn một cái.

Lưu Tiện Dương nhanh chóng giải quyết xong tất cả bánh bao nhân thịt một cách gọn gàng, vừa lau miệng vừa nhỏ giọng nói: – Vừa rồi có một người khách tới nhà Tống Tập Tân, vừa nhìn đã biết là nhân vật lớn rất lợi hại. Nếu ta không nhìn lầm, đó chắc là quan giám sát lò gốm đại nhân đương nhiệm. Lần đó ông ta mặc quan phục đến lò gốm của chúng ta, lão Diêu chê đám học đồ không nên thân các ngươi làm chướng mắt, cho nên không để các ngươi lộ diện tăng thêm kiến thức. Ta thì khác, lão Diêu còn bảo ta biểu diễn một chút thế nào là “Khiêu Đao” cho vị đại nhân kia xem.

Trần Bình An cười nói: – Quan giám sát tân nhiệm chiếu cố Tống Tập Tân, đây là chuyện mà mọi người trong trấn nhỏ đều biết, ngươi ở chỗ này nghi thần nghi quỷ làm gì?

Lưu Tiện Dương ưu sầu lo lắng nói: – Loại thư sinh như Tống Tập Tân chắc chắn không phải đối thủ của ta, nhưng lỡ may Trĩ Khuê thích vị quan lão gia phong độ bất phàm này, phần thắng của ta sẽ không lớn! Đến lúc đó chị dâu tương lai của ngươi chạy theo người khác thì ta phải làm sao? Ngươi cũng giải quyết thế nào?

Trần Bình An đi thẳng vào nhà.

Để lại Lưu Tiện Dương ngồi xổm trên đầu tường tự trách mình.

Thiếu nữ áo đen đang ngồi bên cạnh bàn, lưng thẳng tắp, một tay cầm chuôi đao như lâm đại địch.

Trán của nàng đổ mồ hôi.

Đây là lần đầu tiên Trần Bình An thấy vẻ mặt như vậy của thiếu nữ, mặc dù thân thể căng thẳng đầy vẻ đề phòng, nhưng ánh mắt lại tỏa sáng giống như nóng lòng muốn thử.

Trần Bình An lui đến ngưỡng cửa. Nàng hỏi: – Có biết thân phận của vị khách nhà bên không?

Trần Bình An đáp: – Nghe Lưu Tiện Dương nói là quan giám sát làm gốm đương nhiệm của trấn nhỏ chúng tôi, tính tình rất ôn hòa, ban nãy ở đầu ngõ còn nhường đường cho tôi.

Thiếu nữ cười lạnh nói: – Loại người này mới đáng sợ.

Trần Bình An nghi hoặc không hiểu.

Nàng hỏi: – Người đi bên đường, nhìn thấy con kiến sẽ giẫm chân lên sao?

Trần Bình An ngẫm nghĩ, trả lời: – Cố Xán nhất định sẽ làm vậy, hắn thường múc nước giội vào ổ kiến, hoặc là dùng đá chặn đường ra của ổ kiến. Lúc tâm tình Lưu Tiện Dương không tốt chắc cũng làm vậy.

Thiếu nữ áo đen không biết phải nói gì.

Trần Bình An nhếch miệng cười: – Thực ra tôi hiểu được ý của Ninh cô nương.

Nàng ngạc nhiên nói: – Thật hay giả đấy?

Trần Bình An gật đầu nói: – Tôi cảm thấy cô nương nói có hai ý. Một là trong mắt dân xứ khác các người, dân chúng trấn nhỏ chúng tôi đều là những con kiến bò tới bò lui dưới chân. Ý thứ hai là trong số người ngoài cũng phân cao thấp, Phù Nam Hoa và Thái Kim Giản thuộc dạng trẻ con như Cố Xán, cho nên mới cảm thấy thú vị khi nắm giữ sống chết của con kiến, hoặc là cảm thấy chướng mắt. Nhưng vị quan lão gia đến ngõ Nê Bình chúng ta thì khác, nói chuyện hay làm việc đều phù hợp với thân phận của ông ta, cho nên tỏ ra rất khách khí. Ninh cô nương, đúng không?

Thiếu nữ hỏi: – Làm sao nghĩ ra được?

Thiếu niên trả lời như đùa giỡn: – Sau khi nhặt được cái mạng về, hình như đầu óc cũng sáng hơn một chút.

Thiếu nữ áo đen rất nghiêm túc hỏi: – Trước khi chết ngươi đã thấy gì?

– Tôi không thấy gì cả. Trần Bình An hơi nghi hoặc, nhưng vẫn thành thật trả lời: – Thực ra trong con ngõ đó, từ đầu đến cuối tôi đều không suy nghĩ nhiều. Vấn đề này Ninh cô nương nên hỏi Phù Nam Hoa và Thái Kim Giản thì tốt hơn, không chừng bọn họ sẽ thấy được gì đó.

Nàng hừ lạnh nói: – Ồ, thật là mạnh miệng!

Nói xong câu này, nàng bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào thiếu niên giày cỏ.

Trần Bình An bị nhìn đến hoảng hốt: – Sao vậy?

Thiếu nữ nhíu chặt chân mày, hơi chán nản, dùng tiếng địa phương quê nhà lẩm bẩm: – Kiếm học nhà ta, dù là kiếm quyết tâm pháp hay pháp môn dùng để rèn luyện thân thể tinh thần, đều là bí quyết riêng không truyền ra ngoài. Ta học còn chưa xong nào dám đi dạy người khác. Hơn nữa ta cũng không học mấy thứ thô thiển ở những nơi khác trong thiên hạ, nếu không thì có thể chỉ cho hắn một con đường sáng rồi, cho dù chỉ dùng để cường tráng thân thể, kéo dài tuổi thọ cũng tốt. Bây giờ bảo ta đi đâu tìm bí tịch nhập môn loại thấp nhất đây?

Ánh mắt thiếu nữ sáng lên: – Cướp đoạt? Không đúng không đúng, không phải cướp đoạt mà là tìm người mượn một quyển bí tịch, mượn rồi sẽ trả mà.

Đáng tiếc sắc mặt của nàng nhanh chóng ảm đạm, oán hận nói: – Lão thái giám chết tiệt! Chờ đó cho ta, xem ta có lật tung hoàng cung của các ngươi lên không.

Vẻ mặt của nàng buồn rười rượi, ưu thương nói: – Chẳng lẽ chỉ có thể đi tìm sư phụ đúc kiếm họ Nguyễn? Chém người thì còn tạm được, có bốn năm phần chân truyền của mẹ ta, nhưng cầu người thì ta thật sự không giỏi lắm.

Thiếu niên giày cỏ ngồi trên ngưỡng cửa nhìn thiếu nữ tên là Ninh Diêu kia, thấy nàng lẩm bẩm, sắc mặt không ngừng biến đổi giống như áng mây nơi chân trời.

———

Người đàn ông anh tuấn mặc áo bào trắng mang đai ngọc đứng trong phòng Tống Tập Tân, nhìn xung quanh, khẽ cau mày: – Họ Tống kia lại sắp xếp cho ngươi ở cái nơi tồi tàn vậy sao?

Môi Tống Tập Tân mấp máy, vẫn không nói gì.

Tỳ nữ Trĩ Khuê đã sớm biết điều trốn vào phòng bên của mình.

Theo như cách nói lưu truyền rộng rãi nhất trong trấn nhỏ, quan giám sát tiền nhiệm Tống đại nhân không giỏi nghiệp vụ, không thể làm ra đồ gốm cống nạp khiến triều đình hài lòng. Dựa vào một chút công lao vất vả, lưu lại một chiếc cầu mái che rồi về kinh nhậm chức. Đương nhiên cũng để lại đứa con riêng Tống Tập Tân này, chỉ mua cho hắn một nha hoàn thiếp thân để chiếu cố sinh hoạt thường ngày. Đồng thời “gởi gắm con cái” cho hảo hữu, cũng là quan giám sát tân nhiệm thay thế vị trí của ông ta, nghe nói cũng là họ Tống.

Nhưng sự thật chân tướng như thế nào, người trong cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc cũng chưa chắc rõ.

Tống Tập Tân không biết người trước mắt này rốt cuộc có quan hệ thế nào với người đàn ông họ Tống kia. Là đồng liêu quan trường tâm đầu ý hợp? Bạn bè năm xưa đi học cùng trường? Hay là thuộc phe phái đối đầu trong kinh thành triều đình? Trước khi rời đi họ Tống đã dặn dò qua loa mấy câu, nói rằng sau khi quan giám sát tân nhiệm đến nơi, sẽ nhanh chóng dẫn hai chủ tớ bọn họ rời khỏi trấn nhỏ đi đến kinh thành. Yêu cầu Tống Tập Tân nhất định phải cực kỳ lễ độ với vị đại nhân kia, không được có sơ suất nào.

Có lẽ vì ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng, Tống Tập Tân chẳng có một chút thiện cảm nào với người đàn ông kinh thành khí thế ép người trước mắt.

Trước mặt tỳ nữ Trĩ Khuê thì hắn luôn ra vẻ đã tính trước mọi chuyện, ung dung bình thản với việc rời khỏi quê nhà sắp tới, nhưng đó chỉ là vì tự tôn của thiếu niên mà thôi.

Người đàn ông cười nói: – Mà thôi, tính cách của tên tú tài hủ lậu họ Tống kia vốn cẩn thận dè dặt, không giống như đám ông lớn mà lại giống như đàn bà, nếu không thì cũng sẽ không để hắn tới đây chăm sóc ngươi.

Vẻ mặt Tống Tập Tân âm trầm.

Người đàn ông thờ ơ liếc nhìn chiếc hòm lớn chứa đồ của thiếu niên, bĩu môi tỏ vẻ xem thường, chậm rãi nói: – Trước khi tới đây ta đã gặp Phù Nam Hoa của thành Lão Long, đúng là một kẻ xui xẻo, thiếu chút đạo tâm đã tan vỡ ở nơi này. Vụ mua bán của ngươi và hắn cứ tiến hành như cũ là được, thằng nhóc ngươi lời hay lỗ thì tự chịu, ta không dính vào mấy chuyện cỏn con như hạt vừng hạt đậu này. Có điều trước khi rời đi, ngươi nhất định phải cùng ta đến cầu mái che một chuyến, dập đầu mấy cái. Sau đó ở đây không còn chuyện của ngươi nữa, theo ta về nhà làm chuyện mà ngươi nên làm, ngồi vào chỗ mà ngươi nên ngồi, hoàn thành bổn phận mà ngươi nên hoàn thành, chỉ đơn giản như vậy, nghe có hiểu không?

– Đương nhiên là hiểu, lời nói của Tống đại nhân không hề khó hiểu.

Thiếu niên cười nhạo nói: – Nhưng dựa vào đâu?

Người đàn ông cười, xoay người lần đầu tiên nhìn thẳng vào thiếu niên, hỏi ngược lại: – Tên ẻo lả họ Tống nói rằng thiên tư của ngươi rất xuất sắc, đánh giá như vậy đúng là không sợ đau lưỡi rồi. Ngươi không ngại thì đoán thử xem, cho rằng ta dựa vào đâu?

Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, tướng mạo và phong thái của hai người lại có mấy phần giống nhau.

Tống Tập Tân càng giận dữ hơn, nhưng vẫn luôn ẩn nhẫn không phát tác.

Người đàn ông không cố làm ra vẻ nữa, ngẫm nghĩ nói: – Dựa vào đâu? Đương nhiên dựa vào bản vương là kẻ mang đến vận rủi lớn nhất dưới vòm trời này, còn là chú ruột của thằng nhóc ngươi.

Trong lòng Tống Tập Tân chấn động, sắc mặt hơi tái đi.

Người đàn ông áo bào trắng làm như không thấy chuyện này, hai tay vịn đai ngọc, nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, mỉm cười nói: – Cũng dựa vào bản vương là người đứng đầu võ đạo của vương triều Đại Ly.

Thực ra câu này đổi một cách nói khác sẽ càng chấn nhiếp lòng người hơn, nhưng người đàn ông thà làm đầu gà chứ không làm đuôi phượng, cảm thấy chỉ cần đứng sau người khác, cho dù chỉ sau một hai người cũng không đáng để tuyên dương.

Người đàn ông nhớ tới thánh nhân nho gia trấn giữ nơi này, khóe miệng hừ lạnh đầy vẻ khinh thường.

Trong lòng ông ta vẫn luôn suy nghĩ một chuyện.

Nếu không phải đang ở vùng trời đất này, ông đây chỉ cần dùng một tay là có thể đánh chết loại thần tiên tam giáo như Tề Tĩnh Xuân ngươi.

———

Trong trường học mái lá, Tề tiên sinh đang nghe tiếng đọc sách oang oang của đám trẻ học vỡ lòng.

Ông ta ngồi ngay ngắn.

Ngồi ngay ngắn đúng như ý nghĩa thật sự, những nhân tài đọc sách như Tống Tập Tân và Triệu Dao cũng khó lĩnh hội được tinh túy của nó.

Nho giáo có một bộ kinh điển “lập giáo khai tông” tên là “Đại Lễ”, trong đó “Tu Thân Thiên” chuyên môn nói đến, quân tử ngồi như thi chủ (1), bởi vì thi chủ giống như thần, có thể tưởng tượng được tư thế ngồi nghiêm túc trang trọng đến thế nào.

Vào giây phút này, Tề Tĩnh Xuân giống như nghe được tất cả lời nói thầm trong lòng người đàn ông áo bào trắng, chỉ thản nhiên mỉm cười nói: – Võ phu trị quốc, rất giỏi rất giỏi. Có điều rồng giả làm cá cũng không phải điềm lành.

———

Chú thích:

(1) Thi chủ: Thời xưa thường dùng một người sống ngồi ở vị trí thần được cúng tế.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.