Chương 73: Người gỗ

05/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Trần Bình An ăn mứt quả đã gần mười năm chưa được thưởng thức, vác nhánh hòe trở về ngõ Nê Bình. Khi đi qua một ngôi nhà còn tồi tàn hơn nhà tổ của mình, trong lòng hắn cảm thấy xấu hổ, nghĩ thầm có nên mượn ít bạc của Nguyễn sư phụ, sửa lại ngôi nhà này trước hay không. Tuy rằng từ nhỏ đã sống ở ngõ Nê Bình, nhưng Trần Bình An chưa từng thấy nhà này có người cư trú. Lúc trước truy đuổi đánh giết với con vượn Bàn Sơn trên nóc nhà, Trần Bình An cố ý lừa gạt lão đến đây, khiến cho nóc nhà bị con vượn già đạp ra một lỗ thủng lớn.

Hắn cảm thấy cần phải chịu trách nhiệm về chuyện này, nếu không về sau ngôi nhà này khó tránh khỏi gió táp mưa sa, chịu khổ chịu tội. Ngôi nhà vốn có thể chống đỡ được thêm hai ba chục năm, bây giờ e rằng ngay cả năm năm cũng không chịu nổi, xà cột trong nhà sẽ mục nát rất nhanh. Điểm này rất giống với thân thể Trần Bình An bị Thái Kim Giản cưỡng ép “Chỉ Điểm”, đều là cảnh ngộ tám bề lọt gió. Cho nên hắn càng ưu sầu lo lắng, thầm nghĩ dù thế nào cũng phải sửa lại ngôi nhà vô chủ này, không cần đến mức ngay ngắn khí phái nhưng cũng phải vững chắc kiên cố.

Trần Bình An cũng đã nghĩ đến chuyện lấy ra một đồng tiền kim tinh, tìm người khác đổi thành vàng thật bạc trắng hay tiền đồng bình thường, chẳng hạn như lão Dương ở tiệm Dương gia, hoặc là Nguyễn sư phụ ở tiệm rèn. Nhưng hắn có một trực giác, tiền đồng kim tinh là thứ chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, dùng một đồng thì ít đi một đồng. Còn như bạc và tiền đồng bình thường, tới chỗ nào cũng có thể kiếm được, chẳng qua là dốc sức nhiều hay ít mà thôi.

Cho nên hắn quyết định hỏi mượn Nguyễn sư phụ trước, nếu không mượn được thì mới dùng đến tiền đồng kim tinh. Tiếc thì có tiếc, nhưng vấn đề trước mắt đã vô cùng cấp bách, không thể giả vờ như không nhìn thấy, hắn rất ngại mắc nợ người khác.

Trần Bình An trở lại nhà, đặt nhánh hòe do tiểu cô nương kia tặng dựa nghiêng vào tường. Khối đá mài kiếm giá trị liên thành kia vẫn còn nằm trong sọt, nhưng dĩ nhiên sẽ không quang minh chính đại ném trong sân như vậy, đã được Trần Bình An mang vào trong nhà. Nếu không phải thời gian gấp rút, hắn còn muốn đào một cái hố sâu một trượng trong sân, chôn khối đá mài kiếm không nổi bật nhưng đáng giá kia xuống. Trảm Long Đài, chỉ nghe tên thôi đã cảm thấy quý giá hơn ba túi tiền đồng kim tinh kia rồi.

Trần Bình An nghe được tiếng gà kêu ở nhà kế bên. Khi Tống Tập Tân và Trĩ Khuê rời khỏi trấn nhỏ, không có thời gian quan tâm đến gà mẹ và gà con trong lồng, có lẽ lúc này đã đói rồi. Hắn đi vào nhà cầm xâu chìa khóa kia lên, lại lấy một nắm gạo trong nhà mình, đi sang nhà kế bên, mở lồng gà ra, ngồi xuống rải gạo từ kẽ ngón tay cho gà ăn.

Sau đó hắn mở cửa nhà bếp, muốn xem thử có lương thực dư như thóc gạo gì đó hay không, để tránh bị nổi mốc hư hỏng uổng phí. Kết quả khi vào nhà bếp lại khiến Trần Bình An mở rộng tầm mắt, bên trong có một lu gạo lớn, chỉ mở nắp ra nhìn đã khiến hắn thấy no rồi. Trong tủ có đủ nồi chén gáo chậu, trên vách tường còn treo một hàng chân giò và cá khô, tất cả đều được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, đồ vật lớn nhỏ hỗn tạp nhưng không lộn xộn.

Trần Bình An bỗng nhiên bị một đống củi ở gần bếp lò thu hút, bèn đến gần ngồi xuống, quả nhiên là người gỗ lúc trước bị Trĩ Khuê dùng dao làm bếp chẻ ra. Cô vốn không biết chẻ củi, cho nên lúc đó chẻ cả buổi cũng không có hiệu quả bao nhiêu. Nếu đổi lại là Trần Bình An, chỉ một chốc là có thể chẻ nát người gỗ cao bằng người bình thường rồi. Lúc này hắn cúi đầu ngồi xuống, phát hiện người gỗ này rất kỳ lạ, trên người khắc rất nhiều điểm đỏ trải rộng khắp toàn thân, lưa thưa không thứ tự. Có một số nơi dày đặc co cụm với nhau, một số nơi khác lại cách rất xa mới có một điểm đỏ như chu sa.

Trần Bình An cầm một đoạn cánh tay người gỗ cẩn thận quản sát, trông thấy bên cạnh mỗi điểm đỏ còn khắc chữ đen cực nhỏ. Điểm đỏ vốn lớn chừng hạt gạo, nét bút của những chữ kia càng nhỏ đến mức không thể nhận ra. Cũng may đây là Trần Bình An, nếu đổi thành thị lực của người bình thường, e rằng chỉ nhìn thấy điểm đỏ và điểm đen mà thôi.

Trần Bình An thử chắp vá những mảnh vỡ kia lại, không lâu sau người gỗ đã tái hiện nguyên hình. May mắn là người gỗ cũng không thiếu bộ phận lớn nào, đáng tiếc là ở rất nhiều chỗ nối, điểm đỏ và chữ đen đã bị dao làm bếp của Trĩ Khuê chặt đứt hoặc cạo đi gần hết, đoán chừng còn lại bảy tám phần mười điểm đỏ chữ đen hoàn chỉnh.

Hắn đứng dậy đi mở cửa sổ ra, để nhà bếp thông thoáng sáng sủa hơn, lúc này mới tiếp tục ngồi xuống quan sát tỉ mỉ, không muốn bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, chuyện này tốn khoảng một canh giờ. Mặc dù hắn không biết phần lớn chữ đen, nhưng vẫn cố gắng ghi nhớ nét bút và kết cấu của chúng.

Từ đáy lòng Trần Bình An vẫn luôn rất kỳ vọng vào việc đọc sách biết chữ. Lúc còn làm thợ gốm, rất nhiều lần hắn trèo lên đỉnh núi nhìn về trấn nhỏ phía xa, ngoại trừ tìm xem ngõ Nê Bình ở hướng nào, nơi thứ hai muốn biết là ngôi trường học kia. Lúc còn nhỏ có một đứa trẻ đen nhẻm gầy gò thường đi đến trường học, ngồi xổm dựa vào chân tường, trên đầu là tiếng đọc sách oang oang. Mặc dù nghe không hiểu nhưng đứa trẻ lại cảm thấy an tâm, lòng rất yên tĩnh, những uất ức phải chịu trong ngày cũng không còn nữa.

Nhưng đối với cô nhi ngõ Nê Bình khi đó, đọc sách là thứ còn xa xỉ hơn nhiều so với mứt quả, chỉ đứng ở xa nhìn là được rồi.

Lúc này Trần Bình An nhắm mắt lại, dựa theo trí nhớ xây dựng một người gỗ hoàn chỉnh trong đầu. Nếu trí nhớ có điểm không rõ, hắn cũng không vội mở mắt kiểm tra mà trước tiên bỏ qua. Kết quả từ đầu đến cuối, người gỗ có khoảng bốn năm chục nơi điểm đỏ chữ đen không xác định được.

Lần lượt ghi nhớ những chỗ đã bỏ sót kia, Trần Bình An hít thở sâu một hơi, muốn làm lại một lần nữa. Nhưng vừa nhắm mắt thì đầu lại hơi choáng váng, hắn quyết định không gò ép mình nữa. Có một số chuyện không phải cứ dốc hết sức là được, nếu không chỉ sẽ càng làm càng loạn. Sau khi Trần Bình An học làm gốm thì đã cảm nhận sâu sắc về chuyện này, không phải do thiên tư thông minh, chỉ là suốt ngày bị lão Diêu mắng như tát nước nên đã đúc kết thành tâm đắc.

Hắn lại phá tung người gỗ, chất đống ở một góc bếp lò, sau đó rời khỏi nhà bếp, đóng kỹ cửa viện. Hắn ngẫm nghĩ, hay là đến cửa đông trấn nhỏ tìm người giữ cửa lần nữa. Sau này làm học đồ chính thức của tiệm rèn, nhiều khả năng phải ở lại bên đó, không thể đưa thư được nữa, cho nên Trần Bình An muốn nói với gã độc thân kia một tiếng, có điều lần trước đã đến tìm nhưng không tìm thấy.

Trần Bình An chạy chầm chậm đến cửa đông trấn nhỏ, thấy ngôi nhà đất vàng kia vẫn khóa chặt cửa. Hắn thở dài, ngồi trên gốc cây mà người giữ cửa Trịnh Đại Phong thường ngồi. Trấn nhỏ không phải trên núi, không có khái niệm ghế ngồi của sơn thần gì đó. Hắn ngồi ngơ ngác tại chỗ, tranh thủ thời gian rãnh rỗi một cách hiếm thấy.

Không biết đã qua bao lâu, trên con đường trong trấn nhỏ bỗng vang lên tiếng bánh xe. Trần Bình An quay đầu nhìn, trông thấy một chiếc xe trâu đi đầu, phía sau là hai chiếc xe ngựa có khoang. Một đám trẻ ngồi trên xe trâu, còn có hai gương mặt quen thuộc, đó Lý Bảo Bình mặc áo bông đỏ chót và Thạch Xuân Gia hai má đỏ bừng. Còn lại chắc là những đứa trẻ trong trường học mà Thạch Xuân Gia đã nói, Lý Hòe, Lâm Thủ Nhất và Đổng Thủy Tỉnh.

Năm đứa trẻ trên xe trâu trò chuyện líu ríu, sôi nổi náo nhiệt.

Đánh xe là một người trung niên có gương mặt xa lạ, ông lão lúc trước quét sân ở trường học thì ngồi phía sau người đánh xe.

Trần Bình An nhìn qua, ngoại trừ tiểu cô nương mặc áo bông đỏ xuất thân từ Lý gia thuộc bốn họ lớn ở đường Phúc Lộc, bốn đứa trẻ còn lại đều ăn mặc khác biệt một trời một vực. Tổ tiên của Thạch Xuân Gia nhiều đời sống ở ngõ Kỵ Long, trông coi cửa tiệm cũ tên là Áp Tuế, không lo cơm áo nhưng cũng không phải giàu có, cho nên tiểu cô nương ăn mặc chỉ có thể xem như thoải mái ấm áp. Bên cạnh Thạch Xuân Gia có một đứa bạn cùng lứa vẻ mặt nghiêm nghị, khoác một bộ áo lông cáo màu đen mới tinh quý giá, sắc mặt hơi trắng, mặt mày lạnh nhạt.

Phụ thân Lý Nhị của Lý Hòe là một kẻ hèn nhát nổi tiếng trong trấn nhỏ, Lý Hòe còn có một chị gái tên là Lý Liễu, nhưng cha mẹ và chị gái đã ra ngoài kiếm sống rồi, chỉ để lại một mình Lý Hòe gởi nuôi ở nhà cậu. Hôm nay nó cũng phải rời khỏi quê hương, theo ông lão họ Mã đến thư viện Sơn Nhai kia. Thiếu niên cuối cùng thì mặc quần áo phong phanh, khoác hai chiếc áo ngoài chắp vá đủ chỗ, cả người lộ vẻ bần hàn, vừa nhìn đã biết là trẻ con nhà nghèo lớn lên trong ngõ nhỏ.

Lý Bảo Bình, Thạch Xuân Gia, Lý Hòe, Lâm Thủ Nhất, Đổng Thủy Tỉnh.

Năm đứa trẻ thuộc trấn nhỏ ngồi trên chiếc xe trâu không thể che gió che mưa, chạy về hướng thư viện Sơn Nhai, một trong bảy mươi hai thư viện Nho gia, thánh địa trong lòng vô số người đọc sách ở Đông Bảo Bình Châu. Vào giây phút này năm đứa trẻ chắc chắn không biết, trong lãnh thổ một châu vương triều san sát, vô số thế gia vọng tộc nhiều đời giàu có, cho dù phải luồn cúi, dùng hết nhân tình hương khói, cũng muốn đưa con cháu nhà mình vào trong đó, đi theo những phu tử tiên sinh áo dài tay rộng, học tập tu thân trị quốc bình thiên hạ từ thánh hiền Nho gia.

Bọn chúng dĩ nhiên càng không biết, có thể gọi Tề Tĩnh Xuân một tiếng thầy giáo là chuyện hiếm có biết bao. Trái lại những đứa trẻ này chỉ cảm thấy Tề tiên sinh quá nhiều quy củ, thường nghiêm mặt lại, khiến người ta cảm thấy khó thân cận. Thỉnh thoảng Tề tiên sinh cũng cười, nhưng bọn nhỏ thậm chí không biết mình đã làm đúng chuyện gì mà khiến tiên sinh vui vẻ như vậy.

Lý Bảo Bình tinh mắt nhìn thấy Trần Bình An ngồi trên gốc cây, liền dùng thế sét đánh không kịp bưng tai nhảy xuống xe trâu, hơi lảo đảo chạy nhanh đến trước người Trần Bình An, sau đ1o đột nhiên dừng lại. Dường như cô bé không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ ưỡn ngực nói một câu “tôi phải đi đến một nơi rất xa rất xa”, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kiêu ngạo.

Ông lão đầu đội mũ cao trầm giọng gọi: – Lý Bảo Bình!

Mặc dù không thích lắm nhưng ông lão vẫn bảo người đánh xe trâu dừng lại. Tiểu cô nương bĩu môi, cuối cùng vẫn xoay người chạy về phía xe trâu. Cô bỗng nhiên nghe được người phía sau gọi tên mình, bèn quay đầu nhìn lại, trông thấy hắn đang giơ nắm tay về phía mình khẽ lắc lắc, chắc là muốn bảo cô phải nỗ lực.

Lý Bảo Bình cũng giơ nắm tay lên với hắn, ra hiệu mình sẽ cố gắng.

Trần Bình An hiểu ngầm cười, cảm thấy cố gắng của tiểu cô nương mặc áo bông đỏ này có lẽ là dùng để chơi đùa, thư viện Sơn Nhai khắp nơi đều sẽ lưu lại dấu chân của cô.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy ông lão quét sân đã gặp mấy lần ở trường học đang nhìn mình gật đầu, hắn cũng theo bản năng cười đáp lễ.

Cùng lúc này trên một chiếc xe ngựa phía sau có người khẽ buông màn xuống.

Mặc dù chỉ thoáng nhìn qua, nhưng Trần Bình An vẫn thấy rõ nét mặt của người kia, đó là người đọc sách đã đến tiệm rèn tìm Nguyễn sư phụ.

Hắn đưa mắt nhìn xe trâu xe ngựa từ từ chạy ra khỏi trấn nhỏ.

Nếu Trần Bình An có thể ngự kiếm bay lượn như Ninh Diêu, nhìn xuống non sông ngàn dặm vừa mới bám rễ này, nhất định sẽ bị các loại cảnh tượng lạ lùng làm rung động.

Có hằng hà sa số chim bay cá nhảy, chiếm giữ bên ngoài đường biên giới nơi tiếp giáp giữa động tiên Ly Châu và lãnh thổ Đại Ly. Ở nơi xa hơn còn có vô số đồng loại của chúng đang điên cuồng chạy về phía này, giống như bị thứ gì thu hút.

Bên ngoài đường biên giới vô hình, bọn chúng không dám tiến lên một bước, cũng không muốn lùi lại một bước.

Còn có một bà lão đứng ở đầu cuối dòng suối nằm trong ranh giới, nửa người trên lộ ra khỏi mặt nước, mái tóc màu xanh đen như thác nước chảy xuống, tỏa ra chung quanh thân thể, giống như một đóa hoa sen màu đen.

Gương mặt bà lão vốn loang lổ như vỏ cây khô, lúc này đã có dáng vẻ của một vị phu nhân chưa đến bốn mươi tuổi.

Còn có ngọn núi Phi Vân kia giống như bị mặt đất đùn lên, chậm rãi dâng lên cao với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Động tiên tan vỡ, rơi thành đất lành.

Dân chúng trấn nhỏ sinh trưởng trong động tiên Ly Châu ngày trước, bất kể giàu sang nghèo hèn, bất kể bản tính thiện ác đều có kiếp sau.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 73 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.