Chương 108: Săn bắn mùa xuân

05/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Tại Dã Phu quan ở biên cảnh Đại Ly, cổng thành mở lớn, kỵ binh nhẹ trong thành số lượng không nhiều lựa chọn hành quân ban đêm, đây là điều rất hiếm thấy. Mặc dù chỉ có khoảng ngàn kỵ binh, nhưng khi vó sắt của chiến mã chỉnh tề đạp xuống, mặt đất vẫn chấn động như tiếng trống dồn dập, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.

Một võ tướng siết cương dừng ngựa bên cạnh đường chuyển thư, sắc mặt nghiêm túc.

Một phó tướng trẻ tuổi trên mặt có vết sẹo dữ tợn thúc ngựa chạy đến, sau đó giảm tốc độ đứng kề vai với chủ tướng, thấp giọng hỏi: – Hàn tướng quân, chuyến này tiến quân lên phía bắc là có ý đồ gì? Phía bắc Dã Phu quan Đại Ly ta lãnh thổ mênh mông, sao có thể xuất hiện mã tặc thổ phỉ quy mô lớn? Hơn nữa cho dù có, cũng không đến phiên đội kỵ binh chúng ta ra trận mới đúng?

Chủ tướng dáng người chắc nịch nói với giọng trầm thấp: – Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.

Phó tướng trẻ tuổi nhếch miệng, quả thật không truy hỏi nữa.

Chủ tướng kỵ binh Dã Phu quan kia do dự một thoáng, có lẽ bản thân kìm nén cũng hơi khó chịu, sau khi cân nhắc một phen mới nhỏ giọng nói: – Không chỉ có chút binh mã này của Dã Phu quan chúng ta, tất cả quan ải trấn giữ biên cảnh phía nam đã điều ra gần nửa chủ lực kỵ binh nhẹ dã chiến, toàn bộ xuất động vào tối nay.

Phó tướng trẻ tuổi sững sốt: – Săn bắn bốn năm một vòng xuân hạ thu đông sao? Nhưng thời gian không đúng, năm ngoái chúng ta đã tham dự săn bắn mùa xuân, năm nay cho dù có diễn võ quy mô lớn như vậy, cũng nên đặt vào mùa hè mới đúng.

Chủ tướng bất giác vuốt ve bờm ngựa mềm mại dưới chân, nói: – Sau khi đến nơi đóng quân tạm thời, Binh bộ triều đình sẽ truyền đạt mệnh lệnh tiếp theo. Chúng ta không cần suy nghĩ lung tung.

———

Phía tây trấn Hồng Chúc hơn hai trăm dặm, tại khu vực thượng du sông Tú Hoa. Mặt sông bát ngát, giữa dòng nước có một ngọn núi nhỏ lẻ loi, được dân chúng địa phương gọi là núi Bánh Bao. Trên núi có một ngôi miếu thổ địa trơ trọi, hương khói không dứt, tương truyền cực kỳ linh nghiệm, cầu con được con, cầu tiền được tiền, nổi tiếng xa gần, là danh lam thắng cảnh mà văn nhân thi sĩ muốn chèo thuyền đến tham quan. Thế nhưng dân chúng bản địa gần như không bao giờ tới đây cúng tế thắp hương.

Cuối xuân bóng đêm lành lạnh, nước sông cuồn cuộn trôi đi, bọt sóng tung tóe. Loáng thoáng có thể thấy trong nước sông có một con cá chép màu xanh dài ba thước, nhanh chóng từ bên bờ bơi về phía ngọn núi nhỏ lẻ loi. Điểm đặc biệt là trên sống lưng của nó còn có một đồng tử áo đỏ đang ngồi, chỉ cao bằng bàn tay, hai tay gắng sức nắm chặt hai sợi râu của cá chép xanh, giống như kỵ sĩ kéo dây cương. Tiểu đồng tử nhấp nhô theo cá chép và nước sông, cả người ướt đẫm, sắc mặt tái nhợt, không ngừng chửi mát, mắng trời mắng đất mắng cha mắng mẹ.

Cá chép xanh bơi đến bên bờ đột nhiên dừng lại, trực tiếp ném đồng tử áo đỏ lên bờ. Thằng nhóc kia lăn mấy vòng, mặt đầy bụi bặm, nhìn con cá chép lớn màu xanh lắc lư bơi trở về bờ bên kia, chửi như tát nước: – Thượng bất chính, hạ tắc loạn, chủ nhân nhà ngươi là đồ lẳng lơ…

Cá chép đột nhiên xoay người nhìn chằm chằm vào đồng tử áo đỏ trên bờ. Thằng nhóc kia sợ đến chết khiếp, bỏ lại một câu “nam nhân tốt không đấu với nữ nhân”, sau đó chạy nhanh về phía miếu thổ địa.

Miếu nhỏ không đóng cửa, thằng nhóc vất vả bò qua ngưỡng cửa, lật người rơi xuống đất, ngẩng đầu nhìn tượng đất khôi hài nước sơn đã tróc rất nhiều, chống nạnh quát lên: – Đại gia thiếu chút nữa đã chết đuối trong nước sông, ngươi còn không mau quỳ xuống lĩnh chỉ? Có tin đại gia gán cho ngươi tội bất kính, khiến đầu ngươi kêu rắc một cái?

Một tiếng “phịch” vang lên, đồng tử áo đỏ bị người ta sút bay ra khỏi miếu thổ địa giống như hòn đá.

Có một người đàn ông mình và tứ chi đều ngắn đặt mông ngồi trên ngưỡng cửa, chửi mát: – Một đồng tử hương khói sinh ra trong ngôi miếu tồi tàn như ngươi, cũng dám tự xưng là đại gia trước mặt ta?

Đúng là cá mè một lứa.

Đồng tử áo đỏ kia thở hồng hộc chạy trở về, gian khổ trèo lên ngồi trên ngưỡng cửa, dáng vẻ hung dữ, ánh mắt ai oán.

Người đàn ông kia nhíu mày hỏi: – Có chuyện gì?

Thằng nhóc nhỏ giọng nói: – Hơi đói.

Người đàn ông kia giơ tay lên ra vẻ muốn đánh. Đồng tử áo đỏ liền ôm đầu hét lên: – Ta vừa từ lầu Thành Hoàng trong thành nghe lén được tin tức, Lễ bộ và Khâm Thiên giám triều đình đã hạ hai mệnh lệnh bí mật, yêu cầu tất cả thần linh núi sông chung quanh trấn Hồng Chúc ngàn dặm đều ở yên đợi lệnh, không được tự ý rời khỏi vị trí, cũng không được bế quan, nhất định phải nghe gọi mà đến. Nếu lúc điểm danh không xuất hiện kịp thời, lập tức chém đầu! Ông nội ngươi, nếu không nhờ ta truyền tin cho ngươi, với tính tình ngang bướng của ngươi đã sớm bị người ta mượn dao giết người rồi… à quên ngươi không phải là người…

Lần này thằng nhóc bị một bàn tay đập vào trong miếu thổ địa.

Người đàn ông kia đứng lên, nhìn về hướng trấn Hồng Chúc, vẻ mặt nghiêm túc, không quên nhắc nhở: – Trong lư hương có chừa cho ngươi một chút cơm nước, nhớ ăn tiết kiệm.

– Xem như ngươi còn có chút lương tâm. Thật không biết ngươi lăn lộn thế nào, chẳng những là kẻ đáng thương thời gian giữ chức trong miếu thổ địa lâu nhất một châu, quan hệ với các đồng liêu cũng rất tệ, ngay cả binh tôm tướng cá trong sông Tú Hoa cũng dám xem thường ngươi. Ngươi nói xem tại sao ta lại xui xẻo như vậy, sinh ra trong lư hương của ngươi? Ài, kiếp sau nên tìm lư hương tốt hơn một chút để đầu thai…

Đồng tử áo đỏ không ngừng oán trách, nhưng lại không làm chậm trễ việc hắn thành thạo leo lên hương án, chui vào lư hương bằng đồng thau cắm bảy tám nén nhang rải rác.

———

Trên đường trở về trạm Chẩm Đầu, dịch thừa Trình Thăng phát hiện đứa trẻ bên cạnh lúc thì nghiến răng nghiến lợi, lúc thì thở ngắn than dài, giống như đang đưa ra lựa chọn một mất một còn.

Cuối cùng Lý Hòe dừng bước, lấy can đảm hỏi: – Lão Trình, trên người tôi có ba mươi đồng tiền, có thể đến tiệm sách lúc trước mua một quyển sách hay không? Chỗ đó sách rẻ nhất giá bao nhiêu? Tôi có dư được chút nào không?

Đây là tất cả của cải Lý Hòe âm thầm tích góp được, quá nửa là trộm từ nhà cậu, non nửa còn lại là tiền riêng của chị gái Lý Liễu.

Dịch thừa bị gọi là lão Trình cảm thấy dở khóc dở cười, suy nghĩ một lúc, nghiêm túc trả lời: – Khó đấy. Sách trong tiệm kia được trấn Hồng Chúc chúng ta công nhận là không xứng với giá tiền, nếu không phải là người đọc sách thích sưu tầm bản hiếm, bình thường không có ai đến đó mua sách. Nếu ngươi thật sự muốn mua, ta biết phía đông có hai tiệm sách lớn, kinh điển Nho gia, văn tập các phái, tiểu thuyết thần bí đều có đủ, đến đó ta còn có thể giúp ngươi trả giá.

Đứa trẻ cố chấp lắc đầu nói: – Không được, phải là tiệm sách ban nãy!

Lúc trước ở tiệm sách, cái gã nghèo kiết quanh năm suốt tháng mang giày cỏ kia không hề ra vẻ đại gia, dứt khoát mua một quyển sách gần mười lượng bạc, cũng không từ chối vì không muốn tốn nhiều tiền cho mình, chỉ hỏi mình có đọc quyển sách kia hay không.

Chuyện này khiến Lý Hòe rất bất ngờ. Mặc dù khi đó hắn nói là sẽ đọc, nhưng có lẽ chỉ tiện tay lật xem để giết thời gian mà thôi, thực ra hắn không hứng thú lắm với quyển “Đoạn Thủy Đại Nhai” này.

Nhưng khi có người bằng lòng móc ra mười lượng bạc cho mình, Lý Hòe cảm thấy rất vui vẻ.

Lý Hòe không ngốc, người khác đối xử với hắn tốt hay xấu, trong lòng hắn biết rất rõ.

Những đôi giày cỏ, hòm sách còn chưa làm xong, cộng thêm quyển “Đoạn Thủy Đại Nhai” này. Thiếu người ta nhiều như vậy, Lý Hòe cảm thấy nếu không làm chút gì cho Trần Bình An thì mình sẽ áy náy, tâm lý không thoái mái.

Thực ra Lý Hòe không thích Chu Lộc, thậm chí cũng không thích Lâm Thủ Nhất đã từng chung hoạn nạn, ngược lại cảm thấy Lý Bảo Bình thường ăn hiếp mình ở trường học không tệ. Hắn thích nhất là A Lương tác phong tản mạn. Còn như cái gã nghèo hèn đến từ ngõ Nê Bình kia, Lý Hòe lại hơi sợ đối phương.

Lúc này dịch thừa Trình Thăng cúi đầu nhìn đứa trẻ vẻ mặt nghiêm túc, nghĩ thầm không hổ là tư chất tiên nhân mà người kia đã nói, có một số việc đúng là phúc đến thì lòng cũng sáng ra. Ông ta nhịn cười, cảm thấy vừa lúc có thể thuận nước đẩy thuyền, giúp đứa nhỏ này một tay, không chừng sẽ kết thành một phần tình nghĩa. Có câu là nên nhiệt tình giúp đỡ mọi người, thực ra có nhiệt tình giúp đỡ ngàn người phàm tục cũng không bằng kết thiện duyên với một vị tiên nhân, đây là điều mà hắn đã chính mắt nhìn thấy, chính tai nghe được, vô cùng chân thực.

Trình Thăng dẫn đứa trẻ đi đến ngõ nhỏ giữa hai con đường. Vị chủ tiệm trẻ tuổi kia đang ngồi ở ngưỡng cửa nhìn về bọn họ, vẻ mặt tươi cười giống như đang chờ bọn họ đến.

Ngay lúc này có một ông lão lom khom tay cầm đèn lồng xuất hiện ở một đầu khác ngõ nhỏ, đi về hướng đối diện với hai người Lý Hòe.

Chủ tiệm trẻ tuổi chậm rãi đứng dậy, xua xua tay với dịch thừa Trình Thăng: – Hôm nay tiệm sách đã đóng cửa rồi, ngày mai hãy dẫn đứa nhỏ này tới đây mua sách.

Trình Thăng không nói gì khác, kéo Lý Hòe quay đầu rời đi.

Sau khi xác định hai người đã rời khỏi ngõ nhỏ, chủ tiệm trẻ tuổi không còn vẻ điềm đạm nhàn hạ như lúc trước, hơi cung kính mất tự nhiên, chắp tay nhẹ giọng nói: – Lý Cẩm sông Xung Đạm bái kiến lang trung đại nhân.

Ông lão tóc trắng xoá một tay đặt sau lưng, một tay xách đèn lồng, gật đầu một cái, đi thẳng qua ngưỡng cửa tiệm sách. Lý Cẩm nghiêng người nhường đường, sau đó bước theo vào.

Ông lão tiện tay cầm đèn lồng treo lên kệ sách trên cao, quay đầu nhìn người trẻ tuổi tuấn tú, cảm khái nói: – Bốn mươi năm trước ngươi và ta lần đầu gặp mặt, dung mạo của ngươi là như vậy, hôm nay gặp lại vẫn như cũ, đúng là khiến người ta hâm mộ.

Người trẻ tuổi nắm chặt quạt xếp, mỉm cười nói: – Đối với những dị loại chúng ta, có thể sinh ra làm người mới là chuyện may mắn.

Ông lão gật đầu, cũng không phản bác.

Người trẻ tuổi tò mò hỏi: – Nhóm người kia có thể ở lại trạm Chẩm Đầu là do đại nhân an bài?

Ông lão im lặng không trả lời. Người trẻ tuổi cũng biết điều không hỏi nữa.

Trăm năm trước hắn mở tiệm sách nhỏ này, hờ hững nhìn việc đời, đã thấy nhiều nhân tình thế sự và sóng gió quan trường, cũng không xa lạ với giới quan lại Đại Ly. Muốn dọn ra nhiều nhà nghỉ cấp một cấp hai ở trạm Chẩm Đầu như vậy, phải có bàn tay của thị lang lục bộ, đương nhiên không tính ba vị lang trung. Trong triều đình Đại Ly, bên dưới thượng thư thị lang của lục bộ nha môn, lang trung là quan đứng đầu các sở, còn viên ngoại lang là phó quan. Lang trung và viên ngoại lang mặc dù quan chức không nổi bật, nhưng có ba vị lang trung quyền hành lại lớn đến mức không thể tưởng tượng.

Đó là sở Khảo Công của Lại bộ, sở Võ Tuyển của Binh bộ, cùng với sở Từ Tế Thanh Lại của Lễ bộ. Quan đứng đầu ba sở này có thể nói là quyền cao chức trọng, nổi bật trong ngoài triều đình, một khi đi ra bên ngoài có thể phá cách xem như quan tổng đốc.

Một vị phụ trách khảo sát việc lên chức của tất cả quan viên địa phương tứ phẩm trở xuống. Một vị phụ trách sàng lọc quân đội của vương triều, xét duyệt võ nhân lên chức, nhất là còn nắm giữ quyền hành chiêu an nhân sĩ giang hồ. Một vị phụ trách tế tự đại điển của một nước, rất nhiều lúc quân vương cũng phải hỏi ý kiến của người này, mà vị quan văn cấp bậc không cao này thường xuất thân từ học cung hoặc thư viện Nho gia.

Ông lão dung mạo bình thường trước mắt này chính là một trong số đó.

Bốn mươi năm trước Lý Cẩm làm chủ nhân của tiệm sách này, đã từng tặng cho một sĩ tử bình dị vào kinh dự thi hai quyển điển tịch. Không ngờ sau đó vị học trò nghèo kia một đường thăng chức, đã trở thành lang trung của sở Từ Tế Thanh Lại Lễ bộ Đại Ly, quyền thế cao quý. Nhưng đối với Lý Cẩm chí không ở triều đình mà ở giang hồ, sở Từ Tế Thanh Lại Lễ bộ còn có một ý nghĩa khác. Nghe nói rất nhiều quan viên kinh thành còn không tìm được cửa nha môn nhỏ này. Bọn họ âm thầm quản lý đánh giá thần núi sông chính thức trong thiên hạ, mặc dù không có quyền quyết định cuối cùng, nhưng lại có quyền tiến cử cực kỳ quan trọng.

Thông qua quan lại thương nhân ghé đến trấn Hồng Chúc, Lý Cẩm biết được ông lão đã ngồi lên vị trí kia. Hắn từng gởi đi mấy phong thư, nhưng cái nào cũng như trâu đất xuống biển, không hề có tin tức. Lý Cẩm không dám lỗ mãng, đành phải nuối tiếc xem như không có gì.

Trăm năm nay “người trẻ tuổi” có tên giả là Lý Cẩm này rất dụng tâm, cố gắng mưu cầu vị trí thần chính thức của sông Xung Đạm, đã dùng rất nhiều biện pháp hương khói, nhưng đều không có hiệu quả.

Ông lão đột nhiên nói: – Sở dĩ sông Xung Đạm không thiết lập giang thần, chắc ngươi đã biết nguyên nhân. Cho nên thư mà ngươi lén gởi đến phủ, ta chỉ có thể xem như không nhìn thấy, không phải không muốn giúp đỡ mà thật sự có lòng nhưng không có sức.

Người trẻ tuổi cười cay đắng, gật đầu nói: – Hiểu được. Một khi hoàng đế bệ hạ không gật đầu, e rằng thượng thư Lễ bộ có lên tiếng cũng không tác dụng gì.

Ông lão mỉm cười nhìn chăm chú vào người trẻ tuổi trước mắt, cứ qua hai ba chục năm người này lại sẽ thay đổi da mặt dung mạo. Ông ta híp mắt nói: – Nhưng hiện giờ có một cơ hội đặt trước mặt ngươi, chỉ xem ngươi có dám nắm lấy hay không.

Người trẻ tuổi không lộ vẻ kích động, hỏi ngược lại: – Nghe nói trong lãnh thổ huyện Long Tuyền từng là động tiên Ly Châu, hoàng đế Đại Ly đã sắc phong một vị hà thần sông Long Tu, một vị giang thần sông Thiết Phù, còn sơn thần núi Phi Vân, núi Điểm Đăng và núi Lạc Phách. Một lần sắc phong ba núi hai sông, tổng cộng năm vị trí. Chuyện này đã dùng hết rất nhiều vốn liếng của hoàng đế bệ hạ, trong lúc giật gấu vá vai như vậy, làm sao có thể ném ra một danh ngạch quý báu cho sông Xung Đạm?

Ông lão cười nói: – Yên tâm, không phải âm mưu gì nhằm vào ngươi. Nói một cách khó nghe, ngươi còn chưa xứng để ta tự mình ra tay.

Người trẻ tuổi đầu tiên là xấu hổ, sau đó lại cảm thấy bất đắc dĩ vì đang ăn nhờ ở đậu, không nói gì thêm.

Ông lão ngưng cười, nói: – Dùng trấn Hồng Chúc làm trung tâm, trong phạm vi ngàn dặm, tất cả thần núi sông chính thức do triều đình Đại Ly sắc phong, cùng với thổ địa, hà bà dự khuyết, sắp tới đều phải ở yên chờ lệnh, tùy thời chuẩn bị tham dự một trận vây quét. Ngoại trừ chuyện này, biên trấn phía nam Đại Ly bao gồm Dã Phu quan, đã điều động kỵ quân tinh nhuệ số lượng lớn, rải ra vô số trinh sát. Còn như Lý Cẩm ngươi, nếu không niệm tình tặng sách năm xưa, ta chắc chắn sẽ không báo tin này cho ngươi. Có ngươi hay không cũng chẳng hề khác biệt.

Lý Cẩm cực kỳ rung động: – Trong lãnh thổ Đại Ly lại bày ra trận thế lớn như vậy để làm gì? Rốt cuộc là đang vây quét cái gì?

Ông lão nói thẳng: – Một người.

Lý Cẩm nhìn vào mắt ông lão, thấy không giống như giả vờ, bèn chậm rãi hỏi: – Lang trung đại nhân, cần ta làm gì?

Ông lão cười nói: – Một chút chuyện nhỏ trong khả năng mà thôi, chỉ cần giúp quan sát một gã đàn ông vừa tới trấn Hồng Chúc. Bởi vì ta biết sau khi rời khỏi sông Xung Đạm hơn hai trăm năm, ngươi kinh doanh ở trấn Hồng Chúc rất tốt, còn quen thuộc đường thủy hơn đám Thành Hoàng, cũng quen thuộc động tĩnh của trấn nhỏ hơn hai vị giang thần. Hơn nữa nếu như hồ sơ ở kinh thành không ghi chép sai, ngươi còn nuôi dưỡng mấy con cá thanh minh quý hiếm đến từ sách cổ, thích hợp trinh sát và chuyển tin tức trong phạm vi nhỏ.

Sắc mặt Lý Cẩm hơi khó coi.

Ông lão châm chọc: – Cứ yên tâm, cá thanh minh đúng là trăm năm hiếm gặp, nhưng ta còn không bỉ ổi đến mức thấy của nổi lòng tham.

Lý Cẩm tự cười nhạo nói: – Là ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.

Hắn lại hỏi: – Gã kia là ai?

Ông lão chậm rãi đáp: – Một gã đàn ông đội nón, trên hông có một chiếc hồ lô nhỏ màu bạc, bên cạnh có một đám trẻ đi theo. Những đứa trẻ kia đến từ động tiên Ly Châu trước đây, cũng là huyện Long Tuyền hôm nay. Còn về thân phận thật sự của gã đàn ông kia, tình báo Đại Ly vẫn chưa biết được.

Lý Cẩm nghẹn họng nhìn trân trối: – Lúc trước gã đó từng tới tiệm của ta.

Ánh mắt của ông lão như tia chớp.

Lý Cẩm cẩn thận nói: – Trùng hợp mà thôi.

Ông lão khoát tay dặn dò: – Không sao cả. Từ giờ trở đi hãy nhớ lấy, không được lộ ra sơ hở, cho dù không có công cũng tốt hơn là mắc sai lầm. Nếu không cẩn thận rút dây động rừng, ngươi cũng không cần lo lắng, bởi vì khi đó ngươi chắc chắn đã chết rồi, gã kia không giết ngươi thì ta cũng sẽ tự mình ra tay.

– Nhưng nếu như chuyện này thành công, ta không dám cam đoan giúp ngươi trở thành giang thần sông Xung Đạm, nhưng ta có thể khiến hoàng đế bệ hạ nhớ tên của ngươi trước.

Lý Cẩm tự giễu nói: – Đây có xem như là hoàng đế tán thưởng không?

Ông lão ngừng hành động tiện tay rút sách lật xem, quay đầu hỏi: – Thế nào, không muốn à?

Lý Cẩm cười ha hả nói: – Cầu phú quý trong nguy hiểm, huống hồ ta cũng không cần tự mình xông vào trận địa, buôn bán chắc chắn có lời, đương nhiên sẽ làm!

Hắn búng tay một cái, gần vai hiện ra hai con cá nhỏ dài lung linh. Bọn chúng và hắn thần ý tương thông, những gì mắt cá thấy thì Lý Cẩm cũng thấy. Hai con cá đung đưa chiếc đuôi dài, trong nháy mắt biến mất.

Trước khi rời đi, ông lão cười cảm khái nói: – Sách trong tiệm của ngươi, giá cả vẫn mắc như vậy.

Chỉ có tại khoảnh khắc này, Lý Cẩm mới cảm thấy ông lão loáng thoáng có mấy phần phong thái của vị học trò nghèo trẻ tuổi năm xưa.

Ông lão cầm lấy đèn lồng, rời khỏi cửa tiệm, đi ra ngõ nhỏ. Nơi ngã rẽ có một người đàn ông cường tráng hai tay khoanh trước ngực, hai người sánh vai bước đi. Người đàn ông kia hỏi: – Không sợ vẽ rắn thêm chân sao?

Ông lão tùy ý nói: – Thực ra trận bao vây săn bắn này đã thu lưới đến như vậy, cho dù Lý Cẩm đột nhiên bị thần kinh, chạy đến trước mặt gã đàn ông tên là A Lương kia nói rõ tất cả chân tướng, cũng không quan trọng nữa.

Người đàn ông kia khó chịu nói: – Suy cho cùng vẫn là muốn trả nhân tình tặng sách của hắn năm xưa?

Ông lão cười híp mắt, lộ ra mấy phần tự phụ, nhẹ giọng nói: – Nhân tình mà ta thiếu, dù sao cũng đáng giá chút tiền mà.

———

Chu Lộc nói rằng muốn ăn mứt quả ghim xâu. Chu Hà mặc dù hơi tò mò, không biết vì sao khuê nữ nhà mình lại đột nhiên thích đồ ngọt, nhưng chút yêu cầu này cũng không tính là gì, liền dẫn thiếu nữ đi tìm gian hàng.

Cuối cùng cha con bọn họ thật sự tìm được, có một tiểu thương khiêng một xâu mứt quả lớn băng đường qua ngõ, lớn tiếng chào mời.

Chu Hà không thích thứ này, Chu Lộc lại mua một lần ba xâu. Chu Hà cảm thấy nghi hoặc, thiếu nữ cười nói mình sẽ ăn một xâu, còn lại hai xâu có thể cho tiểu thư và Trần Bình An. Thiếu nữ còn nói tối nay cô muốn xin lỗi thiếu niên kia, dù sao cũng phải nói với hắn một tiếng mới có thể an tâm.

Chu Hà giống như trút được gánh nặng, trong lòng vui vẻ.

Hai cha con trở lại trạm dịch, biết được Trần Bình An và Lý Bảo Bình đã trở về trạm Chẩm Đầu.

Chu Lộc còn chưa ăn xong một xâu mứt quả, cô chọn khoảng sân phía sau một nhà nghỉ cấp một, nhờ phụ thân giúp cô chuyển lời với Trần Bình An, hen gặp hắn ở chỗ này.

Chu Hà bước nhanh rời đi, trong lòng cảm thấy buồn cười. Nha đầu này da mặt cũng quá mỏng, chỉ cúi đầu nhận sai với người ta mà thôi, có gì mà phải mất mặt.

Không lâu sau thiếu niên giày cỏ xuất hiện ở đầu hành lang sơn màu, nhìn thấy Chu Lộc ngồi trên ghế dài ở đầu bên kia, thiếu niên bước tới nhanh hơn.

Trên ghế dài bên cạnh thiếu nữ rải rác mười lăm mười sáu viên mứt quả. Cô mỉm cười đứng dậy, hai tay đặt ở sau người, tư thái nhìn như ngây thơ, đi về phía thiếu niên.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 108 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.