Chương 147: Mời phá trận

05/04/2026 3 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Lúc này Thôi Minh Hoàng đang khá nhức đầu. Ở nơi khác Thôi đại quân tử hắn luôn là thần tiên hàng đầu, được tôn làm thượng khách, lời lẽ nịnh nọt nghe đền mòn tai. Đáng tiếc tối nay ở nơi này, hắn lại trở thành sâu kiến mờ nhạt nhất, thậm chí có thể còn không bằng sâu kiến. Loại cảm giác tồi tệ này khiến một người quen ngồi tít trên cao như hắn cảm thấy khó chịu, đành phải mặc niệm kinh điển Nho gia để kiềm chế tạp niệm.

Hắn nhìn ông lão ngồi thuyền từ ngân hà trên trời trở về nhân gian. Hôm nay thân phận ngụy trang của ông ta là thị lang Hộ bộ tiền nhiệm của nước Hoàng Đình, trên thực tế lại là một con giao long già lớn tuổi đến mức dọa người.

Lúc này lão giao long trấn tĩnh hơn Thôi Minh Hoàng rất nhiều, một tay vê râu, hứng thú quan sát lồng giam kiếm khí kia, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Chuyến này Thôi Minh Hoàng phụng lệnh quốc sư lặng lẽ xuôi nam, muốn thương nghị chuyện bí mật với lão giao long ẩn nấp ở đây. Quốc sư Đại Ly đề nghị ông lão đảm nhiệm chức sơn chủ đời đầu của thư viện mới xây dựng ở núi Phi Vân, còn Thôi Minh Hoàng hắn vẫn là phó sơn chủ như ước định trước đó. Cộng thêm một vị tông chủ văn đàn có danh vọng ở Đại Ly, ba người cùng nhau quản lý thư viện mới thay thế thư viện Sơn Nhai. Tin rằng với dã tâm và quyết đoán của hoàng đế Đại Ly, thư viện mới chưa đặt tên ở núi Phi Vân nhất định sẽ có quy mô to lớn, văn hóa phát triển hơn cả thư viện Sơn Nhai của Tề Tĩnh Xuân.

Còn như ban đầu đáp ứng để hắn làm sơn chủ mới của thư viện Quan Hồ, nghe nói hoàng đế Đại Ly sẽ có bồi thường khác.

Trước khi Thôi Minh Hoàng nhận được mật thư của quốc sư Thôi Sàm, vốn không biết nước Hoàng Đình nho nhỏ lại ẩn giấu một con giao long lớn như vậy. Loài thuộc giao long được trời ưu ái, thân thể vững chắc, trời sinh nắm giữ thủy pháp thần thông, cho dù chỉ có tu vi cảnh giới thứ mười, chiến lực cũng không thua luyện khí sĩ cảnh giới thứ mười một.

Trong mật thư nói rõ, nước Thục thượng cổ vốn nổi tiếng là giao long đông đúc. Sau chiến dịch chém rồng trời đất kinh quỷ thần khiếp kia, núi sông máu chảy ngàn vạn dặm, khắp nơi là mảnh vụn thân thể giao long, vô cùng thê thảm.

Sau đó trong năm tháng dài đằng đẵng, con giao long già cực kỳ lớn tuổi này ẩn nấp rất tốt, không ngừng biến ảo tướng mạo, từng làm đại thần công khanh, tiểu thương sai dịch, võ tướng hiệp khách, có thể nói đã trải qua nhân tình thế thái, sơn hà bể dâu.

Lão giao long không có hứng thú với việc sinh sôi nẩy nở, con cháu rất ít, toàn bộ sông núi xung quanh nước Hoàng Đình cũng chỉ có một gái hai trai mà thôi. Trong đó con út chính là giang thần Hàn Thực của phủ Đại Thủy. Trưởng nữ lại là tổ sư khai sơn của Tử Dương phủ, môn phái của Lưu Gia Hủy ở nhà trọ Thu Lô. Có điều bà vẫn luôn giấu giếm thân phận thật sự của mình, ngay cả đệ tử đích truyền đời thứ nhất của Tử Dương phủ cũng rất ít người biết chuyện này. Hôm nay theo những lão tổ của Tử Dương phủ qua đời, chân tướng đã sớm bị chôn vùi. Còn về con trai trưởng của lão giao long, tính tình lại hiền lành khác với loài thuộc giao long, hơn nữa từ nhỏ đã thích vân du bốn phương, hôm nay không biết tin tức, còn ở Đông Bảo Bình châu hay không cũng khó nói.

Lão tú tài cổ hủ đeo bọc hành lý, vừa mới dùng thần thông rút đất thành tấc của Đạo gia từ ven biển đi tới đỉnh núi này, không ngờ lại bị người khác chặn đường. Mấu chốt là phiền phức còn không nhỏ, bởi vì tường thành kiếm khí ngút trời đã ngăn cản khí tức trời đất, ngay cả lão cũng tạm thời không thể cảm ứng với bên ngoài, chuyện này khiến lão càng mặt ủ mày chau.

Lão dụi dụi cằm: – Ông trời của ta ơi, hôm nay phụ nữ bên ngoài đều lợi hại như vậy sao?

Lão lại thở dài, giơ tay lên, gập ngón tay gõ vào hư không, nhẹ giọng nói: – Định.

Trong nháy mắt mọi âm thanh giữa trời đất đều yên tĩnh, không còn tiếng nước sông cuồn cuộn, cũng không còn tiếng vỡ nát nhỏ bé khi gió núi đụng vào tường kiếm.

Trong mười dặm núi sông này, thời gian không còn trôi qua. Khí thế của Nho thánh cuồn cuộn mênh mông.

Thôi Minh Hoàng từ kinh hãi biến thành mừng rỡ, trong lòng bắt đầu ngâm nga lời dạy của thánh nhân, dùng nó để gia tăng khí thế bất khuất của bản thân. Đối với một vị quân tử Nho gia có chí thành thánh, đây là một cơ hội ngàn năm khó gặp.

Tại khoảnh khắc này, ngay cả lão giao long thấy nhiều hiểu rộng cũng kinh ngạc, bất giác lùi lại phía sau mấy bước, kéo dài khoảng cách với lão tú tài tướng mạo bình thường kia. Thực ra chút khoảng cách này vốn chẳng ăn nhằm gì, chỉ là muốn bày tỏ thái độ khiêm tốn mà thôi.

Vào thời đại nước Thục thượng cổ trước khi chém rồng, lão giao long vẫn còn trẻ, từng nghe trưởng bối trong tộc nhắc đến một chuyện. Có một vị thánh nhân Nho giáo chỉ đứng sau Chí Thánh tiên sư trong Văn miếu, từng cùng với long vương bốn phương lập ra một quy củ ngầm: Giao long ở trên bờ, thấy hiền thì phải tránh, gặp thánh thì phải nấp.

Từng có một con rồng lớn chỉ đứng sau long vương bốn phương, cậy mình đang ở trong hồ lớn, cố ý làm mưa làm gió trước mặt thánh nhân dạo chơi ven bờ. Nó dâng sóng lớn cao hơn cả thành trì đồng ruộng bên bờ, hăm doạ dân chúng, dùng chuyện này để khiêu khích thánh nhân. Ý của hành động này là, ta chưa từng lên bờ, chưa từng làm trái quy củ, dù ngươi là thánh nhân Nho gia thì có thể làm gì ta?

Lúc đó lão giao long còn trẻ, ban đầu cảm thấy hành động này rất hả lòng hả dạ, kết quả lại nghe trưởng bối ưu sầu nói ra chuyện bi thảm phía sau. Khi đó vị thánh nhân Nho gia kia vươn một ngón tay ra, nói một câu tương tự như lão tú tài lúc dịch chuyển tức thời, dùng thần thông to lớn bình giang sơn, định phong ba, khiến cho con chân long kia bất động giữa không trung, còn khiến nước hồ lùi lại mấy chục dặm. Thế là chân long giống như tự tiện lên bờ, hơn nữa gặp thánh nhân còn không ẩn nấp, cho nên thánh nhân lột da rút gân nó, trấn áp dưới một tảng đá lớn như núi ở đáy hồ, phạt nó ngàn năm không được hiện thế.

Lần đó trưởng bối đã chân thành dặn dò các vãn bối trẻ, những thánh nhân Nho gia kia, nhất là những người có thần đàn thần tượng trong Văn miếu, tính tình thực ra đều không tốt lắm. Nếu không thì sao lại có lời khen “đạo mạo trang nghiêm” giống như châm biếm vậy?

Khi đó lão giao long nghi hoặc hỏi: – Thánh nhân Nho gia làm như vậy, không phải trái với quy củ sao?

Trưởng bối căm phẫn trả lời: – Đồ ngu, ngươi quên quy củ là do ai lập ra sao?

Lúc này lão giao long trên đỉnh vách đá không biết nhớ đến chuyện cũ gì năm xưa, có phần thương cảm, lẩm bẩm nói: – Những loài rồng giao, thay trời hành đạo, làm mây làm mưa, cực kỳ cao quý, gần như có thể xem là phiên vương cát cứ không nghe tuyên triệu của đế vương, cuối cùng lại suy bại đến mức gần như tuyệt chủng. Không oán được đám thánh nhân, thật sự là do dã tâm thúc đẩy, tự mình chuốc lấy.

Lão tú tài “ồ” lên, quay đầu nhìn về lão giao long dáng vẻ như văn sĩ bảy mươi, mỉm cười gật đầu nói: – Biết sai thì sửa, chính là chuyện tốt. Chẳng trách lần trước đi qua nơi này, nhìn thấy phong cảnh rất đẹp, nhưng vẫn cảm thấy thiếu chút gì đó, hóa ra là do ngươi. Ừm, còn có vị quân tử kia. Quân tử, Tiểu Tề năm đó… Được rồi, gặp gỡ là duyên, đáng tiếc tạm thời không thể quan tâm tới các ngươi được. Đi!

Lão tú tài lẩm bẩm một phen, sau đó ngón tay quét nhẹ ra ngoài. Lão giao long và Thôi Minh Hoàng liền bị cưỡng ép đưa ra khỏi đỉnh vách núi.

Một người một giao đáp xuống mặt sông phía xa, từng người mở rộng lòng bàn tay cúi đầu nhìn. Sau đó gần như đồng thời nắm chặt tay lại, giấu kỹ những chữ màu vàng trong lòng bàn tay, không muốn lộ ra.

Lão tú tài đứng trong kiếm trận trên vách núi, nhìn xung quanh, cười lớn nói: – Che che giấu giấu, không tính là anh hùng hảo hán!

Nhưng rất nhanh lão lại phát giác lời này của mình không có đạo lý, bèn ngập ngừng ấp úng, nhất thời không biết nên giải vây cho mình thế nào.

Chỗ vách núi gần sông xuất hiện một cô gái áo trắng thân hình cao lớn, tay cầm một lá sen lớn, tạm thời có thể xem là một chiếc ô lá sen. Có điều cuống lá lại có màu trắng như tuyết, cùng với áo trắng giày trắng bổ sung cho nhau, không nhiễm bụi trần.

Lão tú tài nhìn thấy lá sen liền nhíu mày, nhanh chóng nhẩm tính suy diễn. Cuối cùng vẻ mặt ảm đạm thở dài, ngẩng đầu nhìn lên trời, thật lâu không dời mắt đi, lẩm bẩm nói: – Một chuyến cuối cùng là đi đâu. Nhớ năm xưa thiếu niên kia tinh thần hăng hái, luôn miệng nói “quân tử làm việc ngay thẳng, thà gãy không cong, ngọc đá cùng tan”, kết quả là… khó cho ngươi rồi.

Lão lại nhìn về cô gái cao lớn kia: – Nếu Trần Bình An đánh chết thiếu niên Thôi Sàm, cũng không phải chuyện tốt.

Cô gái cao lớn mỉm cười nói: – Vậy à, nhưng ta không quản được, ngươi có bản lĩnh thì ra khỏi kiếm trận rồi tính sau. Đạo lý cái gì, nói với ta cũng vô dụng, ngươi đi nói với Bình An nhà ta biết đâu còn có chút tác dụng.

Nàng dừng lại, sau đó cười nhạt nói: – Nhưng tiền đề là ngươi phải ra ngoài trước đã. Hai tên kia có thể được ngươi thuận lợi đưa đi, là do ta lười cản mà thôi.

Lão tú tài bất đắc dĩ nói: – Khi ta còn tại thế vốn không giỏi đánh nhau, hôm nay lại càng khó khăn, cô cần gì phải ép buộc như vậy. Hơn nữa Trần Bình An và thiếu niên Thôi Sàm, hôm nay một người là… nửa đệ tử của ta, một người là nửa đồ tôn, cô nói xem ta nên giúp ai? Chuyến này ta qua đó, tuy nói là để cứu Thôi Sàm, nhưng suy cho cùng không phải là vì muốn tốt cho Trần Bình An sao?

Cô gái cao lớn gật đầu nói: – Nghe rất có đạo lý.

Sau đó lại lắc đầu: – Nhưng chuyến này ta ra ngoài, cũng không phải để nói đạo lý với người khác.

Lão tú tài càng bất đắc dĩ: – Nể mặt Bình An nhà cô, cho ta một ngoại lệ được không? Ta chỉ là một thầy dạy học, cô không nghe đạo lý, một thân bản lĩnh của ta cũng không có đất dụng võ nữa. Mà tại bốn thế giới, cô lại là một trong mấy người…. một trong mấy thanh kiếm đánh nhau giỏi nhất… Nói kiếm cũng không hoàn toàn đúng, bỏ đi, bỏ đi, không quan tâm đến xưng hô nữa, tóm lại như vậy rất không công bằng với ta!

Cô gái cao lớn tay cầm chiếc ô kỳ lạ, sắc mặt hờ hững: – Phá trận đi.

Lão tú tài rất bất đắc dĩ, đành phải cẩn thận hỏi: – Cô có biết ta là ai không?

Cô gái cao lớn nhếch miệng nói: – Biết chứ, Văn Thánh.

Lão tú tài ngạc nhiên, nghĩ thầm hóa ra là biết nội tình của mình, nhưng lại không nể mặt như vậy, chuyện này hơi quá đáng rồi.

Trong thế giới Hạo Nhiên hôm nay, giáo chủ Nho giáo là Chí Thánh tiên sư được tất cả môn sinh Nho gia trên đời tôn kính, ngồi ở nơi cao nhất chính giữa Văn miếu. Hai bên phía dưới là giáo chủ Nho giáo đời thứ hai Lễ Thánh và Á Thánh mở lối cho toàn bộ văn mạch Nho gia.

Lễ Thánh được Chí Thánh tiên sư khen ngợi nhiều nhất, được Nho gia xem là tấm gương đạo đức, thầy của lễ nghi, đã lập ra một bộ quy củ chặt chẽ cho Nho giáo. Á Thánh được công nhận là học vấn sâu rộng gần với Chí Thánh tiên sư nhất, hơn nữa còn sáng tạo cái mới, khiến Nho gia thực sự trở thành “trường học đế vương” duy nhất trên đời.

Tiếp theo chính là Văn Thánh trước mắt, đứng ở vị trí thứ tư của Văn miếu. Đương nhiên đây đã là chuyện cũ năm xưa, hôm nay vị trí này đã bỏ trống rất lâu, bởi vì tượng thần nhiều lần bị hạ thấp vị trí, cuối cùng ngay cả Văn miếu cũng không ở được, bị mang ra ngoài. Đường đường là thánh nhân thứ tư lại phải cuốn gói rời khỏi đạo chính thống Nho gia. Như vậy cũng thôi đi, cuối cùng ngay cả tượng thần cũng không thể bảo toàn, bị một đám môn sinh Nho gia tính tình cố chấp cực đoan đánh cho vỡ nát.

Lão tú tài đưa tay vòng qua sau người, vỗ vỗ bọc hành lý, bọc hành lý liền biến mất.

Lão lại kiên nhẫn hỏi: – Hay là chúng ta từ từ nói chuyện, không đánh có được không?

Cô gái cao lớn suy nghĩ một thoáng, gật đầu nói: – Vậy ta sẽ khách sáo một chút.

Lão tú tài mừng rỡ gật đầu, cười ha hả nói: – Như vậy thì tốt.

Trong nháy mắt kiếm khí trong kiếm trận lại càng dày đặc, kiếm thế không gì sánh được quả thật có dấu hiệu muốn cắt đứt đại đạo trời đất.

Tương truyền thời thượng cổ kiếm tiên đông đúc, hào kiệt xuất hiện lớp lớp, dám không cúi đầu với tổ sư tam giáo, mặc sức tung hoành các thế giới lớn. Dùng kiếm thuật đỉnh cao, kiếm đạo tận cùng, kiếm linh vô địch rong ruổi nhân gian.

Cô gái cao lớn nhếch miệng nói: – Mời Văn Thánh phá trận! Nói như vậy có phải đã khách sáo một chút rồi không?

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 147 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.