Chương 58: Thầy giáo

05/04/2026 1 Lượt đọc

Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Ven rìa khu vực hoang vu hẻo lánh, một thanh phi kiếm ngoan ngoãn dừng lại giữa không trung, giống như một thiếu nữ hiền lành của gia đình gia giáo, nhìn thấy trường bối lập ra gia pháp trong nhà, chỉ có thể cung kính ngoan ngoãn đứng khoanh tay.

Bên cạnh phi kiếm có một nho sĩ trung niên phong trần mệt mỏi đang đứng, tóc mai trắng như sương. Nếu hai nhân tài đọc sách Triệu Dao và Tống Tập Tân có mặt ở đây, sẽ phát hiện chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, vị thầy giáo dạy học này đã có thêm rất nhiều tóc bạc.

Mũi phi kiếm chỉ vào con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương đang im lặng không nói gì, toàn thân loáng thoáng tỏa ra một khí thế nóng nảy, giống như một lời không hợp sẽ phân ra sống chết.

Con vượn Bàn Sơn cuối cùng không nhịn được trầm giọng hỏi: – Tại sao vừa rồi người của núi Chân Vũ đi được, còn ta lại không được đi? Có phải Tề tiên sinh ngươi quá bợ đỡ rồi không?

Chất vấn ngay trước mặt như vậy có thể nói là rất không khách sáo, nhưng con vượn Bàn Sơn không cảm thấy chuyện này có gì không ổn. Mặc dù núi Chân Vũ là thánh địa Binh gia của Đông Bảo Bình Châu, nhưng trước giờ luôn chia năm xẻ bảy, ý thức tông môn không hề mạnh. Tu sĩ võ phu có đại thần thông, phần lớn giống như chỉ có tên trên danh nghĩa ở núi Chân Vũ mà thôi. Quy củ của núi Chân Vũ nổi tiếng là nhiều mà rỗng tuếch, còn không có sức ràng buộc thì lấy đâu ra sức ngưng tụ?

Tề Tĩnh Xuân đầy vẻ mệt mỏi trước tiên nói với phi kiếm: – Đi đi, chủ nhân của ngươi đã không sao rồi.

Thanh phi kiếm kia giống như được đại xá, thân kiếm vui sướng nhảy lên, quay đầu lại lướt đi.

Con vượn Bàn Sơn tự cho là đã đoán ra nguyên nhân sự việc, càng tức giận hơn: – Thiếu nữ kia quả nhiên là hậu bối được Tề tiên sinh ngươi chọn trúng. Nếu Tề tiên sinh đã sớm động tâm với Kiếm Kinh của họ Lưu, có thể nói rõ với ta! Chỉ cần không rơi vào tay vườn Phong Lôi, có bị đệ tử không ký danh của Tề tiên sinh ngươi cầm đi cũng không sao. Thế nhưng Tề tiên sinh ngươi cứ luôn che che giấu giấu như vậy, thế nào, đã làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ trinh tiết à? Chỗ tốt do Tề Tĩnh Xuân ngươi lén lấy đi, còn tiếng xấu lại để núi Chính Dương ta gánh chịu?

Nếu như nói chỉ trích chất vấn trước đó là do tức giận, cho nên nói năng không suy nghĩ, vậy những lời cực kỳ sỉ nhục người khác của con vượn Bàn Sơn hiện giờ, rõ ràng là có ý trở mặt.

Sắc mặt Tề Tĩnh Xuân vẫn như thường, chậm rãi nói: – Tề Tĩnh Xuân Ta là môn sinh Nho gia, phụ trách trông coi phong thủy khí vận nơi này sáu mươi năm, có mấy lời vẫn nên giải thích với ngươi một chút. Đầu tiên ta và thiếu nữ kia cũng không có dây mơ rễ má, chỉ là thấy thiên tư của cô ta rất tốt. Tấm biển bốn chữ “Khí Xung Đấu Ngưu” ẩn chứa một phần kiếm đạo khí số của Bảo Bình Châu, khi thiếu nữ đứng dưới tấm biển, bốn chữ đã chủ động sinh ra cảm ứng với cô ấy. Đáng tiếc khi đó chất liệu bội kiếm của thiếu nữ không đủ để chống đỡ khí vận của bốn chữ, ta liền thuận nước đẩy thuyền lấy ra hai chữ trong đó, bỏ vào kiếm của cô ấy. Quan hệ giữa ta và vị thiếu nữ này chỉ dừng ở đây, cũng không phải là đệ tử không ký danh mà ta chọn trúng như ngươi suy đoán.

Tề Tĩnh Xuân tự giễu cười nói: – Nếu ta thật sự mặt dày đi biển thủ, làm chủ nhân một nhà, ôm đồ vào người mình thì người ngoài làm sao có thể phát giác được? Một bộ Kiếm Kinh giết người trong mộng mà thôi, cần Tề Tĩnh Xuân ta mưu đồ gần sáu mươi năm mới ra tay cướp đoạt sao?

Con vượn Bàn Sơn là nhân vật ở tầng cao nhất của núi Chính Dương, đã nhìn thấy quá nhiều âm mưu quỷ kế chôn giấu ngàn dặm, cũng lĩnh giáo qua rất nhiều thủ đoạn lợi hại của cao nhân tiên nhân đạo mạo trang nghiêm, nào dễ dàng tin lý do của nho sĩ vừa nói. Có điều so với ngôn từ kịch liệt ban nãy, lần này đã bình tĩnh hơn rất nhiều, chỉ cười lạnh nói: – Hả? Vậy là ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi?

Tề Tĩnh Xuân nhìn con vượn Bàn Sơn: – Sở dĩ ta đến đây cản ngươi lại, trong khi lại thả người của núi Chân Vũ đi, thực ra đạo lý rất đơn giản. Rất nhiều người cười bảo núi Chân Vũ có “hai chân”, chân quân tử và chân tiểu nhân, cho nên vị kiếm tu Binh gia này nói gì thì ta cũng có thể tin. Còn ngươi thì khác, ngươi đánh trọng thương Lưu Tiện Dương, phá hư đại đạo tiền đồ của hắn, lại cố ý giữ lại tính mạng cho hắn để phòng ngừa bị ta sớm trục xuất ra ngoài. Loại người như ngươi…

Nói đến đây Tề Tĩnh Xuân lại cười cười: – À, thiếu chút nữa đã quên, ngươi không phải là người.

Con vượn Bàn Sơn nheo mắt lại, hai tay nắm chặt, khớp xương kêu lên răng rắc.

Nếu là tử địch vườn Phong Lôi, hoặc là tu sĩ không thích núi Chính Dương lên tiếng châm chọc vượn hộ sơn lão, dùng câu “không phải là người” này để chiếm ưu thế ngoài miệng, con vượn Bàn Sơn sống cả ngàn năm cũng sẽ không để ý. Nhưng khi nho sĩ trung niên trước mắt này dùng giọng điệu ôn hòa bình tĩnh nói ra, con vượn Bàn Sơn lại cảm thấy nhục nhã một cách khó hiểu.

Tề Tĩnh Xuân giống như hoàn toàn không phát giác được cơn giận của đối phương, tiếp tục nói: – Cản ngươi lại là vì muốn tốt cho núi Chính Dương. Lúc trước thiếu nữ kia suýt chút nữa đã tế ra đồ vật bản mệnh của mình. Ngươi đến từ núi Chính Dương, đã có ngàn năm liên hệ với kiếm khí kiếm ý, chẳng lẽ không cảm giác được áp lực kia?

– Lúc ấy con nhãi kia chẳng qua là vùng vẫy lúc sắp chết, một chút đạo pháp thần thông mà thôi, Tề tiên sinh cũng không biết xấu hổ mang ra dọa người sao?

Con vượn già cười ha hả, ra vẻ tỉnh ngộ nói: – Lúc trước có người nói, vị ân sư kia của Tề Tĩnh Xuân ngươi tuổi già không giữ được khí phách, tượng thần nhiều lần bị hạ thấp vị trí, cuối cùng bị đưa ra khỏi văn miếu, còn bị người ta đập cho nát bét. Khi đó ta còn không tin, nghĩ thầm đường đường là vị thánh thứ tư của văn miếu Nho giáo, là một trong vạn người có cơ hội nhìn thấy Đạo Tổ Phật Đà trong truyền thuyết, cũng là người đọc sách có thể miễn cưỡng phát biểu mấy câu. Nhưng bây giờ xem ra, từ ân sư cho đến Tề Tĩnh Xuân ngươi, nhánh Nho gia này truyền không quá hai đời sẽ phải đoạn tuyệt rồi! Phúc đức quân tử năm đời chấm dứt, câu này do ai nói vậy? Vì sao nhánh của ngươi lại vô dụng như thế, chẳng lẽ đúng như một số thư viện đồn đại, ân sư của ngươi nào phải là thánh hiền Nho gia kế thừa cái trước mở mang cái mới, chỉ là một tên lường gạt ngàn năm có một mà thôi?

Tề Tĩnh Xuân mặc dù khẽ cau mày, nhưng vẫn yên tĩnh nghe con vượn Bàn Sơn nói hết, từ đầu đến cuối không bày tỏ ý kiến.

Con vượn già ngông cuồng cười lớn, bước lên một bước, đưa tay chỉ về phía học giả bị người ta đánh rắn giập đầu kia, cười gằn nói: – Tề Tĩnh Xuân, Nho gia các ngươi không phải tuân thủ lễ nghi nghiêm ngặt nhất sao? Ta đứng trong vòng quy củ, ngươi có thể làm gì được ta?

Tề Tĩnh Xuân quay đầu nhìn về phía trấn nhỏ, khẽ thở dài một tiếng, lại nhìn về con vượn Bàn Sơn kia, hỏi: – Nói xong rồi chứ?

Con vượn Bàn Sơn ngẩn ra, quan sát nho sĩ trung niên một lần từ đầu đến chân, thu ngón tay lại, nhe răng nói: – Hèn nhát, Bồ Tát đất còn biết bực tức, không ngờ người đọc sách tính khí còn hèn hơn, bị mắng cũng không dám cãi lại, không biết có phải bị đánh cũng không dám đánh lại hay không?

Tề Tĩnh Xuân mỉm cười nói: – Ngươi có thể thử xem.

Con vượn Bàn Sơn giống như bị kích động, nhưng cuối cùng vẫn không ra tay.

Lão hỏi: – Tề Tĩnh Xuân, ngươi nhất định muốn cản ta đi vào sao?

Tề Tĩnh Xuân đáp: – Hậu quả nặng nề, một núi Chính Dương không gánh nổi.

Con vượn Bàn Sơn trầm giọng hỏi: – Thật vậy?

Tề Tĩnh Xuân không cố làm ra vẻ huyền bí, cũng không vì tức giận mà nhường đường cho đối phương, vẫn nhẫn nại gật đầu nói: – Đúng vậy.

Con vượn Bàn Sơn xoa xoa cằm, cuối cùng liếc nhìn về nơi xa sau người Tề Tĩnh Xuân, hừ lạnh nói: – Xem như hai đứa nhóc kia may mắn. Nhắn với bọn chúng một câu, sau này đừng để ta gặp phải!

Lão xoay người bước nhanh rời đi, quay lưng về phía Tề Tĩnh Xuân, đột nhiên lại giơ một tay lên cao, đưa ngón cái ra.

Nhưng ngón cái lại chậm rãi đổi hướng, chỉ thẳng xuống dưới.

Tề Tĩnh Xuân ngẩng đầu nhìn sắc trời mờ mịt, trời đã sắp mưa.

Bên tai đột nhiên nghe thấy một giọng nói từ trấn nhỏ, đó là thỉnh cầu của vị tu sĩ Binh gia núi Chân Vũ kia, hi vọng có thể mở một mặt lưới, cho phép ông ta mời một vị thần mà núi Chân Vũ cung phụng. Tề Tĩnh Xuân gật đầu nhẹ giọng nói: – Được.

Sau khi Tề Tĩnh Xuân nói ra chữ này, nếu có người vừa lúc ngẩng đầu lên, sẽ có thể nhìn thấy trên đỉnh bầu trời đột nhiên xuất hiện một điểm sáng như hạt gạo, sau đó là một vệt vàng rất nhỏ từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt rơi vào trấn nhỏ.

– Tề tiên sinh?

Sau lưng Tề Tĩnh Xuân vang lên tiếng gọi của một thiếu niên.

Tề Tĩnh Xuân xoay người nhìn, trông thấy một đôi thiếu niên thiếu nữ đang chạy nhanh về phía mình.

Nhìn thấy thiếu nữ xứ khác mặc đồ màu xanh sẫm kia, ông ta có phần thổn thức cảm khái. Lúc trước nhân tài đọc sách Triệu Dao vừa thấy nàng đã yêu thích, ông ta chỉ nói một câu, hình dung thiếu nữ như một thanh kiếm không vỏ, là thứ gây thương tổn tâm thần người khác nhất. Thiếu niên Triệu Dao lại không biết tình là thứ gì, không hiểu ẩn ý của câu này, vẫn chìm sâu trong đó. Tề Tĩnh Xuân không tiện một lời tiết lộ thiên cơ, cũng không tiện nói ra thiếu nữ kia có một trái tim vấn đạo, là người vô tình nhất.

Vô tình ở đây không phải nghĩa xấu, mà là lời khen ngợi cao nhất.

Tình ái thế gian, tình yêu nam nữ, rốt cuộc chỉ là một loại trong đó.

Trong dân chúng thế tục dưới núi, có lẽ tình này sẽ cảm động lòng người, có thể khiến cho nam nữ si tình không tiếc thề nguyền sống chết, nhưng ở trên núi tu hành thì phức tạp hơn nhiều.

Sau khi Tề Tĩnh Xuân nhìn thấy thiếu niên giày cỏ, nụ cười tự nhiên hơn rất nhiều, nhẹ giọng trêu đùa: – Mấy trận liên tiếp, đánh đến trởi đất kinh quỷ thần khiếp rồi.

Trần Bình An hơi xấu hổ.

Tề Tĩnh Xuân đi thẳng vào vấn đề: – Nói với ngươi hai chuyện. Một chuyện là con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương đã rút lui, rất nhanh sẽ rời khỏi trấn nhỏ.

Trần Bình An không hề do dự, dứt khoát hỏi: – Con vượn già đi từ cửa đông trấn nhỏ sao?

Tề Tĩnh Xuân đưa tay ra hai bên nhẹ nhàng hạ xuống, cười nói: – Trước hết hãy nghe ta nói xong đã, Lưu Tiện Dương sống rồi.

Thân thể thiếu niên căng thẳng, cẩn thận hỏi: – Tề tiên sinh, có phải Lưu Tiện Dương sẽ không chết?

Tề Tĩnh Xuân gật đầu nói: – Có người ra tay tương trợ, Lưu Tiện Dương sẽ không lo đến tính mạng, chuyện này không cần nghi ngờ. Nhưng tin tức xấu là thân thể hắn bị thương nặng, sau này chưa chắc có thể hành động tự nhiên như trước.

Trần Bình An nhếch miệng cười.

Những ngày qua tâm thần của thiếu niên giống như một dây cung vẫn luôn bị kéo căng, không được buông lỏng một phút nào. Sau khi nghe Lưu Tiện Dương sống sót lập tức thả lỏng, cả người ngã về phía sau hoàn toàn bất tỉnh.

Ninh Diêu vội vàng ôm lấy thiếu niên.

Tề Tĩnh Xuân giải thích: – Lúc trước Trần Bình An bị Thái Kim Giản núi Vân Hà dùng một ngón tay mở huyệt, cưỡng ép đánh nát cánh cửa tâm thần, thực ra tinh khí thần vẫn luôn thoát ra ngoài. Kết quả Lưu Tiện Dương lại xảy ra chuyện vào lúc này, hắn cũng chỉ đành liều mạng kích phát tiềm lực. Đây gọi là bình đã vỡ còn vỡ thêm, vốn có thể còn lại nửa năm tuổi thọ, hôm nay có lẽ nhiều nhất chỉ là mười ngày.

Như vậy nghĩa là bắt đầu từ ngõ Nê Bình đến nóc nhà trấn nhỏ, rồi đến núi sâu suối nhỏ, cuối cùng đến vùng hoang vu hẻo lánh này, mỗi lần thiếu niên giày cỏ chạy nhanh đều đang giảm thọ với biên độ lớn. Trong lòng thiếu niên cũng biết rõ chuyện này.

Ninh Diêu hỏi: – Tề tiên sinh ngài chỉ cần nói với tôi, làm sao để cứu Trần Bình An!

Trong lòng Tề Tĩnh Xuân thở dài.

Đây chính là chỗ huyền diệu của đạo tâm.

Không phải thiếu nữ không có tình cảm với Trần Bình An, nếu không cũng sẽ không kề vai chiến đấu đến lúc này.

Người bình thường sau khi nghe được tin dữ, tất nhiên sẽ trải qua một quá trình kinh hoảng, bi thương, đồng tình, chỉ khác nhau ở nhanh chậm, dài ngắn, sâu cạn mà thôi.

Nhưng Ninh Diêu lại không hề có.

Trong thoáng chốc nàng đã nhảy đến “kết quả” mà mình mong muốn nhất, ta nên làm thế nào để cứu người.

Có thể thấy tu hành tu lực trên thế gian là từng bước thận trọng, chỉ cần đi lên phía trên, khác biệt chỉ là bước chân mỗi người lớn nhỏ khác nhau. Tu tâm thì mờ mịt, bốn phương tám hướng đều là đường, giống như mỗi con đường đều có thể chứng được đại đạo, nhưng lại giống như mỗi con đường đều là bàng môn tả đạo, không ai có thể chỉ điểm được. Trong chuyện tu tâm, người có đạo tâm được gọi là một bước lên trời.

Cho nên thiếu nữ có thể thoải mái tự nhiên, ánh mắt trong sáng nhìn thiếu niên giày cỏ, thẳng thắn hỏi hắn có thích mình hay không.

Tề Tĩnh Xuân nhớ tới đạo sĩ trẻ tuổi đầu đội mão hoa sen kia, tâm tình càng nghiêm túc.

Ninh Diêu ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng cõng Trần Bình An lên lưng, hỏi: – Tề tiên sinh ngài cứ nói đi. Nhưng phải nói rõ trước, tôi cảm thấy bản lĩnh cứu người của ông chủ già tiệm Dương gia cũng không tệ, hơn nữa Trần Bình An còn quen biết một ông lão trong tiệm rất lợi hại.

Tề Tĩnh Xuân nhìn thiếu nữ vẻ mặt nghiêm túc, hỏi một vấn đề khó hiểu: – Chuyện gì trên thế gian là nghịch thiên mà đi, ngược dòng mà lên nhất?

Ninh Diêu không hề nghĩ ngợi, lớn tiếng đáp: – Một người một kiếm giết sạch yêu tộc!

Tề Tĩnh Xuân dở khóc dở cười, có phần bất đắc dĩ nói: – Là tu hành.

Ninh Diêu cẩn thận ngẫm nghĩ: – Thực ra đều như nhau.

Tề Tĩnh Xuân chỉ về hướng hai người dừng lại lúc trước, lại chỉ về một nơi khác: – Thủ ấn có thể bồi dưỡng thân thể, thời gian dài có thể tăng cường thần hồn, nhưng đối với Trần Bình An thì nhiều nhất là miễn cưỡng duy trì thu chi cân bằng, nếu may mắn không chừng sẽ có được một chút tiền lời. Cho nên chờ sau khi hắn tỉnh lại, giúp ta nói cho hắn biết, cho dù không theo đuổi gì khác, chỉ vì sống sót, sau này luyện quyền nhất định cũng phải khổ công gắng sức.

Ninh Diêu thở phào một hơi, thực ra nàng cũng không tốt hơn Trần Bình An bao nhiêu, chỉ là cơ sở vững chắc hơn nhiều nên mới không đến mức bất tỉnh: – Tề tiên sinh, vậy bây giờ tôi nên đưa Trần Bình An về ngõ Nê Bình dưỡng thương? Hay là trước tiên đến chỗ Lưu Tiện Dương xem thử tình hình?

Tề Tĩnh Xuân cười nói: – Bây giờ thì đi đâu cũng được cả.

Ninh Diêu ngẫm nghĩ: – Cái gã sau lưng tôi khi mở mắt ra, chắc chắn là hi vọng có thể nhìn thấy Lưu Tiện Dương đầu tiên, cho nên tôi sẽ đến chỗ Nguyễn sư.

Tề Tĩnh Xuân gật đầu nói: – Tiễn các ngươi một đoạn đường.

Hai người sánh vai bước đi.

Gió xuân thổi vào mặt, hai tay học giả đặt phía sau người, thiếu nữ thì cõng thiếu niên.

Ninh Diêu đang đi, đột nhiên hỏi: – Tề tiên sinh, là chủ nhân của động tiên nhỏ, liệu ngài có thừa cơ ở gần, thu nhận vài đệ tử có thiên phú tốt?

Tề Tĩnh Xuân mỉm cười lắc đầu: – Không có, chỉ nhận một thư đồng không tính là đệ tử mà thôi. Trước kia là để tránh hiềm nghi, bây giờ quay đầu nhìn lại, đúng là đã bỏ qua vài hạt giống tốt.

Ninh Diêu lại hỏi: – Tề tiên sinh, ngài ở nơi này, có phải chuyện gì cũng biết hay không?

Tề Tĩnh Xuân cười nói: – Chỉ cần là chuyện ta muốn biết thì đều có thể biết, nhưng chưa chắc đã là chân tướng. Dù sao có một số chuyện sai một li sẽ đi ngàn dặm.

Có một câu Tề Tĩnh Xuân không nói, từ lúc rời khỏi trấn nhỏ, ông ta đã mất đi thần thông “tâm kính rọi khắp trời đất” này.

Bởi vì có người đã lấy đi khối trấn khuê kia, đó là tín vật do một trong số á thánh Nho gia lưu lại trấn nhỏ, cũng là một trong số then chốt của đại trận.

Ninh Diêu do dự một thoáng, vẫn không nhịn được hỏi: – Tề tiên sinh, hôm nay cảnh giới của ngài là gì, có bước vào năm cảnh giới cao hay chưa? Còn nữa, tiên sinh ngài trấn giữ vùng trời đất này, thật sự có thể vô địch thiên hạ sao? Đương nhiên nếu tiên sinh cảm thấy không tiện thì có thể không trả lời, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi.

Tề Tĩnh Xuân quả nhiên không trả lời.

Thiếu nữ trợn trắng mắt, không nói gì thêm.

Tề Tĩnh Xuân không biết vô tình hay cố ý đi chậm lại, quay đầu nhìn.

Thiếu niên chớp chớp mắt.

Người đàn ông trung niên cũng chắp chớp mắt.

Tề Tĩnh Xuân hiểu ngầm cười, không lộ tâm tình lặng lẽ bước nhanh hơn.

Quân tử nên tác thành chuyện tốt cho người khác.

Sau khi cùng nhau đi rất xa, Tề Tĩnh Xuân dừng bước, cười nói: – Ta không tiễn nữa.

Nho sĩ trung niên đứng yên tại chỗ, tóc mai trắng như sương, nhìn bóng dáng càng lúc càng xa, im lặng không nói gì.

Ông ta bước ra một bước.

Trong nháy mắt Tề Tĩnh Xuân đã đi đến gần khối Trảm Long Đài kia.

Thánh nhân Nho gia đều có một chữ bản mệnh, độc chiếm ngôi đầu.

Trên thế gian mặc ngươi là ai, chỉ cần viết đến, dùng đến, đọc đến chữ này, sẽ có thể giúp vị thánh nhân Nho gia kia tăng thêm một chút tu vi đạo hạnh, góp gió thành bão, nước chảy đá mòn.

Tề Tĩnh Xuân là ngoại lệ.

Không phải không có chữ nào, mà là có hai chữ.

Hơn nữa hai chữ này ý tứ rất rộng, cảnh giới rất sâu.

Tĩnh. Tĩnh tâm đắc ý.

Xuân. Thiên hạ đón xuân.

Cho nên ông ta mới bị giáng chức đến vùng trời đất nhỏ này, hoàn toàn ngăn cách với thế giới rộng lớn bên ngoài.

Mặc dù Tề Tĩnh Xuân chỉ là sơn chủ của một thư viện trong số ba học cung bảy mươi hai thư viện Nho gia, nhưng thật sự không thể đánh giá theo lẽ thường.

Người đọc sách hèn nhát đối diện với con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương nhiều lần khiêu khích sỉ nhục, lại không có bất kỳ phản ứng nào, lúc này bỗng nhắm mắt lại, thầm nghĩ đến nét bút thứ ba trong chữ “Tĩnh”, sau đó hai ngón tay khép lại vươn ra, nhẹ nhàng vạch xuống giữa không trung.

Khối Trảm Long Đài kiên cố kia trong nháy mắt bị cắt thành hai nửa.

Tề Tĩnh Xuân vung tay áo lên, trong hai khối đá lớn chỉnh tề, một khối rơi vào tiệm rèn của Nguyễn Cung, một khối khác thì xuất hiện trong một căn nhà nhỏ ở ngõ Nê Bình.

Làm xong tất cả những chuyện này, Tề Tĩnh Xuân lâm vào trầm tư, giống như danh thủ cờ vây suy nghĩ rất lâu mới đi một nước cờ. Sau đó ông ta đứng trong màn mưa chi chít, cuối cùng là mưa như trút nước, sấm chớp đùng đùng, ông ta vẫn chưa khôi phục tinh thần lại.

Tề Tĩnh Xuân vẫn luôn được dân chúng trấn nhỏ gọi là thầy giáo, lúc này đang nghĩ đến thầy giáo của mình.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 58 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.