GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 193

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chuyện ầm ĩ đến nước này, nói trong lòng cô ta hoàn toàn không trách cha mẹ mình là không thể nào, cô ta càng sợ bộ dạng này mà về nhà bị mẹ cô ta thấy, hỏi một hồi cô ta nhịn không được nói ra thì sau đó không biết sẽ lại ầm ĩ ra chuyện gì. Hiện giờ cô ta thật sự sợ Lâm Khê, cô ta sợ càng ầm ĩ đến cuối cùng thì càng không cách nào cho xong chuyện, cuối cùng người bị buộc dừng học sợ sẽ là cô ta.

Cô ta nghĩ như vậy càng thêm không muốn về túc hoặc về nhà, nhưng trời đã tối,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta cũng không cứ bên ngoài, sau đó hoang mang một trận, cuối cùng đi đến nhà mình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lâm Khê trên ban công, nhìn cô ta đứng trạm xe buýt đợi xe, chờ thêm hai chiếc xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới lên một chiếc xe buýt, lúc này mới quay người lại.

Tầm nhìn của căn hộ này rất tốt, ban công đối diện cổng trường học, cảnh vật khuôn viên trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dưới lầu đều thể nhìn thấy không sót gì.

Tiểu vẫn luôn đứng khoanh tay dựa vào khung cửa nhìn Lâm Khê, chờ quay đầu lại mới nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Lòng tốt nát vụn.”

Lâm Khê cảm thấy khí chất của Tiểurất tuyệt, trước kia vẫn tên nhóc ngang tàng, lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới một năm đã thành như vậy.

cũng không so đo với cậu, cười nói: “Đi thôi, ăn cơm.”

Trở về đối diện ăn cơm, Thím Ngô vẫn đang nói: “Sao không giữ bạn học của cháulại ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cơm? Đã giờ cơm rồi, đến trà cũng không tiếp đón cháu ấy để cho người ta đi rồi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lâm Khê gắp một miếng thịt cho thím Ngô, nói: “Cháu tiếp đãi cậu ấy rồi, ai nói không tiếp đãi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứ? Ơ, măng tây xào thịt này ăn ngon thật, chờ cháu trở về Tân An, lẽ phải một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tháng không được ăn.”

Thím Ngô lập tức cười rạng rỡ, quên đi chuyện Hứa Đan, cười nói: “Thích ăn thì ăn nhiều một chút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chờ cháu quay lại cũng không phải không ăn được, còn khiến Triệu Thành mệt mỏi. Cháu đó, đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đâu cũng không cho người khác yên ổn.”

Ngoài miệng nói như vậy, tay lại đổi đĩa thịt tới trước mặt Lâm Khê.

Lâm Khê cười tủm tỉm nhận lấy.

Bởi ngày hôm sau Lâm Khê phải đi, tuy Nhạc Minh rất bận nhưng đêm nay vẫn về nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên này để ở.

Thím Ngô nghe thấy động tĩnhđối diện liền chuẩn bị hai bát chè tàu hũ ky* bưng qua cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lâm Khê, nói: “Tiểu Khê,Nhạc của cháu trễ vậy mới về, cũng không biết ăn cơm chưa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cháu bưng cái này sang cho ấy, chỉ một chút, ăn rồi cũng không sao, cháu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy cùng nhau ăn.”

*Tàuky hay còn gọi là phù trúc hoặc váng đậumột sản phẩm làm từ đậu nành. Trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quá trình nấu đậu, một lớp đậu mỏng chứa đạm chất béo sẽ hình thành trên bề mặt nồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sữa đậu. Người ta sẽ vớt lớp màng mỏng nàyphơi khô để thành tàu ky.

Ban đầu thím Ngô biết Lâm Khê không phải con gái ruột nhà họ Lâm thì rất lo lắng,điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai tháng này chung với Nhạc Minh đã khiến ấy rất thích Nhạc Minh Tư, cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước kia Lâm Khê người mẹ như Trương Mai thì rất là tội, cho nên hiện tại luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208ýtình bảo Lâm Khê tiếp xúc với Nhạc Minh nhiều hơn.

Lâm Khê cười đồng ý, bưng chè qua cửa.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, chủ yếu đều vẫn chuyện triển lãm tranh, Lâm Khê nói cách nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quay về Tân An việc khai triển như thế nào, điều nói một lát, Lâm Khê đột nhiên nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Dì Nhạc, cha ruột cháu đâu, ông ấy bên đó còn người nhà không?”

Từ khi thân thế của Lâm Khê lộ ra, xem như nhận nhau với người nhà họ Nhạc nhưng hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên vẫn cứ như bạn dòng họ chung sống, Nhạc Minh vốn là một người độc lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phóng khoáng, lẽ cũngsợ đem đến gánh nặng cho Lâm Khê, Lâm Khê chưa từng hỏi chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cha ruột của cô, ấy trước nay cũng không nhắc tới.

Lâm Khê, kiếp trước đã biết chồng của lúc trẻ đã hy sinh trên chiến trường, cả đời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại không tái hôn, Nhạc Minh không đề cập tới, cô cũng không muốn chạm vào việc này lắm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Một sợ chạm vào vết thương của bà ấy, hai cũng trong khoảng thời gian ngắn vẫn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm giác mình vẫn còn một người cha ruột, cho nên vẫn luôn kéo dài tới hiện tại.

Nhưng cũng biết, nếu vẫn không hỏi, trong mắt Nhạc Minh và người nhà họ Nhạc, lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô vẫn luôn cũng không thể chấp nhận và công nhận thân thế của mình, một loại bài xích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thức đối với cha mẹ ruột.

Cho nên, cô cân nhắc một chút, trước khi về Tân An thì vẫn hỏi ra.

Mặc kệ thế nào, đó cũng người cha ruột của mình.

Nhạc Minhngẩng đầu nhìn Lâm Khê, Lâm Khê liền cười.

Nhạc Minh lên tiếng, đứng dậy nói “con chờ một chút”, sau đó ấy đẩy ghế ra, xoay người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi ra phía sau kệ sách, lật lật, lấy từ bên trong ra một quyển album hơi cũ đi đến, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đưa cho Lâm Khê: “Con xem cái này đi.”

Lâm Khê đưa tay nhận lấy, mở ra.

Bên trong đều ảnh chụp một người đàn ông, hoặc ảnh của một mình ông ấy, hoặc hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ chụp chung, hoặcảnh ông ấy cùng huấn luyện với nhóm bạn.

Đó cuối thập niên 60, thế ấy lại giữ nhiều ảnh chụp của ông ấy như vậy.

Nhạc Minh hiển nhiên nhìn ra sự kinh ngạc và bất ngờ của Lâm Khê.

ấy cười nói: “Có phải thấy rất lạ lại có nhiều ảnh như vậy? Khi đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giáo viên, vốn giáo viên của trường quân sự Xuân Thành, nhưng lúc tuổi trẻ nhiều suy nghĩ nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cố ý đến biên giới dạy, ngoại trừ lên lớp cho bọn nhỏ thì còn viết chuyên mục cho tòa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 soạn, cho nên ngoại trừ viết viết viết thìcả ngày cầm camera chụp chụp chụp.”

Nói xong thì cười, nhìn thoáng qua Lâm Khê: “Tuy rằng chúng ta không cùng nghề nhưng sở thích lại© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất nhiều điểm giống.”

Không chỉ sở thích giống nhau, đến tính cách cũng chút tương tự.

Điều này luôn khiến Nhạc Minh chút cảm thán.

Lâm Khê thì không biết tiếp lời như thế nào.

chỉ muốn cười một tiếng, nhưng nghĩ đến nguyên chủ thì lại cười không nổi.

Tính cách hiện tại của hoàn toàn do đời sau giáo dục bồi dưỡng, nguyên chủ, dưới hoàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảnh nhà họ Lâm cũng không thể khỏe mạnh trưởng thành.

nói: “Ông ấy tên gì, thể nói chuyện của ông ấy với con không?”

“Ừ, ông ấy họ Chiến, Chiến Tuyên, sinh ra trong một gia đình rất bình thường.”

Chỉmột câu chuyện xưa rất bình thường.

Chiến Tuyên người Liêu Châu, sinh ra trong một gia đình rất bình thường Liêu Châu, bên trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một anh trai, hai chị gái, là con nhỏ nhất trong nhà. Cho dù gia đình nghèo khó thì cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được gửi gắm hy vọng rất lớn, hy vọng việc học thành công, thoát khỏi nhà nông, cho nên khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn nhỏ cuộc sống khó khăn cũng kiên trì cho ông ấy đi học, đến khi tốt nghiệp cấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ba thì nhập ngũ.

Sau đó ở biên giới, hai người quen nhau rồi yêu nhau, rồi sau đó lại kết hôn, ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thai, trong thời gian chín tháng mang thai thì ông ấy hy sinh. Bởi ấy nghe được tin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tức ông ấy hi sinh nên bị kích động, sinh non, được đưa đến trạm y tế, chuyện sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì Lâm Khê đã biết.

Lâm Khê đưa tay nắm lấy tay ấy, thấp giọng nói: “Khi đó nhất định rất khổ sở nhỉ?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Chồng đã chết, vốn một đứa con thì vẫn còn một sự an ủi, kết quả con cũng “chết”, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói không chừng còn tự trách bản thân mình không thể chịu đau nên mới sinh non.

Nhạc Minh Tư cúi đầu nhìn cô, cười rồi “ừm” một tiếng, nói: “Không sao, đều đã qua. Thật ra chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cần có thể chịu đựng, trắc trở đau đớn vì đều sẽ qua.”

Nói rồiấy nhìn thoáng qua album kia: “Con nhìn album này xem,giữ nhiều năm như vậy, mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm nay cũng không tái giá, phải cảm thấy thâm tình không không thay đổi với cha © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con? Đúng vậy, thật ra cũng không phải tất cả, sao cũng đã qua nhiều năm như vậy.”

“Vậy ông ấy, cha con, gia đình ông ấy thì sao? Mấy năm nay còn liên lạc với nhà họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không?” Lâm Khê hỏi.

“Có.”

Nhạc Minh đưa tay sờ album, cười nói: “Nhưng quan hệ không tính quá thân thiết, ngoại trừ đúng thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hạn gửi một vài thứ cho cha mẹ, mấy năm trước cách một hai năm cũng sẽ trở về một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyến, sau đó dần ít đi, lần trước trở về cũng đã chuyện của năm năm trước. điều…” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nói tới đây ấy dừng một chút, sau đó mới nói tiếp: “Sau khi cha con qua đời, bởi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không hậu duệ nên theo tập tục địa phương sẽ nhận con thừa tự của anh em hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trẻ con trong tộc để kế tục hương khói, đương nhiênkhông ủng hộ quan điểm này, cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không chấp nhận chuyện này. Nhưng mà…”

Nhưng ấy phản đối cũng không tác dụng gì.

Chiến Tuyên vừa mất, con của ấy cũng không “giữ được”, chưa đến mấy tháng, hai ông nhà họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Chiến đã đề xuất việc nhận con thừa tự cho ấyChiến Tuyên.

Đứa kia mới một tuổi.

Nói ấy nuôi, cũng dễ đểcái nhớ nhung.

Bà ấy đương nhiên phản đối, không chỉ có bà ấy phản đối, người nhà họ Nhạc không ai là không kịch liệt phản đối.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 193 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc