GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 194

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nhưng phản đối cũng vô dụng, sau đó ông cụ Chiến hút thuốc tẩu, tìm bà ấy và người nhà họ Nhạc nói chuyện một phen, buồn khổ nói: “Thằng Tuyên hy sinh, chỉ cần là con mồ côi của nó, mỗi tháng chính phủ sẽ cấp tiền an ủi cho đứa con, cho đến khi nuôi dưỡng đứa trẻ thành niên. Con thừa tự cũng không sao, chỗ chúng ta cũng có tiền lệ, đây cũng là tập tục địa phương chúng ta, chính phủ cũng tán thành.”

“Còn vấn đề hộ khẩu, chỉ cần con của thằng Tuyên thể ăn cơm nhà nước, chờ bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trưởng thành còn thể được sắp xếp công việc, đây đều vấn đề thực tế. Cha biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vợ thằng hai à, gia đình của con khá, không thèm để ý mấy chuyện này, nhưng đối với gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đình như chúng ta thìcùng quan trọng, hy vọng con có thể thông cảm cho chúng ta.”

Thậm chí bọn họ còn nói, con thể không xem đứa nhỏ này con của con, con còn trẻ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại không con, cũng không do thủ tiết thằng Tuyên, chúng ta nhận con thừa tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của chúng ta, con cứ sống cuộc sống của con đi.

Ý tứ chính là, con dâuthể không cần, nhưng cháu thì lại không thể không nhận thừa tự.

Nhưng cũng thể hiểu được.

sao cũng không cùng lập trường.

Nhạc Minhnhìn Lâm Khê, cười nói: “Cho nên cuối cùng bọn họ vẫn nhận con thừa tự dưới danh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghĩa cha con, một đứa con gái, lớn hơn con ba tuổi, làm việc trong một nhà máy ở Xuân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thành. Một đứa con trai, lớn hơn con một tuổi, quêLiêu Châu,đó thì đi làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trạm lương thực, xem như đều ăn được cơm nhà nước. Dì cũng không nhận bọn họ, bọn họ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉmang cái danh, gọi cũng gọi thím hai, một số việc nhờ giúp, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉchuyện nhỏ không tốn sức thì cũng không từ chối.”

Bà ấy nói: “Cho nên lúc trước con không hỏi, cũng không ý định nhắc tới chuyện bên nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cha con, bọn họ đềungười thuần phác, nhưng thuần phác hơn nữa thì đông người nên cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 luôn có chút ý đồ nhỏ, việc này không thể tránh được, con cũng không cần đi khuấy nồi nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đục kia.”

Quả thật rất phức tạp.

Lâm Khê muốn nói, thật ra nhận hay không cũng không sao, cũng không phải người sợ phiền toái, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đối phương đối xử chân thành với cô, cũng sẽ đối xử chân thành người ta.

Nhưng tình cảm, ban đầu khẳng định sẽ không có tình cảm gì.

đối với nhà họ Nhạc, chẳng qua bởi vì người thân kiếp trước của mình nên mớiđiểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khác biệt.

Chỉ đối với Nhạc Minh thì đến bây giờ thật ra cũng không phải loại tình cảm với mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ruột.

“ừm” một tiếng, nói: “Vậy con cần lúc nào đó đi thăm mộ ông ấy không?”

Nhạc Minh ngẩng đầu liếc nhìn cô, vốn muốn nói “không cần, không nhất thiết”, nhưng lời nói đến bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 miệng, trong đầu lại đột nhiên hiện lên sự vui mừng khôn xiết của ông ấy sau khi biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy thai năm đó. Khi đó ông ấy cùng che chở cho ấy mong chờ đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con ra đời, ấy im lặng một lát mới nói: “Có rảnh thì đi đi.”

Thứ gọi thần linh không ai biết.

lẽ ông ấy thật sự thể thấy nhỉ? Trong chốc lát hai người đối diện nhau không nói gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nhạc Minh cúi đầu cầm muỗng múc chè, đột nhiên nói: “Tiểu Khê, con cảm thấy rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lạnh nhạt không?”

Lâm Khê ngạc nhiên nói: “Sao lại nói như vậy?”

Nhạc Minh cười nói: “Đối với người nhà cha con. Năm đó tình cảm giữa và cha con rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tốt, nhưng sau khi ông ấy qua đời, ngoại trừ đưa tiền an ủi tiền tiết kiệm của ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy cho người nhà ông ấy, sau đó cách một khoảng thời gian cũng sẽ gửi một ít tiền© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồ vật cho hai ông bà. Nhưng đối với người nhà của ông ấy lại không chăm sóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn, đừng nóiđến người một nhà, còn về hai đứa con thừa tự kia càngchưa từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhận hoặc hỏi han đến. Trước kia bọn họ định khuyên dì, bảo chấp nhận hai đứa nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kia trở thành con mình, nhưng với dì mà nói thì không có khả năng.”

Không chỉ mấy năm vừa nhận con thừa tự, sau này biết ấy nhiều năm chưa gả thì lại nhắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tới, còn muốn đưa con tớicạnh ấy để đi học, đương nhiên ấy không chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 do dựtừ chối.

“Người ngoài nghe nói nhiều năm chưa gả, cứ cảm thấy đối với cha con tình sâu nghĩa nặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhường nào, lún sâu vào bên trong không ra được, ông ấy thủ tiết. Thật ra nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải cũng phải, nói không phải cũng không phải, thật sự dì không gặp được người nào tốt như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ông ấy, cho nên vẫn cứ không tái giá, nhưng đây cũng nguyên nhân tâm như vậy.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Dì vẫn luôn người hơi lạnh nhạt vô tâm, Tiểu Khê, nếu chúng ta ở chung, khiến con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thoải mái, hoặc con cảm thấy dì quá lạnh nhạt với con, con thể nói thẳng với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dì.”

ấy thử đi đến gần cô.

như tới thành phố Bắc, ví như mua căn nhà đối diện nhà cô.

Nhưng những việc đó thật ra mấy thứ bên ngoài.

Lâm Khê sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu.

cười nói: “Dì rất tốt, chung như vậy cũng rất tốt.”

Nếu quá dính sát, mới chịu không nổi.

Sau đó suy nghĩ rồi dịu dàng nói: “Thật ra bên phía người nhà của cha, người đưa tiền an ủi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiền tiết kiệm của cha cho hai ông bà, sau đó đúng thời gian lại gửi tiền qua© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã hết lòng rồi, nói ra thì bọn họ cũng không phải trách nhiệm của dì, hai đứa nhỏ càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phải, không cần phải tự trách.”

“Dì không tự trách…”

Nhạc Minh Tư cười một chút, nói: “Dì cũng không để bụng người khác nhìn vào thế nào.”

ấy chỉ hy vọng thể hiểuấy thôi.

Chiều hôm sau, Lâm Khê cùng Lương Triệu Thành rời đi.

Lúc sáng đi một chuyến đến ký túc xá, không gặp được Hứa Đan, lại đi một chuyến đến văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phòng chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm lớp thầy Hầu thở dài nói với cô: “Không cần lo lắng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Hứa Đan gọi điện thoại đến, nói Hứa Đan bị bệnh, muốn xin nghỉ một tuần, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không phải bệnh nặng gì, chỉ bị chút kích thích, mấy ngày nay ấy sẽ khuyên bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em ấy đàng hoàng. Hôm qua các em không chuyện gì chứ?”

Lâm Khê lắc đầu nói: “Không việc đâu ạ, em đến đây nói chuyện riêng với thầy.”

Thầy Hầu không vuivẫy tay với cô, dặn trở về Tân An cũng đừng quên bài tập, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thi cuối kỳ đừng mất mặt được, tốt xấu gì hiện tại cũng là biển hiệu sống của học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 viện bọn họ.

Trên xe lửa hơn ba mươi tiếng đồng hồ.

Lâm Khê ngồi xe lửa chán muốn chết, bèn hỏi Lương Triệu Thành: “Em cần đi gặp người nhà họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Chiến không?”

“Em muốn sao?”

“Em muốn đi thăm hai ông bà.”

nằm trên giường, nhìn lòng bàn tay mình, đột nhiên bất ngờ phát hiện, chỉ tay củalại giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hệt như kiếp trước. Bởi vì kiếp trước một khoảng thời gian rất thích việc xem chỉ tay, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từng nghiên cứu ý nghĩa của mỗi đường chỉ tay trong lòng bàn tay mình, điều cũng chỉ là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất thời nhiệt tình, sau đó thì bỏ.

không ngờ chỉ tay của hiện tại lại giống hệt như của bản thân kiếp trước.

Là ngay ban đầu đã giống nhau, hay là dần dần giống nhau?

Đáng tiếc lúc đầu mới xuyên qua thì không chú ý tới chỉ tay.

“Có băn khoăn sao?”

Lâm Khê nói được nửa câu nhưng phát hiện chuyện chỉ tay nên bèn quên mất nửa câu sau.

Lương Triệu Thành thấy nói được nửa câu thì hồi lâu không lên tiếng nên mở miệng hỏi.

Lúc này Lâm Khê mới hoàn hồn lại, nhẹ nhàng “a” một tiếng, mới nhớ tới chủ đề trước đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phản ứng lại một lát mới nói: “Mặc kệ thế nào, đó cha mẹ của cha ruột em, em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên đi thăm bọn họ, nếu không em không chịu được. Nhưng em không muốn gặp mặt với mấy anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chị con thừa tựbọn họ nhận cho cha em, mặc kệ bọn họ tốt hay xấu, em cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khônghứng thú gì.”

“Anh đừng hiểu lầm em ghét bọn họ, thật ra nếu không phải người nhà họ Nhạc vốn chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người thân của em, anh bảo em đi nhận một người xa lạ làm mẹ, sau đó còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một đống anh chị em, mặc kệ bọn họ dạng người gì, có thân phận hoàn cảnh gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em cũng sẽ khó chịu.”

“Anh biết.”

Anh nói: “Khi nào em nhớ thì anh đi cùng em.”

Lâm Khê nghe anh nói như vậy thì bật cười.

biết ý anh nói chính là, mặc kệ chuyện đềuanh phía trước.

Trong lòng cô ấm áp, cũng không muốn nói chuyện nhà họ Chiến nên đứng dậy bò đến bên cạnh anh, thò tay qua phía dưới cánh tay anh, lòng bàn tay đưa đến trước mặt anh, nói: “Anh xem, em vừa phát hiện, chỉ tay hiện giờ của em giống hệt trước kia, là lúc là Nhạc Khê ấy, việc này hình như có hơi kỳ lạ nhỉ. Không phải người ta nói, trên đời này, chỉ tay là có một không hai sao?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 194 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc