GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 192

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mặt Hứa Đan nóng rát.

ta muốn nói không phải như thế, chẳng lẽ cậu không xa lánh tôi sao? Chẳng lẽ cậu không làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khó tôi sao? Nhưng hiện tại không phải chuyện nhờ cha mẹta tìm lãnh đạo học viện đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được như ý mình, cũng trả đũa ta rồi sao?

Nghĩ như vậy, trong lòng ta đột nhiên rét run, từng chuỗi chuyện này, nếu căn bản chính Lâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Khê mưu tính từng bước một thì sao? Bên cạnh ta trước giờ chưa từng người cùng tuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tâm sâu như vậy!

Nghĩ đến thủ đoạn đối phó với mình Chu Vân Vân, vừa không cho người ta mượn cớ, lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khiến mình Chu Vân Vân như trong lưới, giãy giụa không ra, lại càng lúc càng hít thở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không thông.

ta trừng Lâm Khê, nói: “Cậu cố ý, cậu cố ý dẫn dắt người khác nghĩ theo hướng đó, những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lời đồn đãi đó cũng do cậu dẫn dắt ra, đúng không?”

Lâm Khê sửng sốt, ngay sau đó cười “xùy” một tiếng, nói: “Nếu cậu thật sự muốn nói như vậy thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không sao. Nhưng Hứa Đan à, lúc cậu khóc lóc kể lể với cha mẹ cậu nói tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 liên hợp với bạn học xa lánh chèn ép cậu, cậu thật sự không biết sẽ sinh ra hậu quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao? Nếu tôi mềm yếu dụng, sau này trường học lẽ sẽ nguy hiểm từng bước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thậm chí bị buộc tạm nghỉ học. Khi đó, e lương tâm cậu cũng sẽ không đau, chỉ biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảm thấy lúc trước tôi quá mức bướng bỉnh, dám không biết tự lượng sức mình cản trở tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đồ của cậu, tôi đáng đời, phải không?”

Sắc mặt Hứa Đan bỗng trắng bệch, nghểnh cổ lên.

Lâm Khê cười khẩy một cái, nói tiếp: “Vậy cậu không hề nghĩ tới, nhưng nếu tôi không yếu đuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dễ bắt nạt như vậy, không phải người quyền thế nhà các cậu thể đàn áp, tình huống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xảy ra như bây giờ không phải là bình thường sao? Làm chuyện ác hoặcức h.i.ế.p không thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ắt bị nghiệp quật, không hiểu sao?”

“Làm chuyện ác, ứp hiếp, Lâm Khê, cậu cách nói tôi như vậy? Chẳng lẽ tôi nói không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đúng sao? Cậu không trong trong túcliên hợp tác với Vương Nhiên, Triệu Ức Tuyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tôn Minh Minh xa lánh chèn ép tôi Chu Vân Vân nhỉ? Chẳng lẽ cậu không biết các cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả ngày cùng vào cùng ra đã tạo thành ảnh hưởng tới tâm của chúng tôi không? Cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giúp đỡ cậu, chỉ cậu đối với Vương Nhiên, Triệu Ức Tuyết Tôn Minh Minh như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nào, đối với tôi lạinhư thế nào, trong lòng cậu khôngràng sao?”

Hứa Đan rốt cuộc nhịn không được rống lên.

Lâm Khê nhướng mày, nói: “Cậu trách tôi đối xử với cậu không tốt bằng Vương Nhiên, Triệu Ức Tuyết và © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tôn Minh Minh?”

Cô quả thực thiếu chút nữa bật cười.

nói: “Hứa Đan, cậu nhìn bản thân mình xem, từ ngày đầu tiên tôi đến túc xá, cậu thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sự muốn làm bạn bè với tôi từ tận đáy lòng sao? Địch ý và phòng bị trong mắt cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chỉ thiếu điều bay ra thôi, lời Chu Vân Vân nói vào ngày đầu tiên khai giảng, chưa chắc không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải nói đúng bụng dạ cậu đâu nhỉ, khiến cậu cùng vui vẻ nói lời thật, Chu Vân Vân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vẫn rất hiểu cậu.”

“Như này, trước nay tôi cũng chưa hề lạnh mặt với cậu, đối xử với cậu tương đối lễ phép, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không kém với các bạn học khác trong túc xá. Cậu muốn tham dự triển lãm tranh, tôi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho cậu một bộ phận công việc toàn quyền do cậu phụ trách, cứ như vậy, cậu còn cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi xa lánh chèn ép cậu? Chỉ bởi tôi đối xử với cậu không tốt bằng Vương Nhiên, Triệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ức Tuyết Tôn Minh Minh? Các cậu ấy bạn tôi, cậu cũng đâu phải bạn tôi, vì sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi phải tốt với cậu hơn các cậu ấy?”

Đây công chúa từ đâu tới vậy.

Mặt Hứa Đan càng đỏ bừng, trên mặt vừa thẹn vừa nhục.

ta muốn nói không phải như vậy, ai thèm cậu đối xử với Vương Nhiên, Triệu Ức Tuyết, Tôn Minh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Minh tốt, chỉ lời này lại nói không ra, chỉ cảm thấy trên mặt nóng rát.

Cả người ta run rẩy một trận, một hồi lâu mới nói: “Được, Lâm Khê, tôi nói không lại cậu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ nhỏ tôi đã không giỏi nói, tôi nhận thua cậu, cậu thắng, được chưa? Như vậy được chưa? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể làm chân tướng sự thật với người trong trường chưa?”

Đây nào phải vấn đề về giỏi nói hay không?

vấn đề về đầu óc nhỉ?

Lâm Khê chút thương hại nhìn ta: “Cậu nhận thua tôi? Nhưng Hứa Đan à, trước giờ tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chưa hề so sánh với cậu, trong mắt tôi, trước nay cậu đều không được coi đối thủ. Hứa Đan, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lo mà dẹp sự kiêu ngạo của cậu đi. Thật ra, rốt cuộc cậu cáiđáng kiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngạo chứ?”

“Không nói người khác, chỉ trong túc xá chúng ta, bàn về năng lực chuyên môn kỹ năng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bản, cậu không bằng tôi, bàn tính cách, rộng rãi cởi mở hay năng lực kết giao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với người khác, cậu đều không bằng Vương Nhiên Tôn Minh Minh. Bàn về dịu dàng thận trọng, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không bằng Triệu Ức Tuyết, thậm chí bàn về uyển chuyển cầu toàn, năng lực chịu khổ thì cậu đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 kém xa Chu Vân Vâ. Nếu bàn về tướng mạo, vậy càng đừng nói, cho nên rốt cuộc cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đáng kiêu ngạo chứ?”

“Bàn về gia thế sao? Cậu có một ông nội làm phó viện trưởng của viện hội hoạ? Không nói đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 việc người khác chưa từng nói gia cảnh của họ với cậu, cho bọn họ thật sự không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một ông nộithể giúp đỡ cho bọn họ, vậy thì sao?”

“Đó vốn không phải năng lực của chính bản thân cậu, nếu cậu năng lực thực lực, vậy quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thật thể trở thành sự giúp đỡ cho cậu. Nhưng cậu không phải, lại còn cố tình lòng dạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hẹp hòi, dùng quyền thế như đường vòng, như vậy cục diện hôm nay cậu đối mặt chỉ là một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bài học nhỏ cho cậu thôi. Tương lai sợcậu chỉ thể chịu càng nhiều đả kích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơn, cậu tự giải quyết ổn thoả đi!”

“Cậu!”

Hứa Đan tức giận đến mức n.g.ự.c phập phồng.

Nhưng Lâm Khê vẫn chưa xong, mang theo trào phúng nhàn nhạt, nói: “Những lời đồn đại bên ngoài đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu chủ quan nghĩ rằng cái tôi xa lánh chèn ép cậu, kết quả do mình gây ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy cậu cũng phải học tự mình nhận lấy. Từ một góc độ khác mà nói, những lời đồn bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngoài cũng không giả, cho nên, cậu bảo tôi làm sáng tỏ cái chứ?”

“Làm sáng tỏ cha mẹ cậu quả thật tạo áp lực cho trường học nhưng dụng, chức lớp phó học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tập tự tôi từ chối, Tân An là tự tôi muốn về? Tôi thấy, cậu ngoan ngoãnnhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lấy đi.”

Hứa Đan rất tức, cuối cùng cũng nhịn không được, ta giơ tay muốn đánh lên mặt Lâm Khê nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị Lâm Khê bắt lấy hất ra, sau đó trở tay tát một cái lên mặt ta, Hứa Đan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không dám tin trừng mắt nhìn Lâm Khê, không thể tin được cô lại đánh mình.

Lâm Khê cười khẩy.

đúngđã học đánh võ phòng thân một thời gian rất lâu, chính lúc đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhau với người ta thì không yếu thế.

Lâm Khê nhìn ta, lạnh lùng nói: “Tôi tát cậu một cái, phải cậu cảm thấycùng ấm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ức, cùng nhục nhã không? Vậy lúc cậu ở đây giơ tay đánh tôi có nghĩ tới cậu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cách đánh tôi hay không? Nếu dám giơ tay đánh tôi thì phải chuẩn bị tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi sẽ phản kích.”

“Thế giới này không phải vây quanh cậu, cho nhà cậu quyền thế, quen nhiều giáo viên, lãnh đạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong trường học cũng không phải cáiđều nhà cậu nói được, muốn tạo áp lực ép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người ta lại còn muốn làm bộ tội, không bị người ta chỉ trích, trên đời này không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện vẹn cả đôi đường như vậy. điều, cậu suy nghĩ cẩn thận rồi thì lẽ đã không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến đây tìm tôi, nếu cậu không suy nghĩ cẩn thận, chúng ta cũng không để nói.© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tưởng, quan niệm khác nhau thì không cùng nhau bàn luận trao đổi được, mời đi đi.”

nói xong đi tới cửa, mở cửa, nhìn ta.

Hứa Đan bụm mặt mình.

Đời này ta chưa từng chịu nhục nhã như vậy, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, lại chịu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nổi, xoay người xông ra ngoài, sau đó “bịch bịch bịch” xuống lầu.

Vừa xông vào đầu cầu thang bộ đã gặp phải Tiểu đang ở trên lầu.

Tiểu nhìn ta,ta thì quay đầu nhường rồi bước nhanh lao xuống lầu.

Tiểu nhìn bóng dáng ta biến mất khỏi cửa thang máy mới lười nhác bước chân lên lầu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn chị cậu vẫn còn đang đứng cửa rồi đi qua, đá giày, vào phòng, tự mình rót ly © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nước rồi mới nói: “Chị, chị lại ra tay?”

Lâm Khê bật cười, tâm tình chút không tốt gặp Hứa Đan trước đó liền biến mất.

nói: “Ừ, ta muốn đánh chị, chị bắt lấy tay ta, trực tiếp cho một cái tát. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nhưng mà…”

cường điệu: “Đánh người không đúng.”

Tiểu “xùy” một tiếng, điều cũng không tranh luận với cô, chỉ nói: “Về thì sớm quay lại đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một chút đó.”

Trời đổ cơn mưa màu đỏ rồi*, Lâm Khê bật cười, vừa mới chuẩn bị duỗi tay xoa đầu Tiểu Dã, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 biểu đạt tâm trạng vui sướng vui mừng của mình thì nghe thấy cậu thong thả ung dung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói tiếp: “Nhìn chị cãi nhau với người ta rất thú vị, chị quay về rồi thì ít kịch hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rất nhiều.”

*Ý chỉ chuyện không thể xảy ra

Lời này quả thật cậu nói từ tận đáy lòng.

Một năm nay, nhìn chị cậu cãi nhau với người ta, nhìn chỉnh người ta đến mức tức muốn hộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 m.á.u lại vẫn có thể đứngphía thì cảm giác cũng rất không tệ. Không giống cậu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước kia đều dùng nắm đ.ấ.m nói chuyện, kết quả mỗi lần đều làm đến be bét, đối phương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khóc sướt mướt mà tới nhà, ông nội cười nịnh nọt xin lỗi, mỗi lần đều tức điên.

Còn về chuyện của Hứa Đan lần này, cậu cũng biết không ít.

Bởi cậu luôn lo lắng chị cậu bị bắt nạt, cho nên tuy trên mặt khinh thường nhưng thật ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đều nghe ngóng ràng chuyện túc trường học của cô.

Như Chu Vân Vân cùng với Hứa Đan chút mâu thuẫn, cậu đã sớm biết từ chỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Vương Nhiên và Tôn Minh Minh.

Những lời đồn trong trường học gần đây, cậu biết còn nhiều hơn chị cậu.

Trong việc này, thậm chí không thiếu bút tích của cậu.

Cậu ai chứ?

Lâm Khê nghe xong lời cậu nói vốn định xoa tóc cậu, sau đó lại đổi tay đánh vào vai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu: “Chị cảm ơn lời nịnh bợ của em nhé.”

Tiểu đáp lại ngay: “Không cần khách sáo.”

Lâm Khê:

Bên kia Hứa Đan bụm mặt rời nhà họ Lâm.

Cô ta ở bên ngoài bàng hoàng một hồi, cuối cùng cũng không về lại ký túc xá, nhưng mà bộ dạng như này nên cô ta cũng không muốn về nhà.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 192 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc