GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Đã gần trưa, bà Viên Linh khám xong cho bệnh nhân cuối cùng liền thấy y tá dìu Lý Khinh Diêu đi chầm chậm vào.

“Con sao đấy?” Viên Linh hỏi.

“Không cẩn thận bị trật chân ạ.” Lý Khinh Diêu trả lời. “Trông cậy cả vào thần y Viên đây, tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhất là chữa cho con một ngày đi lại được, hai ngày chạy như bay mẹ nhé.”

“Con chỉ giỏi nằm mơ.” Viên Linh ngồi xuống trước mặt cô, nhìn thấy bùn dính trên mắt chân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186nhăn mày nhăn mặt rút từ bên cạnh ra một đôi găng tay y tế đeo vào tay rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cầm mắt chân của kiểm tra, bảo cử động, rồi lại xoa nắn, đau tới nỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Khinh Diêu la oai oái.

“Không sao, xương vẫn bình thường.” Trước đây, Viên Linh từng học qua xương, nắn xương xoa bóp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 từ một vị thầy thuốc y học cổ truyền nên tay nghề thành thạo.vừa dặnhọc trò © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của mình, vừa xoa bóp khai thông kinh mạch, cho tới khiKhinh Diêu trào nước mắt mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 buông chân ra nói: “Được rồi, con muốn nhanh lành thì mẹ sẽ cho con vài thang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thuốc ngâm chân và thuốc sắc uống, thêm cả thuốc mỡ bôi ngoài, kết hợp nhiều cách. Con biết cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dùng rồi đấy, vài hôm nữa đỡ hơn nhiều. Nhớ, không được nhầm thuốc ngâm chân thành thuốc uống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữa đấy.”

“…Mẹ đừng nhắc đến chuyện này được không ạ?”

Học trò Viên Linh bưng hai món ăn đến, hai mẹ con vừa ăn vừa nói chuyện.

“Thế mấy ngày tới con về nhà không?” Viên Linh hỏi. “Chân con thế này cũng không leo cầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thang được.” Nhà thang máy.

“Vâng ạ.”

Viên Linh cầm đũa lựa đồ trong hộp cơm mấy lần nhưng không cho vào miệng hỏi cô: “Ban © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nãy Trần Phổ chở con tới à?”

“Vâng ạ.”Khinh Diêu tập trung ăn, không ngẩng đầu lên.

Viên Linh thở dài, nói: “Lần sau con bảo thằng tới nhà chơi.”

“Anh ấy không dám đâu.”

“Khổ thân thằng bé, mấy năm nay không ít lần nó đến cửa phòng khám của mẹ nhưng không vào, ngốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 quá đi thôi. Chuyện của Cẩn Thành không phải trách nhiệm của nó, ngược lại, mình còn phải cảm ơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiều ấy chứ.”

“Ai chẳng hiểu lẽ, mẹ nói với anh ấy đi, nói với con ích gì.”

Viên Linh gắp thức ăn, âm thầm quan sát nét mặt củaKhinh Diêu, rất bình tĩnh, không chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thẹn thùng hay rạo rực của người con gái. Viên Linh nói từ tốn: “Giờ Trần Phổcấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trên của con. Bố mẹ cũng chứng kiến thằng trưởng thành. Đẹp trai, khỏe mạnh, hồi trước mẹ hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bắt mạch cho lắm. Ngay thẳng, thông minh, lại còn sống tình cảm. Thằng cũng coi như© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 duyên với nhà mình. sao con cũng chưa bạn trai, haycân nhắc xem nhé?”

“Con không cân nhắc đâu.” Lý Khinh Diêu trả lời nhanh như cắt.

“Sao thế?”

Khinh Diêu cười tủm tỉm, trả lời: “Anh ấy già quá, còn hơi đen nữa.”

Viên Linh: “…”

“Già đâu già! Chênh năm tuổi gọi là già gì! Vừa tròn!” Viên Linh cảm thấy gu thẩm mỹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của mình bị xúc phạm. “Nó cũng không đen, hơn nữa còn không biết hồi trước trắng cỡ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đâu, do phơi nắng nhiều nên mới đen thôi, sau này chắc chắn trắng lại được. Con nhìn vóc dáng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gương mặt của thằng đi, lại còn cậu ấm hiền lành thật thà, sau này con bảo© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi hướng Đông, tuyệt đối không dám đi hướng Tây. Đây quảđối tượng tốt xách đèn lồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng khó tìm được!”

Khinh Diêu đã ăn xong, đậy hộp cơm, mỉm cười: “Mẹ à, mẹ đừng lo chuyện của con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh ấy nữa. Con tự có chừng mực.”

Viên Linh tuy hơi nhụt chí, nhưng quyết không bỏ cuộc: “Nếu con không thích Trần Phổ, thì dạo này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mẹ còn quen mấy cậu tiến y học cổ truyền vừa tốt nghiệp, chuyên môn rất giỏi. Trong đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một cậu ngoại hình ưa nhìn, chỉvài nốt mụn, tính nết cũng rất ngoan ngoãn, con cân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhắc nhé?”

“Con cảm ơn, không cần đâu ạ.”

Sợ bị mẹ tiếp tục giục tìm bạn trai,Khinh Diêu lập tức bắt xe quay về cục.

Viên Linh đứng trước cửa sổ, nhìn theo bóng con gái dần xa. Họ trò đứng cạnh mỉm cười khuyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhủ: “Cô ơi, Diêu Diêu xinh đẹp lại còn giỏi giang. Năm nay em ấy mới hai mươi tuổi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không vội đâu ạ.”

“Cô không vội ôm cháu, bố con bé chưa nghỉ hưu. chỉ…”

“Dạ?”

Viên Linh rất dịu dàng, lại thở dài trong bất lực, cất lời: “Cô chỉ muốn nhìn thấy con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tri âm cạnh, trong lòng con đã khổ lắm rồi. đã mất đi một đứa con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉ mong đứa con này sống bình an hạnh phúc.”

——

Khi Khinh Diêu đến đơn vị, các thành viên trong đội đang bận tối mắt tối mũi, người nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy mắt chân quấn băng, mùi thuốc mỡ nồng nặc còn hỏi thăm vài câu. Khinh Diêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trả lời qua loa rồi ngồi xuống tập trung làm việc.

Chiều nay Trần Phổ không văn phòng, nói bên chi đội gọi đi họp phối hợp.

Chạng vạng tối, thành viên trong đội đã tan làm gần hết, Khinh Diêu vươn vai, vừa định xuống tầng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thì Trần Phổ gọi điện: “Tôi vừa xong việc, em còn văn phòng không?”

“Còn ạ, sao vậy anh?”

“Em tự đi thang máy xuống đây, xe tôi đỗ dưới tầng.”

Trần Phổ họp Sở xong, lái xe về nhanh như bay mới kịp đón Khinh Diêu. Anh sợ người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác nhìn thấy lại lời ra tiếng vào, nên lén lút đỗ xe tại một góc khuất sau cây cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thụ trong sân.

Nhìn thấy Lý Khinh Diêu chống nạng đi ra, bước thấp bước cao, Trần Phổ thức muốn mở cửa xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đón cô, nhưng lại kìm lại. Anh không thể nào cõng ngay dưới lầu đơn vị, thế thì xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xe hay không cũng không khác gì.

Nhìn mãi cho tới khi Khinh Diêu đi đến bên xe, mở cửa ghế sau, bỏ nạng vào trong, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mới thấy nhẹ lòng, dặn dò cô: “Lên xe từ từ.”

Lý Khinh Diêu ngồi vào xe đóng cửa lại, hỏi anh: “Mình đi đâu ạ?”

Trần Phổ khó hiểu nhìn cô: “Về nhà chứ đi đâu nữa.”

Khinh Diêu cùng ngạc nhiên, bởi đi từ đơn vị đến hai tòa nhà họ sống cũng chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mất từ năm đến tám phút. Nhưng thái độ phục vụ của anh chàng này rất tốt, chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng hài lòng, dựa lưng vào ghế: “Cảm ơn anh, anh chu đáo quá à.”

Trần Phổ khởi động xe, bật cười: “Lẽ nào em định lặc về à? Việc nhỏ thôi.”

Nhấn ga một phát liền tới tòa nhà sống.

Khinh Diêu vốn cũng định lấy vài bộ quần áo, về chỗ bố mẹ vài ngày. Mỗi sáng đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm sớm chút, nhờ bố lái xe chở đi được.

Trần Phổ dừng xe, đi vòng đến trước mặt cô, bình thản ngồi xuống: “Lên đây, đành chịu thôi, 6 tầng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 liền.”

Lý Khinh Diêu nhảy lên lưng anh, nếu anh không đứng vững thì đã bịva ngã rồi. cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khúc khích, hai tay anh đỡ thật chắc, đứng dậy, cũng bật cười nói: “Em nhảy thế chả khác nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lợn rừng va phải cây.”

Lần đầu tiên Lý Khinh Diêu bị anh nói móc không biết trả miếng kiểu gì.

Trần Phổ bảo kẹp nạng vào dưới cánh tay anh rồi anh bước chầm chậm lên lầu.

Ráng chiều như cây cọ vẽ, quét từng lớp lên chân trời. Trong cầu thang tối mờ, lên tầng nào đèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm ứng tầng đó bật sáng. Mỗi bậc cầu thang đều đã lắm rồi, hở rất nhiều chỗ, mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tường bong tróc loang lổ, trên những bức tường còn nguyên dán rất nhiều quảng cáo. Trần Phổ không nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện,cũng im lặng, chỉ trong lòng cảm thấy khoảnh khắc này tựa như thước phim tua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chậm.

Đến cửa nhà, Trần Phổ thả xuống, Khinh Diêu cười giả lả: “Hay anh vào trong ngồi một lát, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm ly phê?” Nhà phê mới lạ.

Trần Phổ khẽ xùy một tiếng, còn không buồn nói lời từ chối nghĩa. Anh đút hai tay vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 túi, hỏi cô: “Mai em đi làm lúc mấy giờ?”

Khinh Diêu ngẩn ra một lát, trả lời: “Bình thường bảy rưỡi ạ.”

Trần Phổ gật đầu. “Đúng bảy rưỡi tôi đến đây.” Nói xong anh liền bước nhanh xuống tầng.

Sau khi vào phòng, Lý Khinh Diêu thấy thế này cũng được, sao mấy ngày nữa chân sẽ khỏi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lười dọn về nhà ở. bèn gọi điện cho mẹ nói mình không về nữa.Viên Linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏi lên tầng kiểu gì?

Lý Khinh Diêu im lặng một lát, cười nói lãnh đạo đơn vị thấy con đi nhắc tội quá nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bảo con mấy hôm nay cứ ngủ trong phòng trực bạn, khỏi phải lên xuống tầng cho tiện.

Viên Linh nghe vậy cũng yên tâm.

Sau khi cúp máy Viên Linh, Khinh Diêu cảm thấy Trần Phổ lại nợ một lần nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh phải nói dối với mẹ đấy, biết chưa? Đây một sự hy sinh cực kỳ lớn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hy sinh cả uy tín và nhân phẩm của cô.

Thế là, Lý Khinh Diêu lại ngứa tay, gửi tin nhắn cho Trần Phổ, cô nghĩ ngợi một lát rồi nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 [Đề nghị anh mấy ngày nay mỗi ngày phải tập thể hình thêm một tiếng, không thì cõng không nổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em đâu.]

Trần Phổ đang đặt đồ ăn, nhìn thấy tin nhắn, anh cười khinh, trả lời: [Tôi mà cần? Tôi một tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng ôm được em…] nhập tới đây, Trần Phổ mới thấy không ổn, ăn nói thế này hơi quá đà. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Anh nhìn chằm chằm câu nói này vài giây, xóa hết đi, sửa lại: [Có treo thêm hai bao cát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên người tôi, tôi cũng vẫn cõng được em.]

Lý Khinh Diêu đọc xong liền phì cười, sau đó bỏ điện thoại sang bên cạnh.

Sau khi tắm rửa qua loa, Khinh Diêu ra ngoài, cầm điện thoại lên phát hiện hai tin nhắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 wechat mới.

Là tin nhắn từ cậu bạn học cấp ba Quân Hồng, hai người đã không liên lạc với nhau bảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 năm rồi.

Mã Quân Hồng người gốc Tương Thành, gia đình kinh doanh hai nhà máy, cũng tạm gọi cậu ấm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Hồi cấp ba, cậu tamột người sôi nổi, học lực trung bình, bạn rất nhiều, nhiệt tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trọng nghĩa, rất được lòng mọi người. Khi đó mối quan hệ giữaKhinh Diêucậu ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng khá tốt. Lên Đại học, Quân Hồng theo học Đại học dân lập, nghe nói sau khi tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghiệp liền trở về làm phó giám đốc.

Mấy năm nay, Quân Hồng nhiều lần rủ mọi người tụ tập ăn uống trong nhóm lớp, nhưng Khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Diêu chưa đi bao giờ, cậu ta cũng không @cô. Hai người đều xem đối phương như không khí.

Nhưng hôm nay cậu ta gửi liên tiếp hai tin nhắn riêng cho cô.

[6 giờ tối mai các bạn học Tương Thành tụ tập ăn uống, cậu đi không?]

[Lạc Hoài Tranh đến Tương Thành rồi, làm tiệc tẩy trần cho cậu ấy.]

Lạc Hoài Tranh anh em thân thiết nhất của Hồng Quân hồi đó.

Khinh Diêu cầm điện thoại hồi lâu, nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, gương mặt không chút biểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm.

Một lát sau, trả lời: [Tôi đi.]

—Hết chương 36—

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc