GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 35

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngoại trừ bố mẹ, Trần Phổ là người thứ ba cõng Lý Khinh Diêu.

Người thứ nhất nhiên Cẩn Thành, anh cõng cô từ đến lớn. Khinh Diêu hãy còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhớtấm lưng gầy thẳng tắp của người thiếu niên, bàn tay lúc nào cũng đỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thật vững. Hồi nhỏ Khinh Diêu đã ngủ thiếp đi trên bờ vai anh trai không biết bao nhiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lần. Cho tới hiện tại, vẫn còn nhớ mùi hương trên lưng anh, thể người thiếu niên luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tỏa ra hơi ấm nhẹchút hương phòng, đôi khichút mùi mồ hôi.

Người thứ hai cõng cô, thể được xem mối tình đầu của cô.

Học kỳ hai lớp Mười Hai, nhà trường tổ chức Đại hội Thể dục Thể thao. Khinh Diêu vốn lười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vận động nhưng được cái bật nhảy tốt nên đã đăng ký thi nhảy cao, ai lại bị bong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gân. Khi giáo viên gọi bạn học cõng đến phòng Y tế, Lạc Hoài Tranh không biết từ đâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhảy ra,người đầu tiên trong đám con trai ngồi xuống trước mặt cô.

Lúc ấy, ánh mắt sáng quắc của những bạn nữ xung quanh như muốn nhấn chìm Lý Khinh Diêu. hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 do dự, để Lạc Hoài Tranh cõng thì nổi bật quá, cònlại không thích nổi bật chút nào. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Nhưng Lạc Hoài Tranh đã muốn cõng, còn ai dám tranh với cậu ấy? Lý Khinh Diêu không biết rằng khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó mấy cậu trai thầm thương trộm nhớ cô đã ghen suýt nổ đom đóm mắt luôn rồi.

Nhưng Lý Khinh Diêu một người lanh lẹ, nhanh chóng trèo lên lưng cậu ấy rồi nói: “Cảm ơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lớp trưởng.”

Suy nghĩ của mọi người đượcđính chính ngay lập tức: Ồ, đúng rồi, Lạc Hoài Tranh lớp trưởng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cõng hợp tình hợp rồi.

Nhưng chẳng mấy chốc đã người nhớ ra thế sao lần trước, lần trước nữa, cũng bạn nữ bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bong gân bị ngã, chẳng thấy Lạc Hoài Tranh khom tấm lưng cao ngạo của mình xuống, cậu ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chỉ bảo bạn nam này cõng, bạn nam kia dìu bạn nữ, còn bản thân thì đứng im một bên? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Nhưng Lạc Hoài Tranh đã cõng Khinh Diêu đi xa rồi.

Tấm lưng cậu thiếu niên tấm lưng người thanh niên hoàn toàn khác nhau. Lạc Hoài Tranh khi ấy mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186đã cao một mét bảy mươi tám nhưng lại rất gầy, Khinh Diêu nằm trên lưng cậu, cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy đâu đâu cũngxương sườn cộm người. Hai người cũng không nói chuyện, cậu ấy vốn là người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trầm tính, cònkhi ấy cũng kiệm lời.

Cõng được một đoạn, Khinh Diêu hỏi: “Nặng không? Hay là tớ xuống nhé, tớ nghĩ mình đi được đó.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

“Không nặng!” Cậu trả lời ngay tắp lự, hai ty siết chặt.

Khinh Diêu cúi đầu không nói gì thêm.

Khi sắp đến phòng Y tế, Lạc Hoài Tranh hỏi: “Chuyện lần trước hỏi cậu, cậu đồng ý chứ?”

Khinh Diêu lén lút nhìn trái nhìn phải, không có người, thở phào, mặt lại đỏ bừng, hỏi cậu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Cậu muốn ăn mừng được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, sao lại rủ tớ đi xem phim?”

Thiếu niên cũng úp mở hồi lâu, mới nói: “Vì tớ cảm thấy cậu người phù hợp nhất trong số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 các bạn học.”

Khinh Diêu lấy làm lạ: “Mình hợp cạ hồi nào đấy?”

Thiếu niên thở dài, nói: “Thế cậu đi hay không? Phim hài đấy, chẳng phải cậu bảo cậu thích xem phim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hài nhất à?”

“Thế thì mình đi, cảm ơn lớp trưởng nhé. À quên, còn rủ thêm ai nữa không?”

Thiếu niên im lặng hồi lâu, cho tới khi đi vào trong phòng Y tế, đặt cô lên trên ghế, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mới nói nhỏ như tiếng muỗi: “Mình không rủ người khác được không?”

……

Trần Phổ đã hai mươi chín tuổi rồi, anh cao hơn bất kỳ ai từng cõng cô. Trên thể anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tỏa ra hơi ấm nam tính giống nhưCẩn Thành nhưng bờ vai anh dày rộng, hai cánh tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Khinh Diêu quàng lên cũng vẫn còn dư. Cơ bắp anh săn chắc, xương sống nhấp nhô, nhưng eo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại thon gọn —— Khinh Diêu cảm nhận được.

Khinh Diêu cũng không còn thiếu nữ nhút nhát hướng nội hồi ấy. nằm một lúc, cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rất hài lòng, liền bóp vai anh một cái, khen ngợi: “Thích quá, chắc anh thường xuyên tập thể hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhỉ?”

Không cần Trần Phổ trả lời,lại tự nói với bản thân: “Em cũng muốn tập thể hình, nhưng em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không kiên trì nổi. Công việc bận rộn quá, sao anh tập được hay vậy?”

Trần Phổ không quan tâm đến những lời nhảm của cô, chỉ nói: “Em thể cho tôi một chút sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tôn trọng giữa nam nữ không? Tay để yên đi, đừng bóp lung tung.”

Khinh Diêu khịt mũi, cũng mệt rồi, thế hai tay vòng qua cổ anh từ sau, nghiêng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đầu, tựa đầu vào cánh tay mình, mặt dán vào cổ anh như có như không.

Hơi thở củanhẹ nhàng phả ra, Trần Phổ chỉ cảm thấy một cơn rùng mình nhè nhẹ lan từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 xương cụt lên gáy, giống như số những con bọ đang cắn lung tung trong xương sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mình. Anh nghiến răng chịu đựng, từng bước đi vẫn rất vững. Nhưng bước chân nhanh hơn.

“Vụ án của Lưu Hoài Tín, còn điều tra không anh?” Khinh Diêu hỏi.

Trần Phổ im lặng.

Một tháng trước, tuy rằng họ đã phát hiện một căn phòng trống khả nghi trong tòa nhà cán bộ. Tuy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiên sau khi điều tra, chủ nhà không dấu hiệu khả nghi, cũng không tìm thấy nghi phạm nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khác trong camera an ninh khu vực xung quanh. Trong căn phòng trống không phát hiện DNA, dấu vân tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hay vết máu của Lưu Hoài Tín, không đủ bằng chứng kết luận đây một vụ giết người.

Cuối cùng, vụ án của Lưu Hoài Tín được kết luận tự sát. Đội cảnh sát hình sự vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhiều vụ án khẩn cấp quan trọng hơn, nhân lực hạn, không thể nào dồn sức vào một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vụ án không đầy đủ chứng cứ.

Nhưng Đinh Quốc Cường đồng ý để Trần Phổ mật tiếp tục điều tra vụ án này.

Mấy cuối tuần này, Trần Phổ Khinh Diêu luôn điều tra vụ án này.

Những năm nay, Trần Phổ đã thu thập rất nhiều thông tin hộ dân gia viên Triều Dương bảy năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước, nhưng vẫn có một số hộ thuê không đăng hoặc không liên lạc được, nên không thể thu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thập được thông tin. Lưu Hoài Tín chính một trong số đó.

Hơn nữa, Lưu Hoài Tín không chỉ xóa số điện thoại năm đó,còn xóa sạch hết Wechat, tài khoản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 QQ, nên không tra ra được bất kỳ thông tin nào. Điều này càng khiến Trần Phổ Khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Diêu cảm thấy năm đó Lưu Hoài Tín đã trải qua chuyện đó bất thường.

Camera an ninh bảy năm trước cũng đã không còn. Manh mối duy nhất chính một người hàng xóm© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phòng 201 tòa nhà 17, ngay tầng trên phòng 101, hiện tại anh ta vẫn còn sống đó. Đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 một nhân viên giao hàng khoảng bốn mươi mấy tuổi, tên Trương Minh Dũng. Theo anh ta nhớ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khi đó ba chàng trai trẻ sống tại phòng 101.

Trần Phổ đưa ảnh của Lưu Hoài Tín cho Trương Minh Dũng xem, anh ta nhận ra Lưu chínhmột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong ba chàng trai đó, bởi Lưu Hoài Tín khá đẹp trai nên anh ta rất ấn tượng.

“Hình như các cậu ta cùng làm chuyện đó, cả ngày phòng, không ra ngoài.” Trương Minh Dũng nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại. “Chẳng nhẽ mấy cậu ta hút ma túy hay sản xuất ma túy à?”

Khi hỏi về ngoại hình hai người còn lại, Trương Minh Dũng lắc đầu: “Tôi từng gặp họ hai ba lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cầu thang, hai người đó trông bình thường, tôi không nhớ nữa rồi.”

“Nếu gặp lại hoặc là nhìn thấy ảnh, anh nhận ra không?”

Trương Minh Dũng không chắc chắn.

Họ lại lấy ảnh củaCẩn Thành đưa cho anh ta xem, lần này Trương Minh Dũng trả lời chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nịch: “Chưa từng gặp.”

……

“Tiếp tục điều tra.” Trần Phổ trả lời. “Không chừng ngày nào đó manh mối sẽ xuất hiện.”

“Vâng.” Lý Khinh Diêu nói: “Anh vất vả rồi.”

Khi mới đến đội cảnh sát hình sự, còn khinh thường năng lực của Trần Phổ. Khi bản thân thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sự tham gia vào vụ án, cô mới nhận ra tìm kiếm một người bảy năm trước chẳng khác nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186kim đáy biển. Hơn nữa đội cảnh sát hình sự cũng không ngồi không, lúc ấy điều động nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người đến vậy, bỏ ra nhiều công sức nhưng vẫn không tìm được, chứng tỏ hy vọng vô cùng mong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 manh.

Trần Phổ ràng biết hy vọng mong manh, nhưng anh đã dành gần như cả tuổi trẻ của mình vì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người bạn anh cô.

Lời an ủi hiếm hoi của làm Trần Phổ rất bất ngờ. Anh mỉm cười, cúi đầu khiến chiếc cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 càng trở nên thon dài mềm mại hơn, anh bình thản trả lời: “Có gì đâu.”

Khinh Diêu thổi khẽ vào cổ anh.

Trần Phổ cứng ngắc từ đầu tới chân: “Em nằm im cho ông!”

Cuối cùng vất vả đến được bên cạnh xe cảnh sát. Đây vốnnhiệm vụ hỗ trợ điều tra, Đội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hai không chịu trách nhiệm chính, còn bắt được tội phạm, vậy xong việc rồi. Những chiếc xe khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã đi gần hết rồi.

Trần Phổ một tay đỡ Lý Khinh Diêu, tay còn lại mở cửa xe rồi mới đặt xuống. Lý Khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Diêu ngồi xuống hàng ghế sau, Trần Phổ lại nhìn mắt chân của cô, sưng hơn so với lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trước. Anh đóng cửa xe, đặt giày tất trong tay xuống ghế phụ rồi mới lái xe.

“Không về cục nữa.” Lý Khinh Diêu nói: “Anh chở em đến phòng khám Viên Linh số 222 đường Ngân Sơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đi, mẹ em đó. Mẹ chữa cái này nhanh lắm.”

Trần Phổ đang khởi động xe chợt khựng lại, rồi nhấn ga.

——

Hồi học trưởng cảnh sát, Trần Phổ từng đến nhà Khinh Diêu ăn cơm vài lần. Nhưng không biết do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh và Lý Khinh Diêu không duyên hay học sinh giỏi cấp ba quá bận rộn nên hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chưa gặp nhau lần nào.

Trong ấn tượng của Trần Phổ, mẹ Lý, cũng chính người mở phòng khám Viên Linh, một người phụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nữ thanh tú, đeo kính gọng vàng, trông rất trí thức. nói chuyện nhẹ nhàng từ tốn, đôi khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn rất hài hước. Giống như bố Lý, bà khiến Trần Phổ cảm thấy rất thoải mái. Hai vợ chồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không chỉ thường xuyên chuẩn bị những bữa ăn thịnh soạn cho hai sinh viên trường cảnh sát, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bà Viên Linh còn chuẩn bị quà đáp lễ mỗi lần Trần Phổ mang quà đến. Sau này Trần Phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dứt khoát đến tay không, tránh mang đến gánh nặng cho người ta. Nhưng lần nào về, Viên Linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng tặng anh trái cây, hoặc thịt tự kho, đảm bảo rằngCẩn Thành cái gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh cũng cái đó.

Đến cả bố Trần Phổ, lần nhìn thấy những món quà này, ông cũng phải khen tuy gia đình này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điều kiện không bằng gia đình anh, nhưng rất lịch sự cốt cách.

Món ăn Trần Phổ thích ăn nhất thịt kho bốnấu,còn cả món thịt xào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đậu phụ khô của bà Viên Linh. Lần nào Cẩn Thành cũng giành ăn với anh những miếng cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cùng. Trần Phổ vốn người kiệm lời, chuyện cũng thích giấu trong lòng. Một hai lần đầu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh còn âm thầm quan sát xemCẩn Thành sống với hai người họ thế nào, cuối cùng anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 rút ra kết luận —— Cẩn Thành quả thật không bao giờ phải chịu thiệt khi lớn lên trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gia đình này, hai người họ xem cậu ấy như con ruột.

Lúc ấy Trần Phổ mới ngoài hai mươi, cũng từng nảy ra suy nghĩ kỳ lạ —— Nếu sau này mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cưới con gái người ta, thì sẽ thành thông gia, cũng xem như một nửa là con ruột rồi. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghĩ tới việc con gái nhà người ta còn đang học Trung học, anh bất giác cười.

Hai người chênh nhau năm tuổi, thế người ta lại thành cô vợ nhỏ, không được không được, anh tự biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bản thân tính công tử, không đủ kiên nhẫn dỗ dành người khác nên lập tức từ bỏ ý định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 này.

Sau này Cẩn Thành xảy ra chuyện, Trần Phổ từng suy nghĩ rất nhiều lần, anh muốn đến thăm bố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mẹ Lý, nhưng không biết tại sao nhiều lần lái xe đến gần phòng khám Viên Linh hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ngoài khu nhà nhà họ Lý, anh lại không thể mở được cánh cửa xe nặng trịch đó.

——

Thấy Trần Phổ im lặng đi hẳn, Khinh Diêu đã hiểu,âm thầm thở dài, hỏi anh: “Mấy năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nay, những món quà đắt đỏ không ghi tên người gửi được gửi đến vào mỗi dịp lễ Tết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh gửi đúng không?”

Trần Phổ không nói.

Trước đây, Khinh Diêu vẫn còn chưa thể xác định người gửi bưu kiện ai, nhưng sau khoảng thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gian tiếp xúc với Trần pHổ, đã chắc trăm phần trăm người gửi anh.

“Thực ra anh thể tới thăm bố mẹ, bố mẹ gặp được anh chắc chắc sẽ mừng lắm.” Khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Diêu nói.

Trần Phổ bật cười, nụ cười ấy chất chứa sự dịu dàng hiếm thấy, anh nói: “Thôi, tôi đưa em đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cửa, em hỏi thăm giúp tôi nhé. Khi nào tìm được anh trai em, tôi lại tớicửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhà em vậy.”

Mũi Khinh Diêu cay cay, lẩm bẩm trong miệng: “Đồ nhát gan.”

Trần Phổ đã nghe thấy nhưng không nói gì, mở cửa xe rồi vòng lại lấy giày tất, dìu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến trước cửa kính phòng khám, nhìn thấy y bên trong đi ra, anh đặt giàytất xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đất rồi quay đầu rời đi.

—Hết chương 35—

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 35 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc