GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lần đầu tiên Trần Phổ biết rõ có người theo đuổi mình là vào năm lớp Tám.

Cô gái đó một gái xinh đẹp, trông rất ngọt ngào, nho nhã thanh tú, rất nhiều bạn nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong lớp thích ấy.ấy ngồi phía trước Trần Phổ, thường hay mang đồ ăn ngon cho anh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Mỗi lần Trần Phổ chơi bóng rổ, ấy và bạn đều đừng bên mép sân xem. Trần Phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không làm được bài thi,ấy sẽ đưa đáp án cho anh, nhưng Trần Phổ không chịu chép. Sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chuyện đó chứng minh anh rất sáng suốt, bởi điểm thi của gái đó còn thấp hơn cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh.

Trong lớp lời đồn ấy thích anh. Ban đầu, Trần Phổ không quan tâm, cho tới ngày Lễ Tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhân năm lớp Tám. Sau khi tan học, nhân lúc không người, ấy đã tặng Trần Phổ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hộp chocolate.

Mặc Trần Phổ —— đại ca toàn khối khi đó trai đầu gỗ cũng hiểu ra ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gái ngay. Anh gần như không cần nghĩ ngợi, đáp lại ngay tắp lự.

Ba chữ dứt khoát: “Tôi không cần.”

Rồi nghênh ngang bỏ đi.

Đương nhiên sau đấy nghĩ lại, trong lòng Trần Phổ vẫn thấy lo lắng nhưng thật sự không nhiều. Sau khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tan học đi chơi bóng rổ với anh em, chẳng mấy chốc anh đã quên béng chuyện này.

Chỉ để lại cô nàng xinh đẹp nằm sấp trong lớp khóc nức nở, còn hai người bạn ngồi cạnh phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 liên tục an ủi gái. Ngày hôm sau, gái liền kiếm cớ đổi chỗ ngồi, cách xa cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đồ bụng dạ lạnh lùng như anh.

Mấy năm sau, Trần Phổ đã trải qua kha khá chuyện: Con gái trường khác huýt sáo trêu anh trên đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tan học về, bị anh lườm cháy mặt; Trên đường đến nhà vệ sinh nam, mấy gái nhìn anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cười khúc khích rồi đỏ mặt bỏ chạy. Trần Phổ đang mắc tiểu càng bực mình hơn. Cũng khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tìm thấy vài bức thư tình trong hộc bàn, anh còn không dám mở ra nhìn, sợ bị các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gái theo đuổi, cũng sợ làm bọn họ khóc. ràng anh chẳng làm cả, giống ong bướm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lắm không bằng. Trần Phổ thẳng tay xét nát, vứt vào các thùng rác khác nhau, tránh có người© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186ghép chúng lại, thế thì các cô gái ấy sẽ xấu hổ lắm. Nhưng anh xé quá to tiếng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khiến tất cả mọi người đều chung ấn tượng —— Đại ca Trần Phổ là người đẹp lạnh lùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cực kỳ khó chinh phục.

Năm lớp Mười Một, Trần Phổ gặp được gái thứ hai theo đuổi anh ràng. Cô gái ấy rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đáng yêu, tính cách hướng ngoại, thân thiết với rất nhiều bạn học trong lớp, cũng quen Trần Phổ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186ấy thường thích nói chuyện với Trần Phổ, hay rủ anh đi chơi, còn muốn chơi chung tụ với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đám bạn lưu manh của anh. Trần Phổ đã nhận ra, nhưng anh không thích kiểu con gái này nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cố hết sức tránh.

gái rất thông minh, nhanh chóng nhận ra. Lại lần, nàng cứ nằng nặc đòi theo anh© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mấy bạn nam khác đi đá bi-a, còn nài nỉ anh dạy mình, mấy người anh em đều cười rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lánh đi. Nhưng Trần Phổ thật sự không thể dạy cô được, buột miệng thốt ra một câu trẻ trâu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Không dạy. Tôi chỉ dạy bạn gái tôi thôi.”

gái cầm cây cơ, nhìn chằm chằm vào quả bóng trắng tròn đang lăn: “Vậy cậu thấy tớ được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không?”

“E không được.” Trần Phổ gập người cúi đầu thúc cây cơ, quả bóng trắng đẩy quả bóng đen vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lỗ rất chuẩn xác. “Cậu không phải mẫu người tôi thích.”

“Cậu thích mẫu người thế nào?”

Trần Phổ nghĩ đến thành tích bên tám lạng đàng nửa cân của mình và cô gái, tung đòn kết liễu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 “Tôi thích con gái học giỏi.”

gái tức giận: “Giỏi cỡ nào?”

Trần Khẩu buột miệng nói: “Top hai mươi toàn khối.”

nhiên sau khi câu nói này lan truyền, những gái xếp top 20 toàn khối đều Trần Phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như tà, nhưng đấy chuyện sau này.

Nhưng câu nói của Trần Phổ cũng không hoàn toàncái cớ. Hồi học Trung học, cô gái duy nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh từng hảo cảm chínhmột học sinh giỏi. Đó năm lớp Mười, lần duy nhất anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 làm bài xuất sắc trong kỳ thi tuyển được cơ hội tham gia kỳ thi học sinh giỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Toán cấp thành phố. Vốn các môn Toán Hóa của Trần Phổ cũng rất tốt. Người đứng đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 toàn thành phố trong kỳ thi đó một cô gái trường khác. gái ấy rất thanh tú, làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bài thi cực kỳ xuất sắc, cũng rất bình tĩnh khi lên bục nhận giải. Khi ấy Trần Phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã trúng tiếng sét ái tình, một câu nói thế này: “Đàn ông quyến rũ nhất khi tập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trung vào sự nghiệp.” nhưng Trần Phổ cảm thấy câu nói này cũng rất hợp với phụ nữ. Sau này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 anh còn lén lút đến cổng trường người ta ngó nghiêng vài lần. Về sau, Trần Phổ nghe ngóng được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gái đó năm lớp Mười Hai sẽ tham gia Olympic toàn quốc, nếu không bất ngờ thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sẽ được tuyển thẳng vào Đại học Bắc Kinh hoặc Thanh Hoa. Sau khi thất vọng một hồi, anh cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 dần buông xuôi.

Trời không cho hai người chung đường, Trần “thánh tình” cho rằng, nếu thích ấy thì cứ âm thầm dõi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 theo ấy tung cánh bay cao thôi.

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, bỏ qua đoạn tình sử yêu thầm ngượng ngùng thầm kín ấy, Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Phổ vẫn kinh nghiệm nhất định khi con gái tỏ tình theo đuổi. con gái hướng nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hay hướng ngoại, nói thẳng hay bóng gió, nếu trong lòng ấy tình cảm thật sự, gương mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186ấy nhất định đỏ bừng, đôi mắt sáng ngời. Đôi mắt ấy chất chứa chờ mong, cũng cất giấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bao nỗi buồn. Đó là nỗi lòng mềm mại nhất của mộtgái, tai ngược đến mức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chặn bạngóc bàn bi-a, suýt nữa động tay động chân, thì trong ánh mắtấy vẫn luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ẩn chứa nỗi lo được lo mất.

NhưngKhinh Diêu lại khác hoàn toàn.

Miệng buông những lời bỡn cợt nhất, đặt chân vào lãnh địa của anh, trong công việc hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trong cuộc sống. Lúc nào cũng tỏ ra hân hoan như muốn lao vào lòng anh ngay lập tức, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhưng trong mắt cô hoàn toàn không có chân tình, thờ ơ dùng lại mấy trò rích. Trần Phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhắm mắt cũng biết những lời “mất nết” của chỉ nói cho vui mà thôi.

Trần Phổ cũng không ngu đến mức tin rằngthật sự ý với anh. Ban đầu, anh cũng băn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 khoăn mất mấy ngày, tại sao Lý Khinh Diêu cứ thích nổi điên với anh. Sau này dần dần anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng không muốn quan tâm nữa.

Chỉ nghịch ngợm thôi.

Chẳng qua mộtgái trẻ trung giỏi giang như cô, không nhiều chân tình, nên lấy việc trêu ghẹo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người ta làm thú vui. Nể mặtCẩn Thành, anh không thèm chấp cô.

Nói thật, tiếp xúc với nhau hơn một tháng, nếu một ngày nào đó Khinh Diêu không nổi điên, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lại thấy không quen!

——

Chiều hôm hẹn tụ tập với bạn học cấp ba, Lý Khinh Diêu vừa tan làm liền nhận được tin nhắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 của Trần Phổ: [Chỗ cũ]

Khinh Diêu đi từ từ xuống lầu, xe Trần Phổ vẫn đỗ dưới gốc cây góc sân. chống nạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bước tới, cửa xe. Cánh cửa xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt lạnh nhạt của Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Phổ: “Đợi tôi khiêng em lên à? Lên xe.”

Anh đã khởi động xe, xung quanh đông người qua lại, Khinh Diêu đành phải ngồi vào ghế sau tạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã.

Trần Phổ lái xe ra khỏi sân, nét mặt cũng dịu hơn, anh hỏi cô: “Chúng ta ăn ngoài, hay đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em về gọi đồ ăn ngoài?”

“Hôm nay em đã hẹn ăn uống cùng bạn học cấp ba rồi, anh thả em xuống phía trước được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em bắt xe đi.”

Trần Phổ hơi ngạc nhiên, chung quy đây lần đầu anh nhìn thấy nàng ru nhà tham © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 công tiếc việc ngang ngửa mình hoạt độnghội. Nhưng anh vốn người biết chừng mực, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 hỏi nhiều, chỉ nói rằng: “Để tôi đưa em tới đó luôn.”

Khinh Diêu theo phản xạ nghĩ lại tiết kiệm được mười lăm tệ rồi, nhưng miệng thì nói: “Thế thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 em ngại lắm.”

Trần Phổ chẳng buồn để tâm đến câu nói khách sáo vờ vịt của cô, nói ngắn gọn: “Địa chỉ.”

Nói mới nhớ, địa điểm Quân Hồng đặt lại nơi Trần Phổ rất quen thuộc Hải sản Châu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Ký. Trần Phổ thường đặt đồ ăn chỗ họ, còn mời đồng nghiệp đến đây ăn vài lần, vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 còn kha khá tiền trong thẻ thành viên.

Trần Phổ thành thạo đỗ xe, nơi đông người anh ngại bế cô, bèn dìu bước vào cửa xoay. Lý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Khinh Diêu nói: “Em tự vào được, anh cứ về đi.”

Trần Phổ không trả lời, trong số những nhân viên quản khách hàng mặc vest đứng tại sảnh, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 người mỉm cười bước tới: “Sếp Trần tới đấy à, hôm nay mấy người ạ? Hình như tôi không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thấy anh đặt phòng trước.”

Trần Phổ xua tay, nói: “Hôm nay tôi không ăn, tôi đưa bạn tới.” Rồi lại hỏi Lý Khinh Diêu: “Phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nào?”

Khinh Diêu nhìn Trần Phổ như cười như không, anh bỏ “mác” cảnh sát, thì trông cũng giàu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhàn nhã đấy chứ. Cô nói: “2015.”

Lúc này quản khách hàng cũng nhìn thấy chiếc nạng trong tay Lý Khinh Diêu gạc quấn trên chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cô, lúng túng nói: “Xin lỗi cô, chúng tôi không thang máy.”

Nhà hàng này chỉ hai tầng, diện tích mỗi tầng rất rộng, bên cạnh cầu thang xoắn ốc to, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nguy nga lộng lẫy, cùng sang trọng, nhưng lại khôngthang máy.

Trần Phổ nói với quản khách hàng: “Không sao, anh cứ làm việc đi.” Sau đó anh cầm nạng trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay Khinh Diêu, đổi tay giữ chặt cánh tay cô, nói: “Đi thôi, món ăn sắp nguội rồi đấy.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Khinh Diêu ngửi được mùi chua chát trong giọng nói của anh. vốn định bảo không cần anh đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 lên, nhưng rồi lại thôi. một tay bám tay vịn cầu thang, tay còn lại để anh đỡ, trông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 y như một cụ già. Cầu thang cắt góc chưa đẩy bốn mươi bậc, đã chê tận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ba bốn lần, chốc thì trách anh đi nhanh, khi thì chê tay anh giữ quá chặt. Tiểu Trần tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đến bật cười, nhưng khi quay sang nhìn thấy vẻ thích chí trong mắt cô, anh thầm chửi “mẹ kiếp”, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nhưng vẫn nhẫn nhịn chịu thương chịu khó tiếp tục làm nạng hình người.

Khoảng trống nhỏ đối diện cầu thang đặt vài chiếc ghế phabàn uống nước, dành cho khách hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 nghỉ ngơi hoặc hút thuốc lá, bên cạnh một dãy phòng riêng. hai người đàn ông đang đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đó, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn.

Một người trong số họ Quân Hồng. Mặc đã bảy năm trôi qua, anh ta mặc áo© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mi quần tây, ngoại hình khí chất cũng trưởng thành rất nhiều, nhưngKhinh Diêu vừa nhìn đã nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra anh ta ngay.

Một người đàn ông khác mặc áo phông cổ tròn và quần thể thao dài màu đen, để lộ cánh tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gầy săn chắc. Anh cắt đầu bằng ngắn củn, da cũng đen hơn trước, vóc dáng cao lớn hơn. Trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 tay anh kẹp một điếu thuốc giống Mã Hồng Quân, nhưng khi nhìn thấy Khinh Diêu, anh đã để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 điếu thuốc xuống.

Khinh Diêu không ngờ mình lại gặp được Lạc Hoài Tranh vào lúc này.

nghĩ rằng sau khi Trần Phổ đi, vào trong phòng riêng, gặp gỡ bạn cũ, nói chuyện giao, rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 mới gặp lại anh, tự nhiên, bình tĩnh xa cách. Nhưng khi khoảnh khắc ấy đến thật, bảy năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 sau, một lần nữa nhìn thấy Lạc Hoài Tranh bằng da bằng thịt đứng trước mặt mình, trái tim © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như bị một bàn tay hình bóp chặt, nặn ra những giọt nước đắng.

Đối mặt với ánh mắt phức tạp của hai người, Khinh Diêu theo bản năng giật cánh tay khỏi tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Trần Phổ: “Cảm ơn anh đã đưa em lên đây, anh về trước đi nhé.”

Đây lần đầu tiên Trần Phổ nhìn thấy nụ cười miễn cưỡng, mất tập trung của cô. Anh cũng nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 ra lòng bàn tay cô đã lấm tấm mồ hôi. Trần Phổ bình tĩnh thả tay ra, giọng điệu vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 như bình thường: “Em tự vào trong phòng riêng được không?”

“Không thành vấn đề.”

Trần Phổ gật đầu, đưa nạng cho cô: “Thế tôi về đây, lát nữa nếu không xuống cầu thang được thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 gọi nhân viên phục vụ tới đỡ.”

Khinh Diêu không còn lòng dạ nào nhìn anh: “Vâng.”

Trần Phổ lại ngẩng đầu nhìn hai người kia, cuối cùng nhìn gương mặt Lạc Hoài Tranh. Nhưng Lạc Hoài Tranh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 không phát hiện ra, ánh mắt Lạc Hoài Tranh chỉ dán mắt vào Khinh Diêu. Một người đàn ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trưởng thành nhưng vành mắt lại ửng đỏ.

Trần Phổ quay người xuống lầu.

Khi Khinh Diêu bước đến, khuôn mặt đã bình tĩnh trở lại, nở nụ cười nhạt: “Mã Quân Hồng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Lạc Hoài Tranh, lâu rồi không gặp nha.”

Quân Hồng cười khẩy, nói: “Chủ yếu chị Diêu đây bận rộn quá, làm cảnh sát nhân dân, bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 thường muốn mời cũng không mời được. Hôm nay chúng tớ tổ chức tiệc tẩy trần cho Lạc Hoài Tranh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cảm ơn cậu đã nể mặt nhé.”

Câu nói này rất đúng mực lịch sự, Khinh Diêu đành mỉm cười: “Đâuđâu. Những bạn khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đã đến chưa?”

Quân Hồng: “Bốn, năm người đến rồi.”

“Thế tớ vào trước đây.” Nói xong, hai người chưa kịp đáp lời thìKhinh Diêu liền đi vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phòng riêng. muốn bước đi thật ung dung, nhưng thực tế lại phũ phàng, tiếng nạng kêu “cộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cộc cộc” trên mặt đất, chân phải đang quấn băng xỏ dép lê, chỉ thể bước từng bước một. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186

Quân Hồng Lạc Hoài Tranh nhìn theo bóng cô,Quân Hồng huých Lạc Hoài Tranh, thì thầm: “Đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đực ra đấy làm gì? Dìu người ta vào đi chứ. Người đàn ông ban nãy chắc không phải bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 trai cậu ấy đâu, hai người họ khách sáo lắm.”

Lạc Hoài Tranh quát khẽ: “Yên đi.”

Hồng Quân nói: “Hình như cậu ấy bị thương nặng lắm đấy, lên cầu thang còn phải nhờ người đỡ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 chắc chắn bị thương trong lúc làm việc, nhưng hôm nay vẫn tới, cậu nghĩ nể mặt ai? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Chao ôi, hồi xưa chị Diêu nũng nịu lắm, thương thật đấy. Tớ nhớ ra rồi, phía trước còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bậc thang đấy, không biết ấy có quen đường chỗ này không, lỡ ngã một cái thì toi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 Thôi, tớ đi vệ sinh đây.” Mã Quân Hồng nói rồi liền đi vào nhà vệ sinh thật.

Một mình Lạc Hoài Tranh đứng tại chỗ.

Trước mặt hành lang lấp lánh ánh đèn, im ắng sâu hun hút. Khinh Diêu quay lưng về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 phía anh, đang bước tập tễnh cách anh chưa đến mười mét.trông vẻ cao hơn một chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 so với hồi cấp ba, nhưng vẫn thấp hơn anh nửa cái đầu. Vóc dángcử chỉ của© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 cũng đã khác xưa. Trước đây, nằm được thì chắc chắn không ngồi ngồi được thì còn lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 đứng, chỉ thích lười biếng. Bây giờ, phải chống nạng, vóc dángtuy gầy nhưng vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 toát lên sự lạnh lùng đặc trưng của cảnh sát.

Anh một cái biết.

Cuối cùng Lạc Hoài Tranh vẫn không bước tới, anh chỉ im lặng nhìn đi đến cuối hành lang, xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 bậc thang, vào phòng riêng. Cho tới khi điếu thuốc cháy bỏng tay, anh mới cúi đầu ném điếu thuốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.186 vào gạt tàn, từ từ đi về phía phòng riêng.

—Hết chương 37—

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng full, Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng online, read Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng, Đinh Mặc Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Đợi Tới Khi Ve Xanh Rơi Rụng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc