GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Phủ Thụy vương.

Sau bữa tối, Lưu công công đẩy xe lăn đưa Tiêu Triệt đi dạo trong hoa viên. Người hầu cầm đèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lồng dẫn đường phía trước.

Lưu công công nói: “Chủ tử, ngày mai để thần y bắt đầu chữa bệnh nhé.” Hôm nay chủ tử chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhắc đến chuyện thần y, nhìn qua chẳng có vẻ sốt sắng.

Tiêu Triệt bình thản đáp: “Ông ấy bảo không chữa được.”

Lưu công công: “Thần y đương nhiên tài nghệ của thần tiên, lão tin ông ấy nhất định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể chữa khỏi.”

Tiêu Triệt vô thức bóp nhẹ lên đôi chân không còn cảm giác: “Không ngờ ngươi cũng biết chuyện thần tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đấy.”

Lưu công công: “…”

Nói vậy thì ông chẳng biết đáp sao cho phải.

Lưu công công khụ một tiếng lẩm bẩm, nhưng lại vừa đủ để Tiêu Triệt nghe thấy: “Thẩm công tử mời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người đến chữa bệnh, chẳng lẽ không chữa bệnh lại nuôi không ông ta như thế sao? Lãng phí lương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thực quá.”

Tiêu Triệt lạnh lùng nói: “Hay ngươi đến phủ Quảng Bình hầu làm tổng quản đi.”

Lưu công công ngậm miệng.

Ông không muốn đi theo gót xuân Sơn đâu.

Sau khi đi dạo hai vòng quanh hoa viên, trời đã khuya, Lưu công công liền đẩy Tiêu Triệt quay về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chính viện.

Không biết từ lúc nào mà sương đã giăng kín. Lưu công công lấy tấm chăn mỏng từ tay người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hầu đi theo rồi đắp lên chân Tiêu Triệt.

Chứng bệnh chân này kỵ nhất lạnh ẩm.

Trong màn đêm, một bóng người hiện lên, đó Mộc Hạ trong bộ đồ đen.

Nhìn thấy Tiêu Triệt, bước chân Mộc Hạchút do dự, nhưng cuối cùng vẫn đi đến gần, quỳ phịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống đất cúi đầu nói: “Thuộc hạ đã theo Thẩm công tử đến trang viên bên ngoài kinh thành của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khánh vương gia, rồi tìm thấy Tiểu Diệp Tử đó.”

“Tiểu Diệp Tử?” Lưu công công kinh hãi, “Hắn vẫn còn sống sao?”

“Đúng vậy.” Mộc Hạ đáp, “Thuộc hạ đã đưa hắn về rồi.”

“Tiểu Diệp Tử?” Tiêu Triệt nheo mắt, “Tiêu Hoằng lại dám giấu hắn sao? Đi thôi, đi xem thử.”

Lưu công công đẩy Tiêu Triệt tiến về phía trước, nhưng Mộc Hạ vẫn quỳ tại chỗ không nhúc nhích.

Lưu công công nghi hoặc nhìn hắn, chuyện thì cứ kểđược rồi, sao tự dưng lại quỳ? Trước đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đâu cái lệ cứ nói quỳ như thế này, chẳng lẽ gần gũi với Xuân Sơn quá nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 học theo?

Mộc Hạ quỳ dưới đất, bỗng nhiên hiểu được cảm giác của Xuân Sơn.

Nếu Xuân Sơn đây thì người quỳ sẽ không phải hắn rồi.

“Chủ tử…” Mộc Hạ không biết làm sao mở lời về chuyện mình đã bắt một được hai, “Thuộc hạ…”

“Vân Dực…”

Giọng nói quen thuộc vang lên, có người bước ra từ tầng tầng lớp lớp sương mù. Y vận áo trắng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong màn sương đêm càng thêm nổi bật, trên mặt cũng vẻ khó hiểu: “Vân Dực à, nếu muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gặp ta thì cứ sai người báo tin là được rồi, sao phải phiền đến Mộc Hạ đi cướp ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế này.”

“Mới có một ngày không gặp, Vân Dực, ngươi bám dính ta quá đấy.”

Mộc Hạ ngẩng đầu kinh hãi nhìn Thẩm Yến, gương mặt luôn tươi cười của hắn nhăn lại một đống: Ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang nói bậy bạ cái gì thế???

“Cướp ngươi?” Tiêu Triệt nheo mắt nhìn người trong màn sương có chút mờ ảo kia.

“Đúng vậy.” Thẩm Yến bước thêm vài bước, đứng trước Tiêu Triệt rồi thở dài, “Mộc Hạ cũng vậy, nói ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn gặp ta được rồi, vậy hắn không nói lại còn ra tay bắt ta. đã bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta rồi thì thôi đi, ta vừa hay gặp được Tiểu Diệp Tử, nên nghĩ chắc ngươi cũng muốn gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn, liền đưa hắn đến đây.”

“Vân Dực, phải ta rất chu đáo không?”

Mộc Hạ: “???”

Tiêu Triệt mở tấm chăn trên đùi, phủ kín hai chân rồi mới nhìn sang Mộc Hạ: “Thật không?”

Mộc Hạ: “…Chắc là… vậy.”

Thẩm Yến nhún vai, liếc nhìn Mộc Hạ bằng vẻ chán ghét: “Mộc Hạ miệng lưỡi vụng về, sau này phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sửa lại, không như Xuân Sơn, Xuân Sơn nói ngươi bảo hắn bảo vệ ta, Vân Dực, ta thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất cảm động đấy.”

Lưu công công: “…”

Mộc Hạ: “…”

Xuân Sơn ẩn sau tàng cây: "......”

“Chuyện này xảy ra bao lâu rồi?” Tiêu Triệt hỏi.

“Chuyện gì?” Thẩm Yến ngẩn ra.

Tiêu Triệt xoay xe lăn tiến về phía trước, lúc đi ngang qua y thì nói: “Là tạm thời, hay ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cố tình giả điên trước mặt ta?”

Thẩm Yến xoay người đi theo, thở dài: “Vân Dực, sao ngươi thể nghĩ vậy chứ? Trên đời này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ai chân thành hơn ta đâu?” Y mới không điên ấy, hiện giờ không ai bình thường hơn y nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Triệt chẳng buồn để ý đến y, chỉ nói với Mộc Hạ: “Đưa ta đi gặp Tiểu Diệp Tử.”

Thẩm Yến vội vàng đi theo.

*

Trong địa lao của phủ Thụy vương, Tiểu Diệp Tử đã bị dội nước cho tỉnh. Nhìn thấy Thẩm Yến đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đối diện, hắn ngỡ ngàng: “Thẩm công tử, đã xảy ra chuyệnvậy?”

Không cần Thẩm Yến lên tiếng, ngay sau đó Tiểu Diệp Tử liền nhìn thấy Tiêu Triệt đang ngồi không xa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Sắc mặt của Tiểu Diệp Tử lập tức trở nên trắng bệch, lúc này hắn mới nhận ra mình đã rời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khỏi trang viên của Khánh Vương gia, bị đưa đến một nơi hoàn toàn xa lạ.

“Tam… Tam hoàng tử…” Giọng Tiểu Diệp Tử run rẩy, cả đồng tử cũng rung lên.

Trên đường đến đây, Xuân Sơn đã kể hết mọi chuyện cho Tiêu Triệt nghe. Lúc này Tiêu Triệt chỉ lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lùng nhìn Tiểu Diệp Tử, nói: “Ngươi đã sống, năm năm qua sao không đến gặp ta?”

“...Nô tài… tài…” Tiểu Diệp Tử giọng run lẩy bẩy, “Nô tài sợ Vương gia sẽ giết tài…”

“Sợ ta giết ngươi, nhưng lại nói sự thật cho Thẩm Yến, ngươi định làm gì?”

Tiểu Diệp Tử nuốt nước bọt: “Năm đó, quý phi nương nương bất nhân, tài ôm hận trong lòng, đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc công tử hồi kinh, tài mới nghĩ mượn hội này…”

“Vậy sao?” Tiêu Triệt lãnh đạm, “Những lời này là Khánh vương dạy ngươi phải không?”

“Không… không…” Tiểu Diệp Tử vội vàng lắc đầu, “Không liên quan đến Khánh vương, ngài ấy đã cứu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tài, còn tìm đại phu cho tài chữa bệnh…”

“Nô tài thật lòng muốn báo sự thật cho Thẩm công tử…”

Tiểu Diệp Tử đưa ánh mắt cầu cứu về phía Thẩm Yến, Thẩm Yến liền dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi cũng biết mà, điện hạ của chúng ta người lương thiện nhất, sẽ không làm ngươi đâu.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Người lương thiện nhất!!!

Lưu công công, Mộc Hạ, Xuân Sơn đồng loạt bĩu môi. Làm sao y thể nói ra điều đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208mặt không đổi sắc như vậy chứ?

Người lương thiện nhất chống tay lên trán, ra hiệu cho Mộc Hạ: “Chặt ba ngón tay của hắn trước.”

Mộc Hạ nhận lệnh tiến lên.

“Công tử, công tử…” Tiểu Diệp Tử sợ hãi lùi lại, hét lên: “Công tử cứu mạng…”

“Sao lại như vậy chứ…” Thẩm Yến cau mày, vội vàng tiến về phía Tiêu Triệt, vừa đi vừa nói, “Vân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Dực, ngươi thật tàn nhẫn, cảnh tượng này máu me quá, sẽ làm ngươi sợ đấy, để ta che © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt cho ngươi.”

Nói rồi, y đã đến gần Tiêu Triệt, đưa tay lên định che mắt hắn.

Hương thơm nhẹ nhàng của lá trúc thoang thoảng quanh mũi, Tiêu Triệt giơ tay nắm lấy tay y, ngăn lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hành động đó.

Cảm giác lành lạnh.

Tay Tiêu Triệt lạnh, tay Thẩm Yến cũng lạnh.

Tiêu Triệt khựng lại rồi hất tay Thẩm Yến ra, lạnh lùng quát: “Ra ngoài.”

Thẩm Yến nhìn hắn, mím môi: “Ta không.”

Tiêu Triệt cũng không thèm nhìn y, gọi: “Xuân Sơn.”

Xuân Sơn liền bước lên, cưỡng chế nắm lấy tay Thẩm Yến, đẩy y ra khỏi địa lao.

Thẩm Yến ngồi trước cửa địa lao, chống cằm nhìn trời đêm, tiếng hét đầy đau khổ của Tiểu Diệp Tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ bên trong vọng ra.

Y thực ra rất không chịu nổi cảnh này, nhưng người đã từng chết một lần, nếu lòng không mạnh mẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn thì chỉ làm hại những người bên cạnh.

Thẩm Yến khẽ thở dài, nói với hệ thống: “Vân Dực lại nắm tay ta rồi đấy.”

Hệ thống: “Là hất tay ngươi ra.”

Thẩm Yến: “Ngươi nói nắm tay được hay không?”

“…” Hệ thống chẳng buồn đáp lời.

Xuân Sơn khoanh tay đứng bên cạnh, hồi tưởng lại những xảy ra tối nay, mi tâm nhíu thành chữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Xuyên: “Vị Lục Vân cô nương ấy rốt cuộc có quan hệ với ngươi?”

Thẩm Yến cúi người nhìn hắn: “Sao ngươi lại quan tâm chuyện của taLục Vân thế?”

Chuyện của ta Lục Vân?

Xuân Sơn quả quyết gật đầu: “Ta hiểu rồi, Lục Vân nương chính người trong lòng ngươi.”

“Ta nghe thấy rừng trúc, Lục Vânnương muốn đấu với Mộc Hạ, ngươi không chịu, vì sợ làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nương ấy bị thương, Lục Vânnương chính người trong lòng ngươi.”

Thẩm Yến ngạc nhiên: “...Ngươi nghĩ vậy thật à?”

Xuân Sơn không đáp hỏi lại: “Chẳng phải sao?”

Thẩm Yến nhìn hắn một lúc rồi bất lực nói: “Thôi được, ngươi nóithì vậy đi.” Cái khả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năng suy diễn này thật sự không ai sánh bằng.

Đinh—

【Nhiệm vụ ẩn* Đã qua biển lớn, e gì nước. Chưa trải Vu Sơn, chẳng biết mây: người trong lòng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người tình, người tình khác với người trong lòng, điều tiếc nuối nhất là mong không được, hãy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cố gắng trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, thay thế vị trí người tình của người trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng đi.】

Chứng nhận người tình của người trong lòng, Lục Vân nương thành công, hãy nỗ lực đánh bại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy chiếm lấy người trong lòng làm của riêng đi.

!!!

Thẩm Yến hoảng hốt nhìn Xuân Sơn đang âm thầm quan sát mình, chẳng lẽ tất cả những chứng nhận này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phải do Tiêu Triệt do Xuân Sơn quyết định sao?

Hệ thống: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, hãy quay lại nhìn, điều bất ngờ đấy.”

Thẩm Yến lập tức quay đầu lại, liền nhìn thấy một người ngồi trong bóng tối, ánh nến mờ ảo phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau, khuôn mặt người ấy chìm trong bóng tối, không nét biểu cảm.

Nhưng Thẩm Yến chỉ cần liếc một cái liền nhận ra, đó Tiêu Triệt.

Còn tiếng hét của Tiểu Diệp Tử trong địa lao không biết từ lúc nào đã im bặt.

Thẩm Yến đột nhiên chút chột dạ, nuốt nước bọt: “Vân Dực à…”

Tiêu Triệt xoay xe lăn tiến đến, không thèm nhìn y, xe lăn lướt qua y để lại một tiếng cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhạt: “Ngày tháng của ngươi thật phong phú.”

Cái chứ, sao lại phong phú được.

Thẩm Yến lườm Xuân Sơn, rồi chạy theo Tiêu Triệt: “Vân Dực, Tiểu Diệp Tử khai rồi?”

Tiêu Triệt: “Liên quan đến ngươi?”

Thẩm Yến: “Vân Dực, ngươi nói vậy làm ta tổn thương đấy, sao lại không liên quan được.”

Tiêu Triệt: “Xuân Sơn, ai để y ngang nhiên đi lại trong phủ vậy?”

Xuân Sơn bước lên: “Thuộc hạ sẽ lập tức đưa y ra ngoài.” Giờ thì hắn đã chắc chắn rằng Lục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Vân nương người trong lòng y, chỉ cần bắt Lục Vân về phủ, chẳng phải nhiệm vụ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn sẽ hoàn thành sao?

Thẩm Yến lớn tiếng: “Ta không đi, là Mộc Hạ bắt ta về, hắn phải chịu trách nhiệm với ta.”

Mộc Hạ: “…”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc