GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 35

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thẩm Yến ở trong phủ điên suốt cả ngày, tới chạng vạng tối y thay một bộ y phục, buộc gọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mái tóc dài, khẽ vung chiếc quạt xếp rồi bước ra khỏi phòng, hiện lên dáng vẻ của một công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử ngọc thụ lâm phong.

Nguyên Thọ đang muốn đi theo, Thẩm Yến nói với cậu: "Hôm nay ta việc, ngươi trong phủ.”

Nguyên Thọ kinh hãi: "Thiếu gia, ngài muốn vứt bỏ ta sao?”

Thẩm Yến: “Ngươi nghĩ quá nhiều rồi, chỉ việc hôm nay không thích hợp để dẫn ngươi theo.”

Nguyên Thọ: "Vì sao?”

ngươi quá yếu, không bảo vệ nổi ta.

Thẩm Yến: “... Ta sẽ quay lại mà.”

Nguyên Thọ: "Còn sống trở về sao?”

Thẩm Yến: "Đúng vậy.”

Thẩm Yến rời khỏi phủ, cổng phụ đã một cỗ xe ngựa dừng sẵn, người đánh xeDương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cố.

Thẩm Yến vén rèm bước lên xe, Dương Cố thấp giọng nói: “Thiếu gia, mọi thứ đã được sắp xếp xong, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phủ Vương gia bên kia cho địa chỉ của một trang viên, cách kinh thành mười dặm.”

Thẩm Yến thản nhiên nói: "Vậy thì đi đi.”

Dương Cố liền vung roi.

Thẩm Yến nhắm mắt, tựa người vào xe.

Tiểu Diệp Tử tiểu thái giám bên cạnh Tiêu Triệt, năm mới đi theo Tiêu Triệt, Thẩm Yến đã trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thành bạn học của hắn.

Tiểu Diệp Tử tuổi không lớn, khuôn mặt tròn, thông minh lanh lợi,người hiếm hoi thể chịu đựng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được tính khí thất thường của Tiêu Triệt.

Chẳng bao lâu sau, Tiểu Diệp Tử trở thành người hầu cận thân thiết nhất, ngoài Lưu công công.

Tiêu Hoằng đã để Thẩm Yến gặp hắn, chắc chắn Tiểu Diệp Tử biết điềuđó.

"Xuân Sơn."

"Xuân Sơn..."

"Xuân Sơn à…”

Rèm xe bỗng được vén lên, Xuân Sơn mặt cảm bước vào.

Thẩm Yến đưa chiếc mặt nạ đã chuẩn bị sẵn cho hắn: “Đeo vào đi.”

Xuân Sơn nhíu mày.

Thẩm Yến dặn dò hắn: “Lát nữa chuyệnxảy ra, nhất định phải bảo vệ ta, nếu không ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chết rồi thì ngươi không còn cơ hội giết ta đâu.”

Xuân Sơn: “...”

Thẩm Yến nhìn hắn: “À, phải rồi, đêm qua ngươi vẫn chưa nói hết lời…”

Xuân Sơn nhận mặt nạ đeo lên, rồi tựa lưng vào xe nhắm mắt, dáng vẻ lạnh lùng cảm.

Thẩm Yến: “...” Không thèm để ý đến ta?

Thôi, mặc kệ hắn.

Khi trời sẩm tối, xe ngựa dừng lại trước trang viên ngoại thành của Tiêu Hoằng, Thẩm Yến nhảy xuống xe, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một quản gia đã chờ sẵn vội bước ra hành lễ, sau đó dẫn y vào trong.

Dương CốXuân Sơn theo sát phía sau, không ai ngăn cản.

Khánh vương cũng đó, sau khi Thẩm Yến hành lễ, hắn không nói gì thêm, trực tiếp dẫn Thẩm Yến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào gặp người.

Tiểu Diệp Tử đứng trong phòng, vừa thấy Thẩm Yến, đôi mắt hắn tràn đầy kinh ngạc, sau đó bất chợt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quỳ sụp xuống, nước mắt tuôn rơi gọi khẽ: “Công tử…”

Thẩm Yến bước lên đỡ hắn dậy, lúc này mới nhận ra chân Tiểu Diệp Tử đã bị què, lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208do trận đánh năm đó.

Xuân Sơn đi theo sau híp mắt lại, Tiểu Diệp Tử vẫn còn sống.

Khánh vương dẫn người vào rồi đi ra ngoài.

Dương Cố đứng canh ngoài cửa, còn Xuân Sơn thì đứng sau lưng Thẩm Yến.

Thẩm Yến ngồi xuống ghế, nhìn Tiểu Diệp Tử: “Ngươi điềumuốn nói với ta không?”

Tiểu Diệp Tử lại quỳ trước mặt Thẩm Yến: “Nô tài… thực ra là người của Quý phi nương nương cài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào bên cạnh Tam hoàng tử.”

Thẩm Yến không ngờ lại nghe được lời này, kinh ngạc nói: “Ngươi nói, ngươi là tai mắt của Quý phi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nương nương?”

“Vâng.” Tiểu Diệp Tử khẽ đáp, “Năm đó, chính nương nương sai tài đến để theo dõi Tam hoàng tử.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Xuân Sơn trừng mắt nhìn Tiểu Diệp Tử, siết chặt thanh kiếm trong tay.

Thẩm Yến chống cằm nhìn hắn, giữ được bình tĩnh, nhưng giọng nói lạnh đi vài phần: “Năm xưa, Quý phi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nương nương đã từng hại Tam hoàng tử chưa?”

Tiểu Diệp Tử lắc đầu: “Nô tài chỉ cần định kỳ báo cáo với nương nương, nương nương chưa từng bảo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tài hại Tam hoàng tử, nhưng lại rất quan tâm đến sinh hoạt hằng ngày của ngài ấy, bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gồm cả chuyện của công tử cũng đều được hỏi đến.”

“Còn nữa không?”

“Còn… công tử và Tam hoàng tử quá thân thiết, Quý phi nương nương rất lo lắng.” Tiểu Diệp Tử nuốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khan, “Hôm đó, khi tài gặp nương nương, nghe thấy nương nương nói nếucách khiến công tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tam hoàng tử chia cắt thì tốt biết mấy.”

Xuân Sơn chợt rùng mình, chia cắt?

Làm sao chia cắt?

Thẩm Yến khẽ nheo mắt: “Tại sao ngươi lại sẵn lòng nói những điều này với ta?”

Tiểu Diệp Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy phẫn hận: “Hôm đó khi Tam hoàng tử gặp chuyện, Hoàng thượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra lệnh xử tử những kẻ hầu hạ,tài đã chạy đến cầu cứu Quý phi nương nương, mong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nương nương cứu mạngtài. Nhưng nương nương sợ bại lộ mối quan hệ giữa tài nương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nương, sẽ khiến Hoàng thượng nghi ngờ, nên đã tìm cách trừ khử tài.”

"Nhờ Khánh vương điện hạ nhân từ cứu tài một mạng, giờ nghe nói công tử đã trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kinh, nô tài không muốn che giấu những chuyện này cho Quý phi nương nương nữa, nên muốn nói thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với công tử.”

“Thật sao?” Thẩm Yến hờ hững đáp, “Năm đó ngươi che giấu giỏi thật.” Vân Dực, một người đa nghi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế lại không hề phát hiện ra điềutừ Tiểu Diệp Tử.

Tiểu Diệp Tử phủ phục xuống, nước mắt lưng tròng: "Công tử, năm xưatài chưa từng hại công tử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208Tam hoàng tử. Nô tài bị Quý phi nương nương uy hiếp, mạng sống của cha mẹ, anh em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tài đều nằm trong tay ấy. Xin công tử minh xét…”

Thẩm Yến trầm mặc một lúc rồi đứng dậy, đỡ Tiểu Diệp Tử lên, giọng dịu đi ba phần: “Chuyện đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua rồi, ngươi cũng chưa làm gì sai trái. Hôm nay ngươi chịu nói ra những điều này chứng tỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi còn lương tâm. Nếu thật như lời ngươi nói, sau này ta cần, ngươi có nguyện đứng ra làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứng cho ta không?”

Tiểu Diệp Tử cúi người: “Nô tài nguyện dốc lòng công tử làm trâu làm ngựa.”

Nói chuyện với Tiểu Diệp Tử xong, Thẩm Yến bước ra tiền sảnh, Tiêu Hoằng vẫn đang chờ, vừa thấy y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liền đứng dậy, vẻ mặt chút bất đắc dĩ.

“Những lời của Tiểu Diệp Tử, Trường Sách hẳn đã biết. Trước đây ta không truyền đạt được thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân phận của ta trong chuyện này quá nhạy cảm. Nếu Trường Sách nghi ngờ Tiểu Diệp Tử bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta sai khiến,thể tự mình đi kiểm chứng.”

Thẩm Yến cúi người: “Ta luôn tin tưởng Vương gia. Vương gia bảo vệ Tiểu Diệp Tử cũng đã mạo hiểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi, ơn này ta xin nhận, sau này nhất định sẽ báo đáp.”

Xuân Sơn: “???”

Ơn gì đã nhận? Người đã hiểu sự thật chưa?

Hơn nữa cái tên Tiểu Diệp Tử này... Xuân Sơn nheo mắt, hắn đáng chết cả trăm lần, vậy lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngang nhiên chuyển tin cho Quý phi ngay trước mắt họ.

Sau khi cáo từ, Dương Cố đánh xe chở ba người rời đi.

Bên trong xe, Xuân Sơn định mở miệng, Thẩm Yến giơ tay ra hiệu: “Suỵt.”

Xuân Sơn sửng sốt, liền nghe thấy từ trang viên phía sau vang lên tiếng đánh nhau, hắn vén rèm nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại: “Có người đột nhập vào trang viên của Khánh vương.”

Dương Cố lập tức cho xe ngựa tiến vào rừng trúc dừng lại.

Xuân Sơn như điều suy nghĩ nhìn Thẩm Yến vẻ mặt bình tĩnh.

Không lâu sau, mấy người áo đen khiêng một người bước vào rừng trúc.

Dương Cố tiến tới xem xét rồi quay lại báo với Thẩm Yến: “Thiếu gia, người đã đưa ra rồi.”

Thẩm Yến bước xuống xe, nhìn qua Tiểu Diệp Tử đang ngất xỉu, liền hỏi: “Có bị thương không?”

“Không có.”Một giọng nữ trả lời, “Bọn họ không ngờ người xông vào cướp người nên trở tay không kịp, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thêm vào đó số lính canh trong trang viên không nhiều.”

Xuân Sơn nheo mắt lại, là Lục Vân, hắn nhận ra giọngnàng.

“Tốt, trước tiên mang hắn về giấu kỹ, ta sẽ thẩm vấn hắn sau...” Thẩm Yến chưa nói hết câu, thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lục VânDương Cố đồng thời lên tiếng: “Ai?”

Cả hai rút kiếm ra cùng lúc.

“Để người lại, ta sẽ để các ngươi đi.”

Nghe giọng nói, Thẩm Yến ngẩng đầu lên nhìn, thấy một kẻ áo đen cũng đang đứng trên cành cây, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải người của họ.

Sau lưng hắn mười mấy người như bóng ma đang nấp sẵn, chỉ chờ phát động.

Lục Vân Dương Cố lập tức chắn trước Thẩm Yến, cảnh giác nhìn người nọ, hắn xuất hiện rất lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lẽ,ràng công không tầm thường.

Thẩm Yến chậm rãi quay đầu nhìn Xuân Sơn, Xuân Sơn quay mặt đi, ý bảo chuyện này không liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến hắn.

“Nếu chúng ta không đồng ý thì sao?” Dương Cố chỉ kiếm thẳng vào đối phương.

“Thì…” Kẻ kia cười khẽ, “Tất cảlại, không ai đi được.”

Lục Vân khẽ nói với Dương Cố: “Ngươi đưa thiếu gia đi trước, ta cản phía sau.”

Dương Cố không chần chừ: “Được, ta đưa thiếu gia ra ngoài rồi sẽ quay lại ứng cứu ngươi.”

Hai người nhanh chóng lên kế hoạch, Dương Cố ra hiệu cho người của mình, rồi nắm lấy tay Thẩm Yến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 định kéo chạy. Không ngờ Thẩm Yến lại hét lên: “Khoan đã.”

Dương Cố quay phắt đầu nhìn y, vốn định lén lút trốn đi, ngài lại lên tiếng khiến kẻ địch biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình chạy sao?

“Đừng hoảng.” Thẩm Yến cầm lấy kiếm trong tay Dương Cố, xoay tay đặt lưỡi kiếm lên cổ Xuân Sơn, trầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giọng nói, “Nếu các ngươi không để chúng ta đi, ta sẽ giết hắn.”

Lục Vân: "???”

Dương Cố: "???”

điên không?

Dùng người của mình để uy hiếp địch?

Xuân Sơn cảm nhận lưỡi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ, hít sâu một hơi.một sát thủ, hắn đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất muốn giết người.

Người đứng trên cành cây nhẹ nhàng đáp xuống, nhìn Thẩm Yến cười mỉm: “Nếu Thẩm công tử không dám xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay, ta thể giúp ngươi.”

Thẩm Yến cười khẽ, vẫy tay: “Lại đây, ngươi đến đây, ngươi giết một người cho ta xem.”

Người kia khựng lại: “Thôi vậy, ta thật sự không nỡ ra tay, vẫn công tử tự làm đi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao hắn vốn định giết ngươi mà.”

Thẩm Yến “chậc” một tiếng, ghé sát tai Xuân Sơn thì thầm: Sơn à, giờ ngươi đã thấy rõ bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chúng rồi chứ? Nếu không thì sau này đi theo ta đi, ta đảm bảo đối đãi tốt hơn bọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chúng.”

Xuân Sơn nghiến răng nghiến lợi: "Đây đối xử tốt với ta sao?”

Thẩm Yến: “… Đây chỉ trường hợp đặc biệt thôi.”

Dương Cốmàng nhìn Lục Vân: “Chuyện đang xảy ra vậy?”

Lục Vân bất lực: “Đây người của phủ Thụy vương.”

Dương Cố ngạc nhiên: “Người của phủ Thụy Vương sao lại biết chúng ta đến để cướp Tiểu Diệp Tử tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nay?”

Lục Vân: “Ngươi với công tử định kế hoạch, ngươi hỏi ta?”

Dương Cố không hiểu nổi, đêm qua khi Xuân Sơn rời khỏi phòng, hắn thiếu gia mới quyết định lợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dụng chuyến đi này để đưa Tiểu Diệp Tử đi. Chỉ một ngày ngắn ngủi, ai đã tiết lộ cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phủ Thụy Vương?

Cả hai bên lâm vào thế giằng co, Thẩm Yến bất đắc hỏi: “Sao các người biết?”

Mộc Hạ mỉm cười: “Nhị hoàng tử sẽ không duyên cớ gặp công tử, chủ tử ta muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết nhị hoàng tử đã dùng thứ để thu hút sự chú ý của công tử, vật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay người, ta cũng phải đưa về để chủ tử xem xét. Mong công tử nhường đường.”

Ý ngầm hôm nay nhất định phải mang Tiểu Diệp Tử đi.

Thẩm Yến thở dài, thu kiếm khỏi cổ Xuân Sơn, quay lại nói với Dương Cố: “Đưa người cho hắn.”

Dương Cố cau mày: “Khó khăn lắm mới cướp ra được, tại sao bọn họ không tự vào cướp? Khi cướp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì không giúp, lại đi theo chúng ta đến đây để hớt tay trên.”

Trong quân bọn họ vốn ghét kiểu người như thế này nhất.

Lục Vân rút kiếm chỉ vào Mộc Hạ: “Đánh một trận đi, vị đại nhân đây nếu thắng được ta, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngươi mang đi, không thắng, người lại, trời đất đều chứng giám.”

Mộc Hạ không nói gì, Thẩm Yến không vui, chắn giữa hai bên: "Đánh nhau cái gì, đánh nhau tổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thương tình cảm.”

Xuân Sơn chết lặng nhìn y, vừa rồi lúc dùng kiếm kề cổ hắn sao không nói tổn thương tình cảm? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lục Vân nhìn Thẩm Yến: “Ngươi không thể cứng rắn một chút sao?”

Thẩm Yến cười gượng: “Ta chỉ sợ ngươi bị thương thôi.”

Lục Vân mặt không cảm xúc: “Hắn không thể làm ta bị thương.”

Thẩm Yến: “... Dù sao thì ta cũng nghĩ cho ngươi.”

Lục Vân: “Ngươi sợ ta làm hắn bị thương thì có.”

Thẩm Yến: “...”

Mộc Hạ chen lời: “Làm ai bị thương? nương đây ai vậy? Hình như rất thân thiết với công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tử.” Nói xong liền nhìn qua Xuân Sơn, đây phải người trong lòng không?

Xuân Sơn quay mặt đi, lười phản ứng với hắn.

Mọi người đều nhìn Thẩm Yến, chờ y đưa ra quyết định, Thẩm Yến tránh ánh nhìn của Lục Vân, hắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giọng một cái rồi nói với Mộc Hạ: “Ngươi mang người đi đi.”

Lục Vân trừng mắt nhìn Thẩm Yến chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Mộc Hạ cười híp mắt cho người dẫn Tiểu Diệp Tử đi, còn chắp tay cảm tạ Thẩm Yến: “Cảm ơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 công tử.” Nói xong liền nhanh chóng xoay người định rời đi.

“Đợi đã.” Sau lưng vang lên tiếng gọi của Thẩm Yến.

Mộc Hạ quay đầu.

Thẩm Yến nói: “Các ngươi còn quên một người.”

Mộc Hạ nhìn thoáng qua Xuân Sơn đã trở thành người tàng hình, cười nói: "Hắn có nhiệm vụ của hắn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thẩm Yến phất quạt, bước tới gần Mộc Hạ: “Ta nói ta đấy, muốn mang Tiểu Diệp Tử đi thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải đưa ta cùng đi, nào, về vương phủ.”

“???”

Dương Cố nhìn Lục Vân, Lục Vân trợn mắt, nhảy một cái biến mất tăm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 35 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc