GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thẩm Yến cứ lẽo đẽo theo sau Tiêu Triệt lẩm bẩm liên tục, dường như cuối cùng đã làm phiền được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn. Tiêu Triệt mở miệng: “Tiểu Diệp Tử cắn chặt nói mọi chuyện không liên quan đến Tiêu Hoằng, Tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hoằng chỉ cứu hắn thôi.”

Thẩm Yến nhíu mày, với thủ đoạn của Tiêu Triệt thì tất sẽ cạy được miệng của Tiểu Diệp Tử. Vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lẽ nào năm xưa Tiêu Hoằng thực sự là lòng tốt cứu Tiểu Diệp Tử sao? Thẩm Yến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không tin điều này.

“Có lẽ Tiêu Hoằng sớm đã biết Tiểu Diệp Tử người của Trần quý phi, giữ hắn lại ắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lợi, chỉ chưa tìm được thờithích hợp. Nay ta hồi kinh chính là hội tốt nhất. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nếu ta tin…”Một vụ án mưu hại Tam hoàng tử cũng đủ để khiến Đại hoàng tử bại trận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoàn toàn.

“Vậy năm xưa bên cạnh ngươi người của Tiêu Hoằng không?” Thẩm Yến cau mày suy nghĩ, taythức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đặt trên xe lăn đẩy Tiêu Triệt tiến lên phía trước.

“Buông ra.” Tiêu Triệt đột nhiên nổi giận quay lại nắm lấy cổ tay Thẩm Yến hất ra ngoài. Thẩm Yến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không để ý, loạng choạng hai bước suýt ngã xuống, được Lưu công công bên cạnh đỡ một tay.

Đêm không trăng, chỉ một ánh nến le lói chiếu sáng trời đất xung quanh, Thẩm Yến cúi đầu, mím chặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 môi.

Ngực Tiêu Triệt phập phồng, nhắm mắt một lúc rồi lặng lẽ xoay xe lăn, tiếp tục tiến lên.

Lưu công công hỏi nhỏ: “Công tử không sao chứ?”

Thẩm Yến lắc đầu, cảm thấy cổ họng đắng chát: “Thực ra ta không nên xuất hiện trước mặt hắn.” Y © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn lên cùng Vân Dực, từng cùng nhau giơ roi giục ngựa, không ai hiểu Vân Dực năm xưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã phong lưu tài hoa cỡ nào bằng y. Nay mỗi lần y xuất hiện trước mặt Vân Dực chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một nhát dao cắm sâu vào tim người ấy.

Lưu công công không hiểu những suy nghĩ này, chỉ cảm thấy giọng Thẩm Yến đầy bi ai, không khỏi thở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dài.

Bao năm nay ông thường thở dài, thở mãi rồi thành thói quen. Lưu công công băn khoăn không biết© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên an ủi Thẩm Yến hay không, kể từ khi nghe lời của thần y hôm ấy, ông cũng sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thêm chút thương cảm giùm y, rằng hiện tại lập trường của họ không cho phép an ủi y. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lưu công công còn đang rối rắm thì đã nghe Thẩm Yến gọi lớn: “Vân Dực, đợi ta với!” Nói rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhanh chóng bước tới đứng cạnh chủ tử.

Lưu công công: “…” Ra ông suy nghĩ nhiều quá.

“Vân Dực.” Thẩm Yến làm như chuyện vừa rồi chưa xảy ra, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, “Ta nghĩ ra rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chi bằng đưa Tiểu Diệp Tử tới chỗ Hiền vương đi.”

Tiêu Triệt dừng động tác, quay đầu nhìn Thẩm Yến: “Vì sao?”
 

Thẩm Yến nheo mắt trầm giọng: “Ngồi nhìn hổ đấu nhau, ta muốn xem hai vị vương gia rốt cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ý đồ gì. Hơn nữa năm xưa Tiểu Diệp Tử phản bội ngươi, chết trăm lần vẫn không đủ.”

Tiêu Triệt không biểu lộ cảm xúc: “Thẩm Yến, ngươi hồi kinh rốt cuộc cái gì?” Đây ràng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cố ý kích động mâu thuẫn giữa Hiền vương Khánh vương. Giờ Thẩm Yến không bảo toàn thân mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cớ nhất định phải dính vào vũng bùn này?

Thẩm Yến cúi mặt, xoắn ngón tay nhỏ giọng nói: “Ta… hồi kinh ngươi thôi.”

Tiêu Triệt yên lặng nhìn y, không nói gì.

Gió đêm phảng phất, sương tràn ngập, Lưu công công đứng cách đó không xa, mơ hồ không nhìn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai người bị bao phủ trong màn sương. Không biết đã bao lâu, xe lăn bắt đầu di chuyển rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ từ biến mất vào màn sương, còn người kia đứng yên nhìn theo bóng dáng đó, ngơ ngẩn.

Xuân Sơn tiến lên: “Đi thôi, ta đưa ngài ra khỏi phủ.”

Thẩm Yến nhìn thoáng qua người nào đó năng lực giải đáng lo ngại, quay đầu nói với Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 công công: “Ngươi xem, ta đã đến rồi, chi bằng ta đi gặp thần y một lát nhỉ?”

Lưu công công hớn hở: “Được, được, lão thấy Vương gia chẳng mặn lắm với chuyện chữa bệnh, phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhờ công tử tìm cách thêm. Mời công tử, Xuân Sơn, ngươi đi theo Vương gia.”

Xuân Sơn: “…”

Nhiệm vụ giết Thẩm Yến bây giờ đã bị quên rồi sao?

“Xuân Sơn à…” Thẩm Yến vẫy tay gọi, “Nói với Mộc Hạ, bảo hắn đưa Tiểu Diệp Tử đến phủ Hiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vương.”

Xuân Sơn lạnh lùng: “Hắn sẽ không nghe ngươi đâu.”

Thẩm Yến không để ý nữa, theo Lưu công công đi tới viện Hoa Dung. Xuân Sơn đứng đó nhìn quanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi cũng đành lặng lẽ đi theo Vương gia.

Một hồi lâu sau, Xuân Sơn nhỏ giọng: “Chủ tử, ta thấy ý y cũng được.”

Tiêu Triệt thản nhiên nói: “Kích động tranh chấp giữa Hiền vương Khánh vương cần thiết không? Lẽ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với tình trạng của ta hiện nay lại muốn tranh giành sao?”

“Giờ ngươi nghe y như thế, chi bằng theo y đi.”

Xuân Sơn: “…” Đáng đời, hỏi nhiều làm gì.

Tiêu Triệt vào phòng, lạnh lùng bảo: “Ra ngoài đi.”

Xuân Sơn cúi đầu lui ra, thật ra nhiệm vụ giết Thẩm Yến còn dễ hơn việc hầu hạ chủ tử. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lúc này Mộc Hạ đến, thấy vẻ mặt của Xuân Sơn liền hỏi chuyện gì.

Xuân Sơn liếc Mộc Hạ, giờ hắn đã không còn tin tưởng người này, chẳng muốn nói gì. Nhưng lòng còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghi ngại, ngoài Mộc Hạ thì chẳng biết hỏi ai.

Xuân Sơn hậm hực một tiếng, biểu lộ sự bất mãn rồi nhỏ giọng kể lại sự việc.

“Ném Tiểu Diệp Tử ném vào phủ Hiền vương, ý hay!” Mắt Mộc Hạ sáng ngời, Trai tranh nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngư ông đắc lợi, nhưng rốt cuộc ngư ôngai?”

Mộc Hạ lấy từ túi ra một gói kẹo đưa cho Xuân Sơn, đây là món Xuân Sơn ưa thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ thời họ còn lang thang đầu đường chợ.giờ không thiếu ăn, Xuân Sơn vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mẩn những viên kẹo ngọt này.

“Nếu năm xưa mọi chuyện quả thực khổ tâm, công tử một lòng mong muốn Vương gia của chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đạt tới đỉnh cao chín vạn dặm.”

Xuân Sơn ngậm kẹo suýt nghẹn, “Một lòng….”

“Nếu nay lòng y vẫn quan tâm Vương gia của chúng ta, thì tất nhiên sẽ tính kế Vương gia. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bát hoàng tử… Đúng vậy, Bát hoàng tử, nếu Bát hoàng tử thể… đạt đến lên tới đỉnh cao, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đóđiều tốt nhất cho Vương gia của chúng ta..”

Mộc Hạ vỗ vai Xuân Sơn, suýt khiến hắn cắn vào lưỡi.

Xuân Sơn trừng mắt nhìn hắn, còn ánh mắt  Mộc Hạ rực sáng: “Vương gia của chúng ta không muốn tranh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giành, nhưng sống mãi thế này cũng bức bối quá, Vương gia tài năng xuất chúng, sao thể để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mai một? không thể lên ngôi chí tôn, nếu Bát hoàng tử thể… Vương gia của chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng hội thể hiện tài năng, đúng không?”

Xuân Sơn nhìn dáng vẻ kích động của hắn, lạnh nhạt dội cho hắn một gáo nước lạnh: "Nếu giả thiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của ngươi không thành lập, vị kia ý đồ khác với Vương gia, ngươi nghĩ tới hậu quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không? Ngã một lần nữa cùng một chỗ, Vương gia sống nổi không?”

Mộc Hạ híp mắt, trong mắt tràn ngập sát ý không chút che giấu: "Vậy thì tốt, ta giết y, từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó cắt đứt tâm của Vương gia, xong hết mọi chuyện, không chừng cũng là chuyện tốt.”

"Xuân Sơn," Mộc Hạ nắm chặt vai hắn, nhìn vào mắt hắn, "Đánh cược đi, tin y một lần. Nếu thành, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Vương gia cũng coi như sống lại. Nếu thua... thể tệ hơn bây giờ được nữa sao?"

Xuân Sơn do dự, nhưng nghĩ đến tính khí bất thường của Vương gia, lại nghĩ tới vết thương đau nhức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên đầu gối, vẫn còn lưỡng lự: "Ngươi định chống lại lệnh của chủ tử sao?”

Mộc Hạ ho khẽ: "Sao thể dùng từ 'chống lệnh' nghiêm trọng thế chứ, cùng lắm là... thiếu sót trách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiệm."

Mộc Hạ ghé sát tai Xuân Sơn thì thầm vài câu, khiến Xuân Sơn mặt không cảm xúc đẩy hắn ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 môi mấp máy nửa ngày nhưng chẳng thốt ra lời nào, biểu cảm rõ ràng là: "Ngươi bị điên à?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Mộc Hạ gật đầu với hắn: "Đi đi, làm theo những ta nói."

Xuân Sơn đầu bứt tai xong bước ra khỏi phủ, thẳng tiến YênLâu.

Một canh giờ sau, kẻ trèo tường vào vương phủ, dễ dàng cướp đi Tiểu Diệp Tử Tử đang hấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hối, toàn thân đẫm máu từ tay của những sát thủ bậc nhất như Mộc HạXuân Sơn.

Hai canh giờ sau, Tiểu Diệp Tử Tử bị người ta ném vào sân của phủ Hiền Vương từ ngoài tường. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp full, Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp online, read Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp, Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc