Chương 1: Hí Quỷ Về Nhà

05/04/2026 3 Lượt đọc

#1 Hí Quỷ Về Nhà #2 Chúng Ta Đang Nhìn Ngươi #3 Tai Ách #4 Chúng tồn tại #5 Thế Giới Tro Tàn #6 Quy Tắc Biên Đạo Của Nhà Trần #7 Toàn khu phong tỏa #8 Sát cục #9 Bố ơi, con đói #10 "Khán Giả" #11 【Phán Xét】 #12 Trần Yến #13 Con Thứ Hai? #14 Cậu Cũng Là Một Tai Ương #15 Là cậu! #16 Vũ khúc giết chóc #17 Phương Thức #18 Thần Đạo #19 Thử Vận #20 Người Hợp Nhất #21 Bùa Bình An #22 Sở Mục Vân #23 Thần Khuynh #24 Bài Pô-kê #25 Cúi Đầu #26 Sẵn sàng trả lời câu hỏi của tôi chưa? #27 Đáp án #28 Anh ấy tan làm #29 Đán Giác #30 Chúc ngủ ngon #31 Lụi Tàn #32 Kẻ Bạo Tàn #33 Ký Ức #34 Tiểu Hề #35 Mất rồi #36 Các người... ai có thể trừng phạt ta? #37 Thần ban phước lâm #38 Thần đạo thoái lui #39 Tuyệt Vọng #40 Con Đường Thần Kịch Xoắn Móc #41 Dưới Vẻ Mặt #42 【Đồng Tử Bí Mật】 #43 Màn Kịch Đầu Tiên #44 Chất Vấn #45 USB #46 Bí mật của Hội Hoàng Hôn #47 Đảo ngược thời đại #48 Vô Tương #49 Cái Giá Của Sự Tiến Lên #50 Chu Đáo #51 Đào #52 Kẻ Thi Hành Công Lý Là Yêu Ma? #53 Tòa Phán Xét #54 K18 #55 Đạo Diện #56 Đạo Trộm Thần #57 Dấu Ấn Máu #58 Đạo Thánh #59 Tiếp xúc #60 Kế hoạch của Trần Linh #61 Bí Cổ Binh Đạo #62 Bằng danh nghĩa 【Vua Bạc】… #63 Khai màn hỗn loạn #64 Biểu diễn, bắt đầu #65 Chính là con chó của quân Tần! #66 Bộ Nhớ #67 Lệnh Bài #68 Nó chọn tôi? #69 Thiên Lang #70 Khiêu chiến #71 Những Người Thi Hành Công Lý Tập Hợp #72 Cuộc Chiến Tổng Công Kích Bắt Đầu #73 Nhạn và sò tranh giành #74 Tàn sát #75 Biến đổi? #76 Quần áo #77 Ám sát Tuyên Hỏa Giả #78 Người chiến thắng cuối cùng? #79 Một đấu Ba #80 Cậu làm tốt lắm... Con trai #81 Mộ và Khán Giả #82 Vẫn còn một người sống sót! #83 Buổi biểu diễn kết thúc #84 [Áo Máu] #85 Bạch Dạ #86 Khuôn mặt này của tôi là thật sao? #87 Thẩm Vấn #88 Chuyện của ngươi, ta không quan tâm? #89 Sống là tốt rồi #90 Tu La và Sự Phán Xét #91 Đám tang cho ai? #92 Thiết lập nhân vật #93 Phai màu #94 Kính Tử Thần #95 Tôi Thích Ăn #96 Quan Pháp #97 Quân Cực Quang #98 Tạm Dừng Công Việc #99 Tìm Người #100 Sương mù #101 Trứng #102 Chúng đến rồi #103 Gà Mái #104 Trận chiến trong sương mù #105 Hang ổ #106 Kinh Hoàng Bạo Loạn #107 Bắn Tử Hình #108 Hương #109 Lén lút ăn vụng #110 Dập Lửa #111 Quan Pháp, Cũng Chỉ Như Vậy. #112 Tiệc Gà Nướng #113 Tiến Cấp #114 Kỹ Năng Mất Kiểm Soát #115 Pháp Thuật Đỏ Rực #116 Tro #117 Truy sát #118 Màu Đỏ Duy Nhất #119 Ngươi muốn bắt giữ ta sao? #120 Toan tính #121 Chia tay đường ai nấy đi #122 Thắp Lửa #123 Phán Quyết Tội Lỗi #124 Trần Linh, sao sắc mặt của cậu lại khó coi vậy? #125 Không Trả Lời #126 Kẻ Khai Mào #127 Từ Bỏ #128 【Phán Xét】Thủ Khoa #129 Yêu Cầu Của Chú Triệu #130 Hoảng loạn lan rộng #131 Lệnh của Thành Cực Quang #132 Buổi Biểu Diễn Mới #133 Tất cả mọi người đều sẽ chết #134 Nếu Có Thể Sống #135 Biến loạn Khu Ba #136 Trong Im Lặng #137 Không xứng #900 Phản bội #901 Hoàng Đế, và Hoàng Đế #902 Giao dịch của Trần Linh #903 Máy gia tốc hạt #904 Huyền Ngọc Quân #905 Mục đích của Đế Đạo Cổ Tàng #906 Sát ý của Lý Phục #907 Quân cờ
Tiếp

“Ta… là ai?”

Oành —!

Tia sét trắng bệch rạch ngang tầng mây đen kịt như mực.

Mưa trút xối xả, trận lôi vũ như cơn thịnh nộ của thần linh tưới xuống mặt đất bùn lầy. Trong hình ảnh phản chiếu trên vũng nước đang gợn sóng liên hồi, một bóng người đỏ thẫm hiện lên vỡ vụn.

Đó là một thiếu niên khoác trên mình bộ hý bào đỏ rực. Hắn lảo đảo như kẻ say khước, lội qua lớp bùn lầy nhầy nhụa, tà áo rộng thùng thình bay phấp phới trong gió lộng. Lớp bùn cát trên mặt hý bào bị nước mưa gột rửa, sắc đỏ tươi như máu ấy nổi bật một cách kinh tâm động phách giữa đêm trường.

“Đừng ồn nữa… Đừng ồn nữa!”

“Tất cả câm miệng hết cho ta!”

“Ta sắp nhớ ra rồi… sắp… nhớ ra rồi…”

“Ta có một cái tên… một cái tên của chính mình!”

Mái tóc đen ướt sũng của thiếu niên rủ xuống tận chân mày, đôi đồng tử dại ra tràn đầy vẻ mê mang. Hắn vừa chật vật lết về phía trước, vừa dùng hai tay ôm chặt lấy đầu, dường như đang vật lộn để nhớ lại điều gì đó.

Tiếng gầm thét của hắn vang vọng trên con phố vắng người, nhưng chưa kịp truyền đi xa đã bị màn mưa vô tận nuốt chửng.

Bõm —

Trong bóng tối nhập nhẹm, chân hắn vấp phải một tảng đá lồi lên, ngã nhào xuống đất!

Một dòng máu tươi đỏ thẫm chảy xuống từ thái dương thiếu niên. Hắn ngây dại nằm sấp dưới đất, bất chợt như nhớ ra điều gì đó, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng yếu ớt.

“Trần Linh…”

Một cái tên đột nhiên lướt qua tâm trí hắn.

Ngay khoảnh khắc hắn thốt ra hai chữ này, một mảnh ký ức vụn vặt thoát ra khỏi những tiếng thì thầm vô tận đang chực chờ làm nổ tung đầu hắn, hòa quyện vào cơ thể yếu ớt này.

“Đây là gì… xuyên không sao?”

Trần Linh nhíu chặt lông mày, hắn liên tục tiêu hóa ký ức của thân thể này, đại não đau đớn như bị xé rách.

Hắn tên là Trần Linh, 28 tuổi, là biên đạo thực tập của một nhà hát tại Bắc Kinh. Ngày hôm đó sau khi buổi biểu diễn kết thúc, một mình hắn ở lại trên sân khấu để thiết kế sơ đồ di chuyển cho diễn viên, sau đó một trận động đất dữ dội ập đến. Hắn chỉ cảm thấy đỉnh đầu đau nhói rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

Giờ nghĩ kỹ lại, có lẽ hắn đã bị chiếc đèn chiếu rơi xuống đập chết rồi…

Lúc này, Trần Linh cũng đang từng chút một tiếp nhận ký ức của nguyên chủ. Điều khiến hắn kinh ngạc là chủ nhân của thân thể này cũng tên là Trần Linh, nhưng nhận thức cơ bản về thế giới của cả hai lại hoàn toàn khác biệt. Những ký ức vỡ vụn cấu xé lẫn nhau khiến Trần Linh cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.

Hắn liên tục hít thở sâu, chật vật bò dậy từ mặt đất. Bộ hý bào loang lổ những vệt đen vệt đỏ, trông nhếch nhác vô cùng.

Không biết vì sao, cơ thể hắn nặng nề vô cùng, giống như cảm giác sau khi thức trắng bốn năm đêm liên tục để viết kịch bản, toàn thân bị vắt kiệt sức lực…

“Về nhà trước đã…”

Cơ thể mệt mỏi và dòng suy nghĩ đứt đoạn khiến hắn gần như không thể suy nghĩ sâu thêm, chỉ có thể dựa vào bản năng của thân thể này mà bước về phía “nhà”.

Tuy không biết tại sao mình lại ở đây, nhưng trong ký ức của nguyên chủ có nơi này. Hàng ngày sau khi chăm sóc em trai ở phòng khám về hắn đều đi con đường này, từ đây về đến nhà bình thường chỉ mất hai ba phút đi bộ.

Nhưng đối với hắn lúc này, đoạn đường này lại dài dằng dặc chưa từng thấy.

Nước mưa mang theo cái lạnh thấu xương thấm đẫm cơ thể Trần Linh, hắn không khống chế được mà run rẩy toàn thân. Sau khi cắn răng chịu đựng cái lạnh và sự mệt mỏi đi bộ suốt mười phút, cuối cùng hắn cũng đứng trước cánh cửa nhà trong ký ức.

Trần Linh lục lọi trong túi một hồi, phát hiện trên người không mang chìa khóa.

Thế là, hắn thành thục thò tay dưới đáy hộp báo bên cạnh cửa, lấy ra một chiếc chìa khóa dự phòng, mở cửa nhà.

Két —

Ánh đèn ấm áp từ trong nhà hắt ra, soi sáng một góc đêm mưa đen kịch, cũng soi sáng khuôn mặt trắng bệch của Trần Linh.

Khoảnh khắc nhìn thấy ánh đèn này, thần kinh đang căng cứng của Trần Linh tự nhiên thả lỏng, cái lạnh và sự mệt mỏi trên người dường như cũng bị ngọn đèn kia xua tan đi phần nào.

Hắn bước vào trong nhà, chỉ thấy hai bóng người đang ngồi hai bên bàn ăn, hốc mắt đỏ hoe, trông như vừa mới khóc xong một trận.

Nghe thấy tiếng mở cửa, hai người đầu tiên là ngẩn ra, sau đó đồng thời quay đầu lại.

“Cha… mẹ… con về rồi.”

Trần Linh với cái đầu nặng trĩu, theo bản năng định thay giày ở cửa, nhưng lại phát hiện ra ngay từ đầu mình đã đi chân trần. Lúc này, lòng bàn chân và kẽ ngón chân hắn dính đầy bùn đất, đã giẫm lên sàn nhà hai dấu chân đen lớn.

Hai bóng người đang ngồi bên bàn ăn, nhìn thấy Trần Linh mặc hồng y đẩy cửa bước vào, đồng tử co rụt lại dữ dội!

“Con… con…”

Cổ họng người đàn ông chuyển động, ông ta há hốc mồm, lộ ra vẻ mặt như thể nhìn thấy quỷ.

“Mẹ… trong nhà có nước không? Con khát quá.” Sau khi về nhà, tinh thần Trần Linh hoàn toàn buông lỏng, ý thức đã nằm bên rìa hôn mê. Hắn vừa tự lẩm bẩm, vừa lảo đảo đi vào phòng bếp, ôm lấy bình nước trên máy lọc nước mà uống lấy uống để.

Ực, ực, ực…

Trong bếp, bóng người áo đỏ kia như một con dã thú, tham lam nuốt chửng nguồn nước.

Dòng nước rỉ ra từ khóe miệng tí tách rơi xuống mặt đất, tụ thành vũng nước, phản chiếu hai khuôn mặt kinh hoàng tái nhợt ở phòng khách.

“A… A Linh?” Người phụ nữ cố lấy hết can đảm, run rẩy cất tiếng, “Con… sao con về được đây?”

Trần Linh ôm bình nước điên cuồng nuốt xuống, hoàn toàn không nghe thấy lời người phụ nữ nói. Sau đó, dường như cảm thấy uống như vậy quá chậm, hắn trực tiếp nhét cái cổ bình nước to bằng nắm tay vào miệng, cắn nát nó bằng một cú đớp!

Nhựa tổng hợp bị nhai nát vụn, dòng nước tuôn trào xối xả vào miệng hắn, thật là sảng khoái!

“Đi bộ về mà.”

Một giọng nói truyền ra từ sau lưng Trần Linh.

Đúng vậy… từ phía sau.

Lúc này, Trần Linh vẫn đang chìm đắm trong việc nuốt nước, nhưng giọng nói của hắn lại lọt vào tai hai người kia một cách rõ mồn một.

Giống như trong khoảng không vô hình sau lưng hắn, còn có một Trần Linh mặc áo đỏ khác đang đứng đó, dang hai tay ra, trả lời một cách hiển nhiên.

“Mưa hơi lớn, hình như con bị lạc đường.”

“Hình như trên đường bị ngã mấy lần, giày cũng mất tiêu rồi…”

“Mẹ, con làm bẩn sàn nhà rồi, nếu không vội thì đợi mai con dậy sẽ dọn… giờ con buồn ngủ quá.”

Nhìn cảnh tượng rùng rợn trước mắt, cặp nam nữ ở phòng khách chỉ cảm thấy sau gáy lạnh toát. Ngọn đèn dầu trong đĩa thủy tinh không ngừng chao đảo, như thể có một bàn tay vô hình nào đó đang trêu đùa bấc đèn một cách quái đản.

Mặt họ trắng bệch, nhưng chỉ biết đứng chết trân tại chỗ, không dám cử động dù chỉ một chút.

Cuối cùng, bình nước đã bị uống cạn.

Trần Linh vừa chùi miệng vừa đặt bình nước xuống, sau đó xoay người, để lại những dấu chân đen trên sàn, lảo đảo đi về phía phòng ngủ của mình…

“Cha, mẹ… hai người cũng ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon.”

Hắn nói một câu mơ hồ không rõ, đưa tay đóng cửa phòng lại, ngay sau đó là một tiếng động trầm đục của vật nặng rơi xuống giường.

Phòng khách rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Không biết qua bao lâu, hai bóng người như pho tượng kia mới cứng nhắc quay đầu lại… nhìn nhau.

Bấc đèn chao đảo đã ổn định trở lại, ánh đèn dầu quái dị miễn cưỡng soi sáng phòng khách tối tăm. Họ run rẩy ngồi bệt xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu.

“Nó… nó về rồi.” Người đàn ông khàn giọng lên tiếng, “Chuyện này sao có thể…”

“Nếu nó thực sự là A Linh…”

“Vậy kẻ chúng ta giết tối qua… lại là ai?”

!!!

#1 Chương 1: Hí Quỷ Về Nhà #2 Chương 2: Chúng Ta Đang Nhìn Ngươi #3 Chương 3: Tai Ách #4 Chương 4: Chúng tồn tại #5 Chương 5: Thế Giới Tro Tàn #6 Chương 6: Quy Tắc Biên Đạo Của Nhà Trần #7 Chương 7: Toàn khu phong tỏa #8 Chương 8: Sát cục #9 Chương 9: Bố ơi, con đói #10 Chương 10: "Khán Giả" #11 Chương 11: 【Phán Xét】 #12 Chương 12: Trần Yến #13 Chương 13: Con Thứ Hai? #14 Chương 14: Cậu Cũng Là Một Tai Ương #15 Chương 15: Là cậu! #16 Chương 16: Vũ khúc giết chóc #17 Chương 17: Phương Thức #18 Chương 18: Thần Đạo #19 Chương 19: Thử Vận #20 Chương 20: Người Hợp Nhất #21 Chương 21: Bùa Bình An #22 Chương 22: Sở Mục Vân #23 Chương 23: Thần Khuynh #24 Chương 24: Bài Pô-kê #25 Chương 25: Cúi Đầu #26 Chương 26: Sẵn sàng trả lời câu hỏi của tôi chưa? #27 Chương 27: Đáp án #28 Chương 28: Anh ấy tan làm #29 Chương 29: Đán Giác #30 Chương 30: Chúc ngủ ngon #31 Chương 31: Lụi Tàn #32 Chương 32: Kẻ Bạo Tàn #33 Chương 33: Ký Ức #34 Chương 34: Tiểu Hề #35 Chương 35: Mất rồi #36 Chương 36: Các người... ai có thể trừng phạt ta? #37 Chương 37: Thần ban phước lâm #38 Chương 38: Thần đạo thoái lui #39 Chương 39: Tuyệt Vọng #40 Chương 40: Con Đường Thần Kịch Xoắn Móc #41 Chương 41: Dưới Vẻ Mặt #42 Chương 42: 【Đồng Tử Bí Mật】 #43 Chương 43: Màn Kịch Đầu Tiên #44 Chương 44: Chất Vấn #45 Chương 45: USB #46 Chương 46: Bí mật của Hội Hoàng Hôn #47 Chương 47: Đảo ngược thời đại #48 Chương 48: Vô Tương #49 Chương 49: Cái Giá Của Sự Tiến Lên #50 Chương 50: Chu Đáo #51 Chương 51: Đào #52 Chương 52: Kẻ Thi Hành Công Lý Là Yêu Ma? #53 Chương 53: Tòa Phán Xét #54 Chương 54: K18 #55 Chương 55: Đạo Diện #56 Chương 56: Đạo Trộm Thần #57 Chương 57: Dấu Ấn Máu #58 Chương 58: Đạo Thánh #59 Chương 59: Tiếp xúc #60 Chương 60: Kế hoạch của Trần Linh #61 Chương 61: Bí Cổ Binh Đạo #62 Chương 62: Bằng danh nghĩa 【Vua Bạc】… #63 Chương 63: Khai màn hỗn loạn #64 Chương 64: Biểu diễn, bắt đầu #65 Chương 65: Chính là con chó của quân Tần! #66 Chương 66: Bộ Nhớ #67 Chương 67: Lệnh Bài #68 Chương 68: Nó chọn tôi? #69 Chương 69: Thiên Lang #70 Chương 70: Khiêu chiến #71 Chương 71: Những Người Thi Hành Công Lý Tập Hợp #72 Chương 72: Cuộc Chiến Tổng Công Kích Bắt Đầu #73 Chương 73: Nhạn và sò tranh giành #74 Chương 74: Tàn sát #75 Chương 75: Biến đổi? #76 Chương 76: Quần áo #77 Chương 77: Ám sát Tuyên Hỏa Giả #78 Chương 78: Người chiến thắng cuối cùng? #79 Chương 79: Một đấu Ba #80 Chương 80: Cậu làm tốt lắm... Con trai #81 Chương 81: Mộ và Khán Giả #82 Chương 82: Vẫn còn một người sống sót! #83 Chương 83: Buổi biểu diễn kết thúc #84 Chương 84: [Áo Máu] #85 Chương 85: Bạch Dạ #86 Chương 86: Khuôn mặt này của tôi là thật sao? #87 Chương 87: Thẩm Vấn #88 Chương 88: Chuyện của ngươi, ta không quan tâm? #89 Chương 89: Sống là tốt rồi #90 Chương 90: Tu La và Sự Phán Xét #91 Chương 91: Đám tang cho ai? #92 Chương 92: Thiết lập nhân vật #93 Chương 93: Phai màu #94 Chương 94: Kính Tử Thần #95 Chương 95: Tôi Thích Ăn #96 Chương 96: Quan Pháp #97 Chương 97: Quân Cực Quang #98 Chương 98: Tạm Dừng Công Việc #99 Chương 99: Tìm Người #100 Chương 100: Sương mù #101 Chương 101: Trứng #102 Chương 102: Chúng đến rồi #103 Chương 103: Gà Mái #104 Chương 104: Trận chiến trong sương mù #105 Chương 105: Hang ổ #106 Chương 106: Kinh Hoàng Bạo Loạn #107 Chương 107: Bắn Tử Hình #108 Chương 108: Hương #109 Chương 109: Lén lút ăn vụng #110 Chương 110: Dập Lửa #111 Chương 111: Quan Pháp, Cũng Chỉ Như Vậy. #112 Chương 112: Tiệc Gà Nướng #113 Chương 113: Tiến Cấp #114 Chương 114: Kỹ Năng Mất Kiểm Soát #115 Chương 115: Pháp Thuật Đỏ Rực #116 Chương 116: Tro #117 Chương 117: Truy sát #118 Chương 118: Màu Đỏ Duy Nhất #119 Chương 119: Ngươi muốn bắt giữ ta sao? #120 Chương 120: Toan tính #121 Chương 121: Chia tay đường ai nấy đi #122 Chương 122: Thắp Lửa #123 Chương 123: Phán Quyết Tội Lỗi #124 Chương 124: Trần Linh, sao sắc mặt của cậu lại khó coi vậy? #125 Chương 125: Không Trả Lời #126 Chương 126: Kẻ Khai Mào #127 Chương 127: Từ Bỏ #128 Chương 128: 【Phán Xét】Thủ Khoa #129 Chương 129: Yêu Cầu Của Chú Triệu #130 Chương 130: Hoảng loạn lan rộng #131 Chương 131: Lệnh của Thành Cực Quang #132 Chương 132: Buổi Biểu Diễn Mới #133 Chương 133: Tất cả mọi người đều sẽ chết #134 Chương 134: Nếu Có Thể Sống #135 Chương 135: Biến loạn Khu Ba #136 Chương 136: Trong Im Lặng #137 Chương 137: Không xứng #900 Chương 900: Phản bội #901 Chương 901: Hoàng Đế, và Hoàng Đế #902 Chương 902: Giao dịch của Trần Linh #903 Chương 903: Máy gia tốc hạt #904 Chương 904: Huyền Ngọc Quân #905 Chương 905: Mục đích của Đế Đạo Cổ Tàng #906 Chương 906: Sát ý của Lý Phục #907 Chương 907: Quân cờ
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Không Phải Hí Thần, Ta Không Phải Hí Thần Dị Năng, truyện Dị Năng hay, Ta Không Phải Hí Thần Kinh dị, truyện Kinh dị hay, Ta Không Phải Hí Thần full, Ta Không Phải Hí Thần online, read Ta Không Phải Hí Thần, Tam Cửu Âm Vực Ta Không Phải Hí Thần

Báo lỗi chương

Chương 1 — Ta Không Phải Hí Thần

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.