“Ta… là ai?”
Oành —!
Tia sét trắng bệch rạch ngang tầng mây đen kịt như mực.
Mưa trút xối xả, trận lôi vũ như cơn thịnh nộ của thần linh tưới xuống mặt đất bùn lầy. Trong hình ảnh phản chiếu trên vũng nước đang gợn sóng liên hồi, một bóng người đỏ thẫm hiện lên vỡ vụn.
Đó là một thiếu niên khoác trên mình bộ hý bào đỏ rực. Hắn lảo đảo như kẻ say khước, lội qua lớp bùn lầy nhầy nhụa, tà áo rộng thùng thình bay phấp phới trong gió lộng. Lớp bùn cát trên mặt hý bào bị nước mưa gột rửa, sắc đỏ tươi như máu ấy nổi bật một cách kinh tâm động phách giữa đêm trường.
“Đừng ồn nữa… Đừng ồn nữa!”
“Tất cả câm miệng hết cho ta!”
“Ta sắp nhớ ra rồi… sắp… nhớ ra rồi…”
“Ta có một cái tên… một cái tên của chính mình!”
Mái tóc đen ướt sũng của thiếu niên rủ xuống tận chân mày, đôi đồng tử dại ra tràn đầy vẻ mê mang. Hắn vừa chật vật lết về phía trước, vừa dùng hai tay ôm chặt lấy đầu, dường như đang vật lộn để nhớ lại điều gì đó.
Tiếng gầm thét của hắn vang vọng trên con phố vắng người, nhưng chưa kịp truyền đi xa đã bị màn mưa vô tận nuốt chửng.
Bõm —
Trong bóng tối nhập nhẹm, chân hắn vấp phải một tảng đá lồi lên, ngã nhào xuống đất!
Một dòng máu tươi đỏ thẫm chảy xuống từ thái dương thiếu niên. Hắn ngây dại nằm sấp dưới đất, bất chợt như nhớ ra điều gì đó, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng yếu ớt.
“Trần Linh…”
Một cái tên đột nhiên lướt qua tâm trí hắn.
Ngay khoảnh khắc hắn thốt ra hai chữ này, một mảnh ký ức vụn vặt thoát ra khỏi những tiếng thì thầm vô tận đang chực chờ làm nổ tung đầu hắn, hòa quyện vào cơ thể yếu ớt này.
“Đây là gì… xuyên không sao?”
Trần Linh nhíu chặt lông mày, hắn liên tục tiêu hóa ký ức của thân thể này, đại não đau đớn như bị xé rách.
Hắn tên là Trần Linh, 28 tuổi, là biên đạo thực tập của một nhà hát tại Bắc Kinh. Ngày hôm đó sau khi buổi biểu diễn kết thúc, một mình hắn ở lại trên sân khấu để thiết kế sơ đồ di chuyển cho diễn viên, sau đó một trận động đất dữ dội ập đến. Hắn chỉ cảm thấy đỉnh đầu đau nhói rồi hoàn toàn mất đi ý thức.
Giờ nghĩ kỹ lại, có lẽ hắn đã bị chiếc đèn chiếu rơi xuống đập chết rồi…
Lúc này, Trần Linh cũng đang từng chút một tiếp nhận ký ức của nguyên chủ. Điều khiến hắn kinh ngạc là chủ nhân của thân thể này cũng tên là Trần Linh, nhưng nhận thức cơ bản về thế giới của cả hai lại hoàn toàn khác biệt. Những ký ức vỡ vụn cấu xé lẫn nhau khiến Trần Linh cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
Hắn liên tục hít thở sâu, chật vật bò dậy từ mặt đất. Bộ hý bào loang lổ những vệt đen vệt đỏ, trông nhếch nhác vô cùng.
Không biết vì sao, cơ thể hắn nặng nề vô cùng, giống như cảm giác sau khi thức trắng bốn năm đêm liên tục để viết kịch bản, toàn thân bị vắt kiệt sức lực…
“Về nhà trước đã…”
Cơ thể mệt mỏi và dòng suy nghĩ đứt đoạn khiến hắn gần như không thể suy nghĩ sâu thêm, chỉ có thể dựa vào bản năng của thân thể này mà bước về phía “nhà”.
Tuy không biết tại sao mình lại ở đây, nhưng trong ký ức của nguyên chủ có nơi này. Hàng ngày sau khi chăm sóc em trai ở phòng khám về hắn đều đi con đường này, từ đây về đến nhà bình thường chỉ mất hai ba phút đi bộ.
Nhưng đối với hắn lúc này, đoạn đường này lại dài dằng dặc chưa từng thấy.
Nước mưa mang theo cái lạnh thấu xương thấm đẫm cơ thể Trần Linh, hắn không khống chế được mà run rẩy toàn thân. Sau khi cắn răng chịu đựng cái lạnh và sự mệt mỏi đi bộ suốt mười phút, cuối cùng hắn cũng đứng trước cánh cửa nhà trong ký ức.
Trần Linh lục lọi trong túi một hồi, phát hiện trên người không mang chìa khóa.
Thế là, hắn thành thục thò tay dưới đáy hộp báo bên cạnh cửa, lấy ra một chiếc chìa khóa dự phòng, mở cửa nhà.
Két —
Ánh đèn ấm áp từ trong nhà hắt ra, soi sáng một góc đêm mưa đen kịch, cũng soi sáng khuôn mặt trắng bệch của Trần Linh.
Khoảnh khắc nhìn thấy ánh đèn này, thần kinh đang căng cứng của Trần Linh tự nhiên thả lỏng, cái lạnh và sự mệt mỏi trên người dường như cũng bị ngọn đèn kia xua tan đi phần nào.
Hắn bước vào trong nhà, chỉ thấy hai bóng người đang ngồi hai bên bàn ăn, hốc mắt đỏ hoe, trông như vừa mới khóc xong một trận.
Nghe thấy tiếng mở cửa, hai người đầu tiên là ngẩn ra, sau đó đồng thời quay đầu lại.
“Cha… mẹ… con về rồi.”
Trần Linh với cái đầu nặng trĩu, theo bản năng định thay giày ở cửa, nhưng lại phát hiện ra ngay từ đầu mình đã đi chân trần. Lúc này, lòng bàn chân và kẽ ngón chân hắn dính đầy bùn đất, đã giẫm lên sàn nhà hai dấu chân đen lớn.
Hai bóng người đang ngồi bên bàn ăn, nhìn thấy Trần Linh mặc hồng y đẩy cửa bước vào, đồng tử co rụt lại dữ dội!
“Con… con…”
Cổ họng người đàn ông chuyển động, ông ta há hốc mồm, lộ ra vẻ mặt như thể nhìn thấy quỷ.
“Mẹ… trong nhà có nước không? Con khát quá.” Sau khi về nhà, tinh thần Trần Linh hoàn toàn buông lỏng, ý thức đã nằm bên rìa hôn mê. Hắn vừa tự lẩm bẩm, vừa lảo đảo đi vào phòng bếp, ôm lấy bình nước trên máy lọc nước mà uống lấy uống để.
Ực, ực, ực…
Trong bếp, bóng người áo đỏ kia như một con dã thú, tham lam nuốt chửng nguồn nước.
Dòng nước rỉ ra từ khóe miệng tí tách rơi xuống mặt đất, tụ thành vũng nước, phản chiếu hai khuôn mặt kinh hoàng tái nhợt ở phòng khách.
“A… A Linh?” Người phụ nữ cố lấy hết can đảm, run rẩy cất tiếng, “Con… sao con về được đây?”
Trần Linh ôm bình nước điên cuồng nuốt xuống, hoàn toàn không nghe thấy lời người phụ nữ nói. Sau đó, dường như cảm thấy uống như vậy quá chậm, hắn trực tiếp nhét cái cổ bình nước to bằng nắm tay vào miệng, cắn nát nó bằng một cú đớp!
Nhựa tổng hợp bị nhai nát vụn, dòng nước tuôn trào xối xả vào miệng hắn, thật là sảng khoái!
“Đi bộ về mà.”
Một giọng nói truyền ra từ sau lưng Trần Linh.
Đúng vậy… từ phía sau.
Lúc này, Trần Linh vẫn đang chìm đắm trong việc nuốt nước, nhưng giọng nói của hắn lại lọt vào tai hai người kia một cách rõ mồn một.
Giống như trong khoảng không vô hình sau lưng hắn, còn có một Trần Linh mặc áo đỏ khác đang đứng đó, dang hai tay ra, trả lời một cách hiển nhiên.
“Mưa hơi lớn, hình như con bị lạc đường.”
“Hình như trên đường bị ngã mấy lần, giày cũng mất tiêu rồi…”
“Mẹ, con làm bẩn sàn nhà rồi, nếu không vội thì đợi mai con dậy sẽ dọn… giờ con buồn ngủ quá.”
Nhìn cảnh tượng rùng rợn trước mắt, cặp nam nữ ở phòng khách chỉ cảm thấy sau gáy lạnh toát. Ngọn đèn dầu trong đĩa thủy tinh không ngừng chao đảo, như thể có một bàn tay vô hình nào đó đang trêu đùa bấc đèn một cách quái đản.
Mặt họ trắng bệch, nhưng chỉ biết đứng chết trân tại chỗ, không dám cử động dù chỉ một chút.
Cuối cùng, bình nước đã bị uống cạn.
Trần Linh vừa chùi miệng vừa đặt bình nước xuống, sau đó xoay người, để lại những dấu chân đen trên sàn, lảo đảo đi về phía phòng ngủ của mình…
“Cha, mẹ… hai người cũng ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon.”
Hắn nói một câu mơ hồ không rõ, đưa tay đóng cửa phòng lại, ngay sau đó là một tiếng động trầm đục của vật nặng rơi xuống giường.
Phòng khách rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Không biết qua bao lâu, hai bóng người như pho tượng kia mới cứng nhắc quay đầu lại… nhìn nhau.
Bấc đèn chao đảo đã ổn định trở lại, ánh đèn dầu quái dị miễn cưỡng soi sáng phòng khách tối tăm. Họ run rẩy ngồi bệt xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu.
“Nó… nó về rồi.” Người đàn ông khàn giọng lên tiếng, “Chuyện này sao có thể…”
“Nếu nó thực sự là A Linh…”
“Vậy kẻ chúng ta giết tối qua… lại là ai?”
!!!
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!